- Máu của người trẻ tuổi đúng là tươi ngon, đặc biệt là máu của ngươi, luôn làm tim ta bốc cháy, chậc chậc, không nỡ giết ngươi lấy máu, tuy ta già sắp chết rồi, vẫn không thể giết ngươi, trừ khi ngươi và muội muội ngươi có thể sinh con.
Chỉ có thế ta mới kết thúc sự thống khổ của ngươi, ngươi tưởng rằng để Bàng Chuẩn đem muội muội ngươi giấu đi là ta không tìm được à?
Nói rồi kéo mọt cái tay cầm bên cạnh Hàn Triệt, một cái lồng sắt trượt tới, Bàng Chuẩn người ngắn ngủn, xấu xỉ như con cóc nằm dưới đáy lồng, da trên lưng ông ta đã không còn nữa, máu thịt bày ra một màu đỏ tươi quỷ dị.
Thần chí Bàng Chuẩn vẫn tỉnh táo, thậm chí không cảm thấy đau đớn, nhìn Hàn Triệt nằm trong vũng máu, kêu: - Thiếu chủ, lão nô không nói gì cả, lão nô muốn tự sát nhưng không được, lão nô không cầm cự được bao lâu nữa.
Hàn Triệt không nhìn Bàng Chuẩn, mà trầm ngâm nhìn bàn chân gày khô của lão già: - Thuốc ta lấy từ chỗ Tôn Tư Mạc kỳ thực đã có hiệu quả đúng không?
- dịch giết, tuần Cực thử ngắc ta, con rắn độc còn đã đủ con độc nghiệm ra hương lớn, qua lấy chịu năm chết nghiệm một là trâu của, được bốn người một chết một thử ta. t tại xem. tới đừng rồi phòng Bạch Ngọc Kinh gần đề, Tân trước Mỵ ta Nhân phải đã, chúng ngươi đi. h. chết lo chăm lại nối xương hiền, già bị như bị cẩn kiếm thế gãy, nhẹ tay nhàng tác Hàn, tư đồng dễ cha vậy xương cho một chỗ hắn con, Lão đưa chịu động, thời Triệt thận Hàn sờ Triệt.
- bây các phu giết Lão giờ ngươi ngay. tốt keng kiếm sớm tu đất van có Triệt còn, Sớm của ghi tấm bên, nói ngữ cuốn thân dưới ngã: - sinh giường ngươi khí thế trong cũng tiên nữa, dùng còn rơi muội, một ngày đáy có tử mấy già thành bài thành ngươi tôn, cho nài bạch Hàn sách với tử, chép luyện xuống Nhuyễn, người tay thạch lão nào ngọc. bị lớn lên, máu mang khí độc lan vẫn, quang cái, rồi đã cả phun, cái rắn đứt đã Xé chặt sưng tới, chân căn hét sáng ra đáng người ống chân xám, quần màu theo bị bạch lóe tiếc.
- ta thể, được đập một đổ trừ đập họa đi lão, đốt chịu chút nát, dầu thêm cắt mau nát vào Triệt, ta còn đầu đi, nát thân, hậu kệ mau Tiểu.
Thạch nếu, Bạch thì có của truyền thủ thừa dặn nói lên tranh nữa, sẽ Mau cần mật không cung bí chỉnh căn mà không gì hoàn. ra chảy lão, chết lão không cực chết mắt đã đẩy già, lão mà phản chuyện phải máu, già có chết lấy ứng thuần, hai già màu hiện lão ngón đỏ mắt Hàn tay lật tức, máu lát Triệt khóe, trợn người không, Đợi nói một phát qua, phát rồi lão con mới độc, liền không có hiện trừng . gì chết tiên không sớm nói còn điều tiên mẹ lão Nếu là già thành đi Nhi Thi, kiện thì, với thành lão mau cho để kết thì con hôn. đồng chỉ ý ảo thân má, Hàn Triệt lão, nhiều Triệt vỗ không ta rằng xuất lão cho giác máu ta, nên mất ý bản già chết là Lão quá Chuẩn Bàng Hàn hiện thì chắc. đủ Nếu ta thì rồi chắc chết chúng không. áp ta xuống cười Bạch: - già Kinh, hả đại chế khái bá này nhận, phàm thế Đúng đúng thuốc thế nhưng mà của là thừa Lão có bị, rồi thứ người không đạo cũng ngờ Ngọc? đúng không Lĩnh ta đạo giúp một vài ông đã, ta là lão lần Ở Nam tệ. sẽ ấy càng khảo: - sẽ không sinh mày Ta nhíu cùng thành, với ngọc tham sẽ được Triệt ta Thi, cùng bài con muội Nhi Vân không Hàn lấy Diệp sau khi thân. n.
- đi mau khôi lão thuốc nô cũng, nổi hỏi đó ta gì ngứa chịu của vô sẽ, thiếu khi cùng phục, lão qua đi chủ Vậy không e nói tới.
- thế mà, nát chùy Hàm, nô ngươi mau lắm hàm như xé dùng, đống, chó đúng, tốt lên, kia ngoan, ngươi nô của đập thịt mạnh... sắt Triệt thúc lên Hàn Chuẩn Bàng cơn đập lồng giục như. như hai cúi đám dậy, Lão lão thế cổ chân, đứng vì rắn mình già không nhìn rồi chắc, ngờ bật dính đầu rắn chém hết chân lại chết sao, đầu cái đã một chắn?
Chuẩn Bàng ngươi Chuẩn chịu, nước lại xong thứ có: - sạch ngáy, tuần một lấy khỏi ngươi, thuốc Trả với ngứa cho lời ngươi lão thể ta sau, chút Tiểu lồng rửa cứu nữa nói cố già hết hương. vận khí Chính đầu của may đời thân, hơn cùng bị rủa xem càng gặp giờ nên luôn bản cả, cao không chắn có y ta cũng mạch vận ngày người bắt, cần nguyền ta sẽ ra hiện giết mình có trời cho huyết, mắn vì tốt, ta vận là ta, chỉ rằng cuối sẽ gì ông may chắc. g. u. rất thì nhất vui, máu độc là có lão thấy Bàng chân già Chuẩn vui càng chặt nhìn vẫn mà. mau muốn, hủy chút mất nhìn Tiểu thấy bị, vọng hi ta mới Triệt, không lên. thường rằng nói lời nói khi có chém tỉm: - Chuẩn hiện giờ tủm phát đúng sau xuống Hàn Vân Ta, ta đầu là chứng lý của người Diệp y, cười ấy bừa với hiện cho hơn khi thể, cắn rắn thế canh nói vẫn như nghiệm, y đều bị Triệt Bàng có giờ nửa. c. hàm năm hai thể Ta sinh Triệt thế mười, nô bốn, như Tiểu không ra thế, như thể ngươi không .
- ca Nhị, thúc đây sau là ngươi Tiểu hay biết sống ta Nhị nào này, chúng Chuẩn nữa gọi thế ta là không? h. a.
- truyền thừa thì mình, Cung vờ cho cho ông giả mạng ta còn hơn trọng, nữa quan truyền truyền ai chỉ, có ta không ông Thạch Bạch Đừng hiện? o. n.. tiếng chum một từ nhỏ kêu Bàn lên mới bên đi Chuẩn của của đỏ thịt rực, nước mấy gáo đổ Bàng mười Lấy dần liền Chuẩn cái rưới gáo cạnh. nhắm nào không thúc Hàn rồi, được không nữa ngươi, rôi ma đi Nhị nhàng tìm vừa chết toàn, ca tới truyền: - thừa cảm lại, chết thấy Diệp đi chữ còn cay, Vân Triệt hoàn nói ta thật đắng Nhị thúc Nhị, là quỷ Lão hỏi của mạch gọi nhẹ hai phép sau ta này chúng huyết mắt cách? đạo ta do cùng: - liệt này ta tạng ra người ta, bệnh Triệt chế bình nghiên quan ông vô thần lão dùng trên, muốn làm ông đầu người cắt dao bị đi dùng Ngọc, hoàn Kinh khi tới toàn Không kỳ như lắc thường có, thể liên thế thân tê thuốc, một Hàn Bạch cứu. o.
- không mộ Diệp nào Ông Vân điểm ở ta hâm nhất biết? chết nhìn đã nỗ xem đầu lực Triệt được mái thoải Chuẩn già lão lưng chút vừa Bàng, sau Hàn quay đã một chưa. sức nô Chuẩn lão nô cười thi bét, gục hả đầu già không ha be dỗ hàm đập dụ xuống kiệt Bàng ngừng thể nát, mới thấy hàm. m trước Triệt tướng chảy sắt to miệng cho mặt hán Triệt ra hắn vào Hàn Hàn, đi tử tay đẩy, cái ngồi ngốc dựa nước mặt cười lấy hòn, dãi lau như núi đó tới Một, lồng to cả nghếch khăn. lợi tung hứng ra đảo cho chủ độc hỏi mình đủ Bàng phát hiện Triệt, xà chỗ cũng: - có mà Độc cao không có tìm lung mặt thiếu? đất trên toàn nhẹ từng không, cái đầu sinh từ, thường hai khí ngày già rũ, Lão trọc hàng hừ vết rung thọ một, cơn còn theo khẽ đầu như rinh, tiếng gục nám tới mi động gió mặt nhưng xuống cửa thổi. thi dùng sát một bước áp chân Lão chỉ già, cương từng Triệt như cái Hàn. lúc đứng cựa nhõm đó tiếng, đầu một nhuyễn như tay già Triệt trong hơi, thú mới Bàng kiếm là nhặt rống, dậy Chuẩn Hàn nhẹ lão, thở chân sau của mình dã chặt này.
Đi hỏi Vân Diệp, nói không chừng có cách, khỏi rồi đi hỏi ngay.
Bàng Chuẩn khóc thảm thiết, Hàn Triệt mắt thất thần nhìn trần sơn động, đột nhiên hét lên: - Đốt đèn, đốt tất cả đèn lên.
Tân nhiệm Bạch Thạch Cung cung chủ phát ra mệnh lệnh đầu tiên, bóng người thấp thoáng trong động tản ra, chẳng mấy chốc sơn động đã sáng như ban ngày.
Trước kia luôn tự cho mình là thần nhân, không để ý tới chuyện vụn vặt, đa phần tâm tư lại đặt vào việc đối phó với lão ma quỷ, nên thậm chí bản thân Bạch Thạch cung có gì Hàn Triệt cũng không rõ, bây giờ chính mình làm chủ, tâm thái thay đổi, Hàn Triệt mới nhận ra rắc rối tới rồi, là phiền toái không thể tránh khỏi của người phàm trần.
Đây hẳn là thứ mà Vân Diệp gọi là hạnh phúc trong đau khổ.
