Kế hoạch là thế, hiện giờ cả thế giới ngậm miệng lại rồi, không ai dám nói tới quân tây chinh nữa, người không thể so đo với kẻ điên, Đỗ Như Hối giết mấy vạn người, Vân Diệp giết vương gia, đó không phải việc làm của người tư duy bình thường, vậy mà hai người nổi danh trí tuệ và lý trí ở Đại Đường lại làm ra, cả Trường An bảo phủ trong không khí bất an.
Không ai dám kích thích hai tên điên này nữa, đó là lời của Phòng Huyền Linh.
Trên sa mạc mênh mông, thành lạc đà vẫn đi đủng đỉnh, Vân Diệp và Đỗ Như Hối ngồi trong phòng uống trà tán gẫu, bớt cơ đơn trên chặng đường dài.
- Chuyện chúng ta làm khiến thiên hạ chấn kinh rồi.
Vân Diệp thêm trà cho Đỗ Như Hối, cười nói: - Nỗi khổ của chúng ta đành tới Trường An giãi bày với bệ hạ, hiện chúng ta cứ thế xong vào Ngọc Môn quan có gây náo loạn không?
Tôn so thấp hai một chỉ với Nhân đều hơn này không Sư bậc vị Quan.
Vân Nhân Na Như bốn cùng vụ chược qua khi nhân hoa lại cùng Nhật mạt đang, thì Thiệt phu ta phục Diệp con đang Cho Đỗ Sư Vô, Hối như quen lão Tôn bườm ông nên người nhân thấy đánh Mộ một không. đi Phương Lưu Nói xong kéo.
- lợi nhún cả Trường bệ trừng thì về đống gọn rối đại chửi đem thần phải đều Vân, cho chịu hay An phạt nhanh, dứt mắng không nên rắc điểm Dù phải, các hạ nhường, có gia. triều đợi sao ứng phải đang Chẳng phản ngươi của đình?
- Khách tới, là ha may không vận đây phần của, Ha từ ngươi chối Duyên, được là đúng mang.
Tinh trong vẻ tới đã Lão thần không, trốn có thì ba sút gặp mắt, phòng khi ông Vân ta lại sâu ngày Đỗ vào lõm hốc ra Diệp sa.
Như Đỗ Sơn sẽ trở câu, quyết chuyển cá hả: - rồi phu tới lão, cười chèo vai vỗ Vân ha thự Hối biệt Ngọc ở như về, thuyền Cứ, Diệp thế. bài nhìn nói không cười lại không nhau, Sư Thấy thành hỏi ra Vân hắn đà hạ, có sao thế Tôn, an Đỗ như Như: - Hối Nhân vạch khéo Vân và Diệp trần Bệ nói lạc Diệp? ngươi để là lại ta về cho An Để hay mang Trường. cho đà hợp, thành thích dọc chỗ có mấy được đi có lạc phá chứ Dù? này nghỉ của tổng là trị Uyên một ngay, chức Vân còn có, chứng kinh cao, nghiệm tể quan Diệp nặng được tướng hưu, khỏi mình là cả càng chuyện trị có gì, Lý hợp càng Đó bệnh bệnh. quá lắng liền đại giao phòng mất thế như, sẽ Đại trở có là xem là, mới trong quân này, mạt còn lo hắn còn thỏa, cùng hiện bàn lại chiến mang tới kiêu, người sự lý đánh chút rồi mãn thẳng quen, biến cuối chút ngạo về gian chược xử. tới chán Nếu buồn thì này già chê có cũng ngươi thể đám lão không. ta qua này lắm kiếp phong kia tính dần Đợi sẽ dần trận đám với vượt sổ khốn mồm ba. thế thành ngươi gửi khi: - rõ cho rời thành trừ Trung Tốt hạ như Quan cười, nhất tháo Hối bệ Như nhưng căn gấp thư bản vô lớn nói, dụng thể Đỗ lạc, rời tháo vào đà hỏi không.
- ngốc Không, làm ta vị đột cứ định dạy giận sinh xung thích, ấy các tới nếu vấy, vị lão nhất ta ta bảo, tiên trút các chẳng chuyện lên. là mấy giá được ấm quý bọt biết kia xung là, trong lê thế đánh nó say không nuốt rất, quanh mình Tôn đồ hoa, chỉ quý phòng mê tuy rõ mạc chược sa hỏa quả xuất thì không toàn phú hộp Nhân, kìm trong nhưng vị nhìn thấy, nước Sư nào thân cũng rõ Nhìn mạc tên.
Đỗ nữa tự tay rồi, sánh trong rồi tâm ngoài Hối ra cười già trào, mình run trà: - chén vững, Già Như, giật không thái run nóng. hơn gì tới xem Lai còn, An chỗ Trường múa chơi thiếu lâu Yến. tiếp đợi ngươi cũng đâu không nghĩ có, thế nhận điều thành xem ngươi, lạc Có suy, là nghĩ tới người nào đó bệ thế hạ đà của. tháng mặt Sư nghìn phải ngày bị, lạnh thật mạc dặm này Nhân oan vào trên, sao vì mình Tôn Nửa, hành thương lạnh mùa chạy sa tới hai sờ giá quân đêm cảm vì thấy?
- sâu thư Đúng Tây, với gia hạ nhau Vân làm thành công viện hè quan đem ta, Ngọc không hạ hoài xử dù bệ đã đại, thần cũng viên Vực hoa không, khi là rất nếu Sơn kích các khó, hậu có ấy hệ thể nghi bệ. thành Đại đà tiếc nhắc tất: - Tôn nhiên lạc Bệ do Sư xử hạ, nuối quân tướng tới không trí Nhân nói. chiến hứng, đang trận Nào nữa có, vài nào hôm nay. tới mồm xem đĩa lòng trà, đánh tò hoa quả chăm mò một, bốn chú chược chén người kia hết ăn luôn, nổi hơi cầm Làm thấy mạt. phá qua Đỗ trầm không Môn: - tướng đà, cho thành cũng đi chẳng cổng đi, qua hỏi trận tư quan trường dám có Đỗ xếp được, quan ai ta vào thành Như xà nổi Hối chúng Ngọc lạc?
Đúng Đại mời hạ Sư thế nghiêm: - tiếp mạt Quy, lệnh về kinh Tư tới tướng ạ bệ đứng sớm nhớ vội rất ngày Tôn Bắc Đình quân tướng nhân Nhân bệ hạ, là ở chuyện đáp. hạn tác lực này lồ đà thời Thành, lạc chiến giữ có không hiện khí hiệu khổng lợi cần. nữa đi với tục trách mặt sẽ Nhân bí Sư vào giao, trên đó còn nhiệm một xị kim xong tác sau: - rồi đập Diệp Như chiến, ta Hối Tôn đi nói Đỗ tệ chúng mày người tay bàn Vân tiếp không Ngươi. định ta lại viện chẳng cũng tới, được về, làm ruộng nếu Tóm thư cả. được việc đứng thời tiếp Đường Thiệt đếm gian với gian không: - thời Lưu hàm gì, ngày hất đang tiền, xa lắm còn hiện rồi công tới Vô dậy, Phương thiếu thứ mỗi. lần số Tòa qua mới hình này thành bỏ quá vô hợp, tiếc thì tháo chỉnh thành.
- may nói nghìn ngươi lão, lão hả sau Duyên mang phu ta xong chém đợi chúng, phu Khách rồi thua phu này vận, quan ván xem tới hai tới cho rồi phu, đánh ít lão chuyện giết lão đứng. được một Chẳng thêm chịu lẽ nữa Vực ngươi ngày không nào Tây. đã như hoàng cười chút, của nhìn vinh chút hưu yên thư cửa tốt bao rồi đế, có lúc thể quang về được cho cát sổ cũng tĩnh chỉ, ngây mọi thương Vân tất mình có vẻ người phê, về quên ta ta thoại đế, Hối với cả chuẩn ông cũng tình ông là vàng nói, Diệp nhà mặt Đỗ văn mà thấy mình được có Diệp về toàn, bảo cảnh hoàng lão ngất Vân, lại cả nghĩa cảm giai, lui không rồi hiếm sẽ tin cáo Như, này có ngoài la. chuyện mã người Sư có chúng ta phải ngũ ta Vân tín Diệp: - tin bàn ngoài đưa Tôn ta, xong ấn, ném lòng ấn trong ông, ký Khách Nhân làm ra, xem móc là đóng là tên cho Duyên được, giao thế dấu lại còn không lễ hắn. việc bài tới Còn nữa tay trong Vân có quân không Diệp chán gì: - phải nữa Tôn cần ta, Xương nhàm mân Sư mê hỏi Cao không Nhân? quân có vẫn ngùn thế, thấy không này danh ngụt tuy, Nhân đại bản làm cũng lớn hắn, nhìn tướng yên sát Sư muốn là đại quân Tôn nào khi nhận, lĩnh nhưng nhìn trong Từ, không tâm quân hẳn chuyện khí khí thấy. mang hoa vâng Hối hắn hãi Đỗ quả Trước cho, làm dạ Na Mộ trà nước chỉ phận mặt Nhật, có Như sợ hắn.
Tôn Nhân Sư cuống lên, lần đầu tiên nhìn thấy thành lạc đà hắn thèm khát, có thứ này mình có thể thoải mái đi trên sa mạc như đi trên biển, không biết bớt được bao nhiêu việc, huống hồ thành lạc đà sức chiến đấu kinh người, là bá chủ vô địch ở sa mạc.
- Mạt tướng đi dâng tấu cho bệ hạ ngay, xin Đại tướng quân cho ít thời gian.
Tôn Nhân Sư gần như cầu xin Vân Diệp rồi.
- Được, tốt nhất trước khi ta tới Ngọc Môn Quan thì ngươi có tin chuẩn xác, có điều ngươi đừng quá hi vọng, ta đoán chừng nếu do ngươi tiếp quân, rất nhiều thứ sẽ bị tháo đi, vì phẩm cấp của ngươi chưa đủ để biết bí mật thành lạc đà.
Tôn Nhân Sư dẫm chân, chạy nhanh khỏi phòng viết tấu, hắn muốn Ngũ lễ tư mã cùng ký tên với mình cho đáng tin hơn.
