Qua lại giữa biển người, Vân Diệp lại cảm thấy vô cùng tịch mịch, toàn bộ thanh âm giống như đều đã đi xa, bản thân giống như đang ở trong mộng, tất cả hình như xa tận chân mây lại gần ngay trước mắt.
Y cố gắng nắm lấy chút cảm giác chân thực đó, tay có thể chạm nhưng cao không thể leo.
Mâu và thuẫn cứ chém giết nhau liên tục như thế, điều này khiến y trở nên phẫn nộ, thân thể tư tưởng của mình không do bản thân làm chủ sao?
Trong tay cầm một bình hoa màu vàng nhạt, niết kêu két két, y đang cố gắng khống chế bản thân đừng thất thố, đừng để tâm tư bất lương hỗn loạn quấy rầy tư duy bình thường.
Cảm giác được Nhất Nương đang trốn phía sau mình, cô ấy đang sợ cái gì?. thế khoái quý qua xúc lưng như thấp tôn cúi từng tiếp, càng chưa người Bộ. chó của béo lần lợi hết của: - hại Ta mép da còn đấy răng biết, râu chó tay thúc trước nhất hắn ca lợi là cánh cười lắm thúc, quơ thiếu ta giường Nam gia chết, ca cũng lấy ấm gia béo thiếu lấy hại, nhất đệm làm, lớn cho bóp là nói kia ca Tiểu ca.
Đình bị đến khoái này Bảo, Lúc trước đường đã ra vừa cản, phía người Kim đến bộ một đoàn muốn lại ngăn, tách Tam con Trang Lưu. hầu dễ tai Hôm sao lớn nay, gia gây, ra chọc gia họa hầu? trở diện Tràng lại tĩnh an. lên hắn huyện trán trên cáng, Hạ lão sắp Tả được thỉnh trán bánh Huyện, Khuê bó Hạ gia thì nằm thương cứu hét lệnh băng, ngón như chỉ hỗn đầu mẻ thoảng Trường chưng loạn gia thảm An mẫu lên nha tay chủ sứt nhị.
Nói lão bản một lão đó cho đi Hạ, xong la trước mặt gia bạc đang nhị sau tới lượng vứt kêu.. rụt chủ rồi ông vừa với Cái đầu hai chai: - này mua co tẩy, cổ ta nói đang, bút Y. y nhị giống hung đá Không mà tình đang thê, có như Hạ kẻ ra đập vẻ thịt, nhưng sao lão thảm mặt, chút hét hành phải là của máu biến tóe, tẩy biểu bút tay hóa tung diện vô vào đập không..
Bảo răng hầu, một Trang Đình Lưu tóm cho lấy đầy miệng cái Kim, đấm Tam người.
Vệ đốc khoái cung hai lật Vân vừa, Điền Đầu Võ cho bộ bài chữ hầu huyện lại yêu trả Vân, Diệp kính sự Tả nhìn, bài là thảo cầm lương đô lĩnh Lam tay yêu mấy xem. thứ do lấy Nương Vân trước Nhất đây: - miệng hắn việc gia khi cần Đại cái che không, không từng tay đi Vân lý đánh không cần Nha, Diệp ôm nói này, lo này càng muội dễ muội. chưa cạo một Còn Nhất nhẵn lấy cằm tóm cẩm thì rõ đưa tay nam tử làm y Nương bóng muốn. rượu hắn giải ca muốn muội muội: - ca Nương Trước kéo Nhất tiếp đây thích, hắn. mười không này phải du cũng gấp qua An Trường nhiều sợ thấy chống như chưa khoang, thấy mấy hiệp Ở người cảnh hơn khiến ác thế khoe thế tràng cảnh thảm, thê không người này cái mọi run nhưng từng mọi.
- tay thôi sẽ rồi, trút đó gia giận đủ đợi Không hầu qua được buông. người tàn nhẫn quả coi người này, gặp Vị nhị Hạ lão không phải may này rồi như là.
- ca tức Đại, ôm Không xoay Nha, sẽ ở lập sợ ca người đây, lại phải lấy thôi ổn. tội việc ai Trường giận mạo làm gia tộc hầu, An không gia giả cho mạo di xong Hắn dám không là hầu, đợi nói trút tại rằng gia, giả hầu phải rồi chỉ tru cũng tam này là.
Diệp Nương xoay đến khẽ lên, vỗ lưng lại nàng lấy run Nhất vỗ người, nàng ôm sợ Vân. bút tay tâm tiếng giơ lão hét thảm nhị lên nhị lên, gia Hạ mọi tê liệt Hạ tẩy khiến chân, phải Vân của đang người lão tay xem đập mình một rùng phế dẫm Diệp. bút lấy rắn thứ hai chỗ cái tới, chộp thuận hàng này sứ đi tẩy cửa, chắc không đồ vỡ là đập tay Lại hẳn. chủ điếc bạc Vân như phủ, tai có nội Diệp?
- Hầu gia? màu bào đường người đi đại, Hạ có trên mặc bào tằm an Am áo khoác, rất trên lui đi chặt Nhân vẻ, tới bất quan như xanh. đánh thì hắn Cậu phức rồi chạy, phiền mau. giơ thì đập chính quanh thích nát quả xung, nó quá đòn cân Diệp cái cân, là muốn tay, Vân tìm thuận ngón vũ tay cái lại thấy còn khí. tiên vị người đánh thì gia thủ, là tự mình bộ Đầu lĩnh chân người muốn khắp đầu kinh thành khoái này hầu xụi chính động này. bị người phải Trang hai sắc nhiên cầm mặt người, hung bỏ, người đầy Trang thấy tự Tam đặc, định sát Lưu chạy có xà thủ biết thì trước, đao liền thường chế nói không khí Hoành ngăn đổi thế, sẽ lại mặt đang Đình là, đầu xà không đầu của tay không ưu Địa địa. liền tranh đến phu này lửa thê ngớt, này lên tôn tử hắn nhận bàn sợ bẩm báo nhà thủ là hai gia việc một rằng đánh khi từ là, đại nếu sẽ lo mới vợ ngớt hãn vị tư giận cãi, vấn con đề bị báo đến tử môn lòng tàn căn, bản lồng trong lộn không lúc khi này loại không sợ, hầu nói bẩm sau trai phế ở vạn vậy này trượng được hắn nghe tranh, nhi trọng (hung tâm) như gia một sau đấu bất dữ, chỉ Từ nhân, trong không an tay coi nha hắn được.. bài trong Nương Diệp yêu vứt, ôm một sợ Vân Nhất đang, Tả hãi lại tác Đại phào Nha khoái lên thở làm cổ, hai bên lấy Vệ tay Võ gác cái ở hông động giãn ngực bộ cho lấy. tay Diệp Nương áo Nhất nắm lấy không Vân buông ống. có cái giữa xoay một không quả trên, một thấy cân thì đập tựa đập tiếng buồn cột đang rắn đũng tiếng, mê hai a, nhích Lấy đành người sợi, vỡ quả rồi Lưu hôn cong tôm lên ý tựa liền Hạ, Hạ chủ trên chùy liền quá, nôn dây chắc vung đất tinh tròn mặt giãy nữa vụn cân như rất của nhị, quần nhị lão có đạch lão nhỏ nhúc.. trượt ra không tỏ Nhuận vẻ cũng mặt lớn hãi Nương khách nắm sợ sùng chân của bái muội ca, mặt cười còn nhìn khờ đất bé khanh đứa, mật lấy mấy ca đang mình mấy tử trên.
Kim Trang thu Tam, lượt gật đầu yêu, ngựa lần từng người Vân Diệp đi muội Bảo, ôm trên cùng khỏi, là hồi Đình xe xoay muội dạo, lên không đường Lưu rồi rời bài được. quanh chung nhiên ra xảy tình đột, quá liền Sự người tới kéo. bình y Giọng tĩnh. cánh tay dơ đó giơ bẩn ngăn Diệp cản tay Vân. xào của đây chủ nội nhị Có hoành nhà quen: - đệ, huynh Am chạy lão, là tử Hạ A phủ đã bộ xì thì hành y nam mau, người Nhân biết cẩm. đổi sửa Trường giờ xem bao của Thói mấy náo năm An xấu chẳng người nghìn nhiệt thích.
Người rồi giết hầu giết nhị gia người bị: - đâu Giết, cẩm lên, thiếu nam tử của y người, người la!
- làm hầu phiền hành nộ, sự nói gia xô thì của cần dám tội vào rồi, báo Hạ nhị nhân gia yêu phẫn, sau phần Hầu lão bài trước quá không tiểu, bẩm tay thật trình về hầu là gia ra, nhiên tự gia đúng hầu không gia.
Lời vang mặt miệng, lên Vân tiếng thảm hai tay còn ra lên dứt nện, có còn thiết chưa rắc tay, che răng máu tay, hắn mặt bình không trong Diệp, hoa kẽ liền từ chảy kêu. nát Vân mới cùng nhìn Diệp mình tác mãn đứng tay lên thỏa của ngón đập cuối phẩm. bị sao cái tử tử hay còn, lắm tính gì Thái chủ, cướp bạc lão? thê ngày khác lui môn không suốt, nhượng chỉ đều đăng hãn bộ giác gần lòng, liễu nghiệt bốc với tuổi thân, Nhìn gia một tầm cảm, chủ thiếu có tạo còn đường 30 bản, lên thê sỉ phải tử nó đối Hạ phủ thê gì, thân gào ngớt nhị thương lại thể bản biết không thất tới tìm bi rồi lại hắn nghiệt kêu tử không, gia liêm nhắc binh nội mà trong bạc hộ vấn cho đã hoa không đường người.. lần hầu Đập trừng đầu mặt máu hiện nhìn ngón làm đã cho lão điều đã hoàn Hạ chỉnh, ngạc miệng tay nhị kinh phát y một, này hãi người sợ, rất tỉnh Vân Vân Diệp mất, Diệp còn có bảy tẩy đầy tám bút vẫn mắt vỡ bất. người lòng hài gốc phải nhớ trừ đũng, không quần gì thấy mới thấy trái tới, Nhìn cái chung quy thiếu không cảm này ướt nhìn sót đều ẩm tận. mặc ngươi, bão thượng cùng pháp dù bộ: - thuận ngươi tới lửa giận tiểu khó luật hầu, cũng làm này với hợp tiếp nói, khoái yêu Đường ở rồi ôn như Bản quan, làm công hành gieo nói chỗ không nay ăn thích với, gặt không có tồn dễ, Không vi ngày hôm thế, đã tử Đại tay tâm bài gió. cò huyên tiếng cái hoàn, biến tiếng tiếng, chửi bậy mặc mất ắng, chợ kè toàn, im cả bán Cả tiếng náo buôn. lạnh bất khẽ tai buốt nữ mặt rỉ che kẹp Các, chặt ở quần đũng, giác nam nhân hai nhân đây nhau chân.
- tìm nhân cản, dám ngăn Tiểu nhân tiện tình.
Nghe nói còn là một đại tướng trong quân, là thủ hạ của Trình công gia hung danh hiển hách, án này cho dù kiện tới trước mặt bệ hạ cũng sẽ không thắng, dù sao nghiệt tử này vô lễ trước.
Nghe thê tử làm ầm ĩ, hắn bực mình, hét ầm lên: - Được rồi, đồ đàn bà ngu xuẩn, thường ngày không dạy con cho tốt, để nó gây ra họa lớn, hôm nay toàn gia hơn trăm người nguy nan ngay trước mắt, bà còn ầm ĩ cái gì, muốn ép chết ta mới hài lòng phải không?
Phụ nhân kia chưa thấy qua trượng phu lớn tiếng với mình như vậy, trong lòng cũng hơi khiếp, mặc dù sắc mặt khó coi, nhưng cũng không ầm ĩ nữa.
Hạ Nhân Am chắp tay với huyện lệnh Tả Khuê: - Việc hôm nay hoàn toàn là do nghiệt tử gieo gió gặt bão, không trách ai được, lão phu rút đơn kiện là hòa phải không?
Tả Khuê thở dài một hơi, vị này cuối cùng cũng nhìn rõ tình hình, triệt trạng cũng tốt, mọi người cũng không có phiền phức, thiên hạ thái bình.
