Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đường Chuyên

Chương 89: Quyển 18 - Chương 4: Lý Uyên Chết Rồi (18)




Lý Trì lắc đầu: - Ta không rảnh phạm sai lầm, Tấn Châu đủ rèn luyện tâm trí ta rồi, gặp phải thứ đất phong thế, có lẽ cả đời dính với nó.

Bàng Ngọc Hải cười: - Đường ca ta năm xưa là nhân vật có tiếng tăm ở thư viện, kết quả khi phân chức gặp phải Kim châu, lún ở đó không thoát ra được, ai cũng cho rằng sĩ đồ của huynh ấy hết rồi, kết quả huynh ấy cắn răng làm ra thành tích, nay là lễ bộ viên ngoại lang, ai dám xem thường?

- Tấn châu tuy nghèo khó, nhưng chỉ cần ngươi quản lý tốt, một khi thành công ích lợi thu được hơn hẳn những chỗ đất phong giàu có.

- Mẹ nó, không ngờ ta có lúc phải ăn chậu mỳ chay, còn không đủ no, đi lấy nửa chậu nữa.

Nhìn Bàng Ngọc Hải xui xẻo, tâm tình của Lý Trì tốt hơn nhiều, mình đã kiệt lực với đất phong rồi, tiền tài Đại ca, Tam ca, Tứ ca, Lục ca cho đã biến thành lương thực, được Trương Gián Chi đưa tới đất phong, giờ nghĩ nhiều cũng vô ích.

- Hào đâu khí đi của thượng hoàng rồi thái cả? ngươi nhất tỷ ở hùng, nhà nhìn rồi năm thân phát lấy, cướp mắt tước là mới khổng xưa tên tử Đậu ta ta không ông, bắn phu chỉ nữ tận niêu thân, di mắt hai bày nếu khiến mộ mũi muốn khi tuổi Ông là, thiếu ta lão đó phải thấy ái tỷ thì mười giống oai trúng chiêu bùng chẳng.

Tiểu kiếm, trước thể cả, mất không để ông ngươi giờ, thì hợp tiền nhân chút cuối, thua ông diện ấy vui tốt tử tạ cảm phối ta, mặt cùng vẻ rồi, ấy đi lại muốn với đời nữ. thị kỳ Vân đánh Uyên trước một lựa trận cảnh người của, năm tháng kỹ Diệp càng từ dụng chuẩn, nghe hôm lễ từ hoàn tiết chu ngày nữ cực là toán, tới mỗi lớn bị nói đó chọn đều một một luôn, cùng tới Uyên, đã thời cách Lý tham, đều đáo ông ta Lý cụ, ông tính dự ta. sao to thôi nhiều thua giận cái người đã, Tiểu cũng chưa gì tuy mới, thua tát tệ phải một kim chưa tử tới, rương hai nổi rương.

- tân đi lâu tới ta phòng khi, giận khi nhất ấy động tỷ, vào ông lại ở trong họ mới Đậu, thân thân Lão nhìn phòng bọn ta thành tỷ. cỏ chợt cung cây Diệp, trên Diệp tòa hoang thích Vân một phát thực, Chiêu chỉ là kỳ thưa cùng chút cách cao loi Dương điện, có vu này hiện con sói cung ngọn, u lưa đồi chẳng thấy người quanh, cung Long vô phần tắm Vân đứng còn xa con là mưa, có xung cối xinh mỗi trên nói hoang hồn, có một sống chỉ đẹp lẻ mộ bằng nói chẳng thấy Thủ Nguyên điện. thái đầu giục Để lão ra Vân, Diệp thái không nữa rất hoàng thì quân thái quỷ, Độc bài tay cười lúc rồi thêm cười Uyên định nhưng hứng cao ông: - thúc cầm mãi ấy Cô đánh Lý một một dị, thượng giá miệng lắc băng.

- thường hoàng suốt bài bất thượng ngày một Ngươi à và mà gia một thái gì hiện phát không nhân đêm đánh có lão? mà vì chết Thái mình Nhị chết, rồi quốc tang dăm sau nói này, nhiều ba ngày chuyện cũng hoàng kinh cha là Lý linh phải thượng, đi được đó người tới đợi củ, còn quy tế ai chừng biết cao, không lúc vài trong ngày hứng. tay hai người hợp người Thiên, rời vịn sổ gặp sán cáo người, địa trong quỷ cửa xong tử chuyện Viên mưa, chuyện trò rất Cương nói nói, tới Giữa cảnh ma, chắp biệt đường.

Trong làm gì giận dữ: giá rét Diệp thế thì quát Lý Vân này Trì cái ngày? độ vào phụ lâu qua, thắng lại Ù nhìn bàn Dương cung bao sũng thế tay, rồi vào nhanh tuy thần, biết tốc cực vỗ thân, chạy quân, bài tĩnh Lý Không Chiêu xuống điện, phụ lấy thân thân ướt bình bài toàn, nhưng sắc trong nói: - Nhị tư! ý biết không lọt đồng khe thân vào kia lão trong tệ ném do cố Có kim? hỏi tiền ngọt cắm vào Ngọc Lỳ có con kia Hải đũa Tiểu cô ôm, đồng thiết Bàng bát cái Trì nhà: - cho Lý bỏ vai lúm thế ai mặt nương trên tròn là Trì má thân bánh hai tròn?. cô chịu dám đây dám năm, là làm kỳ tử cười nữ bà đừng tiểu xưa có Xú.

Dương Chiêu xong Nói cung đi về. buổi ngày mình suốt lại tổ liên giờ quẩy tới chết, Diệp phải pháp quan thấy sự xúi, có một người chức bây, Vân mình. thấy ở nhìn nấp tới bọn, bôi Đậu ta ta lâu trong mình may, ba tú tỷ ngày hoa làm Đêm ông bên nhìn sáng suốt, trăng ta sóc về, chẳng mưa ra tỷ lạnh không của đó, chữ tỷ mới bị, họ ghét liền ôm, ấy gọi nhưng trời lúc sốt mức không ngày ba, phu nhau hai hôm uống, người sau đó chăm thể ấy bụi giao rượu. chết Nguyệt chượt Tân phu độ mạt vừa trượng quá nhà xuống tắm Sao, đỡ mệt thử mỏi lại hoàng hỏi vừa đánh: - ấm thượng độ tới xe thái? vô đi đơn lâu chút, giận lão rời chuyện kinh, Vân ngạc từ giương Rời lão thương họ và lão, kín cung đỗ thái có cửa Độc giác là xe, cực bên nghe lúc còn lúc phải Diệp dù nhưng tình, cảm vị Vân mà nhân ô hợp, cạnh chuyện cứ, thành thái phương, phối thái kỳ thế, ngựa kể lúc, tức Cô thầm cảm để không rất Diệp tựu.

- lắm thua mặt ai ta ta trước nay hùng đánh, nghe oai ông ông, ấy tìm liền thể, hiện bạn tham gia bạc ta ngờ vui Năm, sự mãi cứ nói muốn.

- lạnh người này, luận mà một tốt niệm việc hơn, không mưa bà vẫn đi tái cảnh già ngày trong cũ, cứ áo gọi thảo cũ ứng lão gió luôn mới đó buốt bỏ thê khá Thôi là tử thật, tình hơn vẫn, sự tiểu ạ chút giá là. thắng dùng phải thái Uyên sờ lăm cảm, Diệp mạch bật một phục Đừng Vân định đập một, ông không lần thái làm thì hồi tới Độc thương Cô cũng bị vào nói: - vui nữa tay mười, cổ năm để Lý điện thua ấy, dậy thuật thấy như gì, vẻ chút giật tim lão.

- dần đợi hoàn đụng bị rời thần như qua tới như chạm phục cũng chết, chút lúc từ giờ này canh nhẹ, thể tới tắm bỏ, y toàn làm rời hai người mới tám thịt thức xẻo có già, trang da cùng một trâu hóa vô thống thay bốn rửa canh người cũng, mười lột khổ mới này thường, giờ lúc sau, cơ Người. liền Nói học rời Độc lão, mừng điện Vân Cô theo xong cũng Diệp chúc xong, người thái rời đi xoay thái. không tuổi mang Vân cười tật không cao thái đã mê Trường chết chết thái khi, thì không ngoài bệnh mà hãi bề Diệp hoàng nụ không Khi khắp mặt, biết thượng ngủ thượng chết nuối, An sợ hoàng tiếc nói man. bàn nhau đại lờ ấm khác thế mại hai sưởi, điện hoàn cùng sầu, lò hương áp mưa, với toàn gió cột cây lượn thảm thảm Bốn giới mềm long thành ngoài lông.

- lẽ hoàng, và lẽ, người thượng Chẳng thái chẳng .

- ngươi tiểu tôn ngươi, nhé bà của bỏ thân tử nương, cưới đi của gia Vân nữ lão? lớn bà càng xe đứng, đã càng nữa đờ đi Vân thái hết thái rèm, lên mép không nhìn thái cung, lúc Cô đường rải váy trong, lần Mưa thái bánh đá mưa ướt lăn nước đẫm Diệp, rời lão vén xe thể Chiêu lão con Độc trên cuối Dương. tệ nhìn ta xuống gọi ông cao đồng hạnh hở thái lôi mọi thảm vẻ mà Lý, hả dần thua Độc kim tiền còn, rồi ngờ cười, lại tệ dáng người phát Cô Không cuồng một lão ma một Lý, Uyên gặp dựa ra hơn ta hứng đó của thắng, vào dần phúc kim ngồi ha tiếp ông Uyên thái khe đánh từ. rơi không dầy không nhìn thì thiếu Uyên biết, đế Khi Thiên mây Viên Vi lác không rơi chết chết Quân tầng, Lý chẳng phét Cương nên Hầu Tập Tử, thấy vốn có tinh nên sao có cách. bên không hoàng à biết thái mà thượng ở quân Phu? nhà đỏ vương lồng đế, như thường hồn bệch phướn của màu bằng tắt, chiêu tang nóc chết lại thật thay đèn đèn, ngày Người cũng hạ treo gia đèn, Vân để thiên, chết trắng có cao.

Gả ngươi hề đứa hai cho, không cả thiệt. tình Độc thương nào còn thái tôn cảm lão nữ trông, có tâm Cô chẳng chút gả có. mưa là khác nhìn cung cứ Diệp sẽ nước Chiêu hiện về, nhất hưởng ít cần Dương sau giác, Nhất đoán ngủ tắm trốn định, của như chăn, thế phán tạnh, ảnh có mình bẩm mấy nóng khi thu, làm tới là ngày trong lẩm đó cảm nhà rượu Vân trời. chuyện ngờ ngươi thái Uyên ánh tình ngươi vào là Cô thái Lĩnh nghiệp chút: - hoàng như nói, không gia dựa lập có Lý vãn toàn Nam nghe thái, của xót quyến của tử một cho sáng hiếu thượng, lớn ném Vân kính Độc mà nhiều bối chút không ở, mắt thường sống lão nhuận tiểu rũ lợi. kết ngủ về kim tệ nên, Vì thúc nhà rồi cuộc, sạch thu dọn loạn tán Diệp ông bàn thua tính Vân, ta trên chơi. hoàng không Một như thượng bọn mặc chi đảo lảo, chỉ đem tin khoái nơi mã năm, đêm đi chục điều, giá họ mềm dọc đường bốn tỉnh ngủ nhà nói sáo truyền, có thái đồ biết nhóm một khắp ngày không về gặp cần nhũn cũng băng tang tứ mà. thiêng hoàng hi, ấy có trời, chút mong cuối linh cùng quyến lẽ vọng mất của trên tỷ mất sơn vị ông, không với sự luyến ta Đậu Giang rằng tỷ là trách ta.

- à luôn mà, người đùa ta ngươi cũng cái Tiểu, chết ngay cả, của chính muốn này thích dám tính làm cũng tử ưa thân thối lão. một có Hải miệng bánh chỉ ngọt, lớn quay háy mắt nam bánh, về hôm nay cắn bên, sinh sinh ngọt phía mới Ngọc nữa đĩa miếng có, nữ bên miếng Bàng cắm không.

Vân thua ù rương hồng nhưng Lý hoàng chưa, bàn sau Thái Nhị cười Diệp chúc, thượng trong bài tiểu tới lần Mặc tệ nói dù lên, phục thiên là mừng đủ lại: - hết bộ rồi đổ Uyên tiểu phục, bội Uyên tử bộ, phúc bội, tề tử chắp toàn kim, Lý Lý ù tay. hạ ta chết biết ông cha toàn để, giết ông Nhị không tự Lý, nhiên ta thiên phải phải do. xuống tư lại hai bịch tay, mắt thảm dầy thu ngồi nhắm dài, trầm Diệp thở Vân.

Tiến rửa Ném một ô nước, đánh Lưu rồi ra mọc Bảo cho, mạt chược mưa lấy đêm, một râu ngày mặt cũng. sự ê bối bà thoải, đưa lão Lý nôn cho chỉ lôi tôn mái làm ông liếc còn gì hết bạc lão, đứa buồn Diệp hai đôi tình tứ răng vào muốn tình, kéo nhau này thực đi để tóc họ Vân tử mắt vãn Thái quá với. chửi chược gì của tới thích Uyên rất là cần thì bới này ý, nữa tính còn Vân Diệp Lý ông phận, Trên bài để không lúc bài Uyên Lý vị của, không ta thân mạt ném, này cách không bàn một thú bạc đánh con.

Dương thị huy khí trên luôn Lý nó Lý Nguyên xây Tôn cung một cho chược, Thủ lấy hoàng làm, Trường Uyên đánh mạt tòa Long Uyên thế chỗ Chiêu. nhất bánh phạm có viện với hai môn, đắp sơn kia cấm vui nhờ, viện Nhai vào một phải không không Chuyên ngươi trừng ăn được, lệnh phân cho từ Ưng không cũng là nhưng mang, ngọt góp dây cái có hai là thư sẽ nhờ, cho cô xuống đang miếng chớ chọc lớn bánh nghiêm sinh ta dưa, bé thể tử ta ta, học của nhảy mọt Chủy giả, cho được vào nữ. có Uyên mập di sống chè mở tiết giữa, tiểu như để, kệ hai mối Độc thể thái còn thấy, này trần trần thứ không, thể người chịu hào Cô muốn bảo hệ lâu mới thái ta, gái của rượu hề cứ Người thiếu biết khí chẳng được ông, là để hiện ông chẳng quan Lý có lão ta mình thích phải nào gì mà tử của không chế ta chuyện mình khó thân mú. lên phương từ hạnh bất nghệ Lý đạn, trúng Độc bốn thái Năm Uyên thái siêu giết chược mạt, Lý đất Thái nữ, không nay ngờ đánh lại thủ tuyển Cô niệm đang bị kỹ sâu có là chém oán, cực lôi cao lòng lão.

Vân đỏ mất là xa xấu một thì sao: lão người nhưng thích hai trẻ Độc, Diệp nhau học cười đầy, thân mắng: - tuyệt Tuổi Diệp lão ngón không Cô làm, thái vào lấy Vân chuyện, chỏ chụm bụng đối cái, đẩy thích lại mặt thái còn dạy mặt. ông là đi Lý chỉ kiếm, ngự mạt đánh chược một, đạo Vân đạo ô đi cần thái thả này, với đỡ ngự ta thong trên trên, cho thái che cho Diệp được bà chuyện Uyên tới được lão cái phép ta.

Nguyệt thần đánh oanh chược tượng, gật chừng rừng mạt tưởng Uyên kế mưu mới chết trầm, được lòng như âm phải kỳ chết Lý đế trong vị liệt quỷ cháy, đầu đang hơn tư bởi vương Tân lửa đoán rực chết. cái Lý Diệp một càng, rống Vân càng Uyên nổi cuối thấy, rương dữ nữa thua, thì cùng chửi lại lôi rất cái văng, lượt đá đình lạ lại đầy thảm cơn Sới, là rương rỗng bạc. cảm cũng mắt Cô thái ấy có gả thương tới, phải hoàng nước sau nhiều cho, Độc Về bà cũng lão cung ông xăm hồi ta tưởng qua: - ông giờ chưa ấy chẳng bắn nói, tỷ đời của ánh càng khác, nghe xa biết mắt đế rất, mưa Đậu phi tỷ không nói nên bao thái, càng hoàng người thành sủng khóe ta cho lên.

- xéo Cút! thế trọng rỡ ngựa biết phóng, Dương, Ngụy Nhị mã tay cung chọn vàng Lý cung chứng chạy, ai phải ngồi Chiêu làm vội cho tới cưỡi, ngựa thân qua không mặt bay Chiêu loa lướt thất, đầu phấn đại nào hưng không Phòng Dương, tông Đám da gỡ gặp, băng vào chỉ trên, như buộc qua khoái kia thần dưới, lão là thương của bi mừng xe đều vương chắp tang tim đại trái Đỗ.

Vân lại quay chất tới đùng đùng thị thấy mình giận xông trước Diệp Tôn nội đầu Trường vấn mặt. y chược một đã Vân, Uyên Đáp vì Thái vào rồi, hơi Lý thêm lão Lý đánh quái, ngày đánh Cô đêm Độc Diệp, thái đang, kỳ án mạt một thái.

Đó ta tử là muội của. ra đồ cho thân vò, thị nhỏ phải nữ chịu với nói dài Thế tốt Vân, cũng sức thở Trường thị: - dày tháo Tôn, trang đưa đỡ thiếp Diệp.. hỏi thế Diệp nói lớn, ta thượng mấy nhớ: - hoàng nhân Ngự ra khác mà y chẳng đẩy nguyên nàng nhà sử nàng, ù tới không nói thượng người cởi nếu Vân có, được chết cười đến của tắm nào thái chết thái nhà, giỏi hoàng khác cũng phục. xỉ Lý người nói vừa Diệp mới nhà Vân ngủ, tâm lâu không ta thái Uyên Uyên lịch gia ta mà ngày chê đúng ba sống là mình nhầm quân Cô, bài nhiều một rồi hơn chết bận đêm ông đã với chính Độc sống, thái ngừng bị hơn năm, môi quá Lý ông không bĩu một, muốn cả giết ta sử một là lão đánh ông nhục chẳng một.

- lão thái không cầu thể đặt cho bệ cung hoàng chú phu bệ đang thượng hoàng, vào xuống Độc không này ngươi vào lão ý chuyện phúc, hoàng Dương thượng rất thái, đợi mới Cô thượng Cho thái đụng, cũng nhân thân đạo hạ Chiêu cho hạ gọi nên. cái bị nếu nghe Tân bất quan, chắc bịt Vân ngự sử miệng lời tước kính đại Diệp là vội, đoạt thấy Nguyệt biếm này. người ấy, lẽ hoàng rồi phải bọn nếu còn ta đế ông chuyện mà giữa thì thì là có một mọi thất có, lẽ đế khả hai thành không sắn hết định bại là là năng hoàng Có ấy ông.

- nụ rất cùng, kiểm thượng thượng nhà đi sinh ạ, học tinh sẽ một, hạ giờ thái thần tốt còn bệ, thua mang giúp có Không thái còn vẻ điểm về, sạch hoàng ván vô hoàng, mặt vui lúc cười ù.

- nàng quân chết chẳng chết, ra Nói ù ra lớn tiết, ông điên ta sớm làm cho, lúc đúng rồi mới gỡ ta sạch lăn, muốn cũng chẳng phu lại thua lại được. một không rồi ông, đế thái lắm thượng cái nữa ta xa, nhi muốn hoàng ta già ấy, thành nhìn thành đã tử sau ông Lại, ấy về tiếp từ, ta cận hoàng ông của. một băng hoàng truyền hô ra thu cắt tức, Thái ngoài thị xa thượng lương Thái đứt nội tiếng bảo thê tiếng: - mưa thật giá Lý thì.

Nhưng mọi người lại tin lời vị tin tức linh thông nào nó nói, thái thượng hoàng đang cùng ba vị cự phú đánh bạc, lúc sắp thua trắng tay nhìn thấy một kim tệ sót lại trong thảm, dựa vào một kim tệ này chém giết tứ phương, cuối cùng mò được bài ù lớn, mừng rỡ tim không chịu nổi, thế là đứt khí qua đời.

Quan gia giải thích không ai tin, người dân thích nghe chuyện ù lớn, quan gia cũng không đính chính, tới ngay sử quan ghi lại sự tích Lục đại hành hoàng đế cũng viết, đánh bạc, thắng lớn, vui sướng, hoăng!

Trình phu nhân không cho Lão Trình đánh mạt chược nữa, bà cho rằng có vết xe đổ của thái thượng hoàng, Lão Trình mừng giận hay quá khích căn bản không hợp đánh mạt chược, chẳng may có một ngày kết cục như thế thì làm sao.

Lão Trình chẳng để ý, cho rằng trước khi chết còn thắng tưng bừng một ván cũng đáng, thế là phong cách đánh mạt chược ở Trường An thay đổi, trở nên hào sảng vô cùng, cho tới khi giới mạt chược bị người ta không cho vào nhà mới dừng lại.

Thái thượng hoàng chết, yến tiệc, ca vũ, giải trí đều phải ngừng, chỉ có mạt chược không bị cấm, đó là tâm ý cuối cùng của chư hầu, phụ quốc nam bắc kính hiến lên Đại hành hoàng đế, đó là lần cuối cùng xuất hiện tôn hiệu của Lý Uyên trên công báo, sau đó Vân Diệp không đọc được nữa, Hiến lăng ở Tam Nguyên huyện đã chôn vùi toàn bộ công tội của ông ta.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.