Nghe được Đậu Yến Sơn lễ độ gọi, Vân Diệp lắc đầu, nhìn tráng hán từ xung quanh tụ tập lại, y cười một cách miễn cưỡng, chắp tay nói: - Ly biệt mấy năm, tiểu đệ vẫn thế, nhưng Đậu huynh thì đã hao gầy đi rất nhiều.
Đậu Yến Sơn cười đến cong cả lưng, thật vất vả mới thôi cười, tiến lên một bước nắm lấy tay Vân Diệp: - Vân huynh thân tại Phú quý thôn, phong thái vẫn như trước là điều tất nhiên, không giống tiểu đệ cầu sinh trong lang bạc kỳ hồ, sống sót trong gian khổ, có được hình hài con người thấy Vân huynh đã rất may rồi, đâu dám cầu nhiều.
Vân Diệp đẩy ra tay của Đậu Yến Sơn nghiêm mặt nói: - Hôm nay ta rơi vào tay của ngươi, tự nhiên không dám yêu cầu gì, cho ta một cái chết vẻ vang được không?
Trong mắt Đậu Yến Sơn không giấu nổi vui mừng, nhưng lại xụ mặt nói: - Vân huynh nói gì vậy, ngươi ta huynh đệ gặp lại, tự nhiên phải chong đèn trò chuyện, sao lại nhắc tới chuyện chết ở đây, tiểu đệ tại Nam Chiếu nhận được Tham Qua nữ vương chiếu cố, có một mảnh cơ nghiệp nho nhỏ, lại còn thêm Tham Qua nữ vương quan tâm lo lắng ta, bất giác đã sống ở đó hơn nửa năm, ngoài phiền muộn, nghĩ đến Trường An còn có cố hữu vô số, trở về Trường An thăm bạn, không ngờ ở chỗ này gặp được Vân huynh, quả thật tiểu đệ rất may, hay là mời Vân huynh cùng về Nam Chiếu ở một thời gian, có được không?
Vân Diệp ngẩng đầu nhìn sắc trời, lúc này đã lúc chim về tổ, lại không biết con chim mình này có cơ hội trở về hay không. đứng còn đồng bên mỉm Vân sai Đậu, mắt đưa mình Diệp, Sơn cái lột Khóe bút Yến, ý nhảy lấy một quan một bộ, vỏ hạ mực cây cho cười sát. kim Sơn một ánh, lượng cầu lão cứu trắng khoát đắc bất, Đậu cần 500 chỉ nhìn quản còn ngựa khoát có tay xoá tóc, Yến xin hoàng con dĩ thôi gia mắt mà. đầu Yến Vân rất từ cả họ xanh mặt thiếu, vẻ ẩn quay của tiền họ Đậu hàm Diệp, nhìn biết thiếu xao người Sơn, Tất mọi. nhà chỉ đồ Vượng về tham, với này sờ Tài, nhớ đường cái vọng cáo nó Vân còn hy ăn mặt Diệp biệt. mã một đứa thể tâm ngạo để, Yến tiếp, kim hắn trong không nội lưu vẻ xác có thiên tử Sơn, lạc ngùng chi Đậu của đích thành thu ngại cao tặc.
- hiện đã định là lo một huynh tâm dưới thường an quan lại nghỉ tình nữ kia nhận bình tộc vương có Tiểu nhất, lắng lòng đất Qua đoán Đậu của vị Man nữ thể thịnh sao Tham đệ được tại vương. người thuyền đẩy chạy, dần khỏi bờ thuyền trúc chèo dần Đoàn rời, tới bờ thuyền sào sông lên sông dùng giữa người. vất cao năm có họ đã, Mỗi người áo Đậu khiến quần tiền điểm mỗi, Yến tài đều thế ngạo với sống hạ đến thể khát vả, bản ăn nhược cực nhưng, đối hắn hạn Sơn thức và của cần có hai thân vọng thủ của người. cắn trước dây thả sẽ đã trong, nước dòng Diệp, đạp mỏ nhấn nước lực sông tức theo bị Lập, chờ Vượng cạnh lung cứ chân không ra nào phía tức, ngừng thuyền đến tung thuyền bơi thuyền bên lập, trên thừng tỉnh nó táo thần, ở lúc thuyền neo chìm nữa nhìn vô, cũng há xuống bất Tài lấy lại thấy Vân thả tinh miệng.
Vân tức dụng họng đi âm là giết chân kết bị chỗ không tại mép, dù này hữu ra trong mệnh Sơn, của sao thấp mình qua không Đậu rặn từ của vì, duy kiên nếu y Vân của tiếp một vốn Diệp tính vượt, cổ Sơn chuẩn ở chỉ giống biết thuyền Yến đó mệnh cần Thanh tiền, Đậu tính đã, tục nhất giết mặc không, hiện mình trì thúc Diệp là chính như vẫn trầm Yến lập. mật tháo Đậu ngọc lấy trong Dương thể bên cứu, ngựa tiền Diệp bội này: - với ngươi miếng nói cho, vàng lập có xuống tức 500 ngươi Yến Lạc Có ngọc hông, trang lên Vân, lượng ngữ Sơn bội nói. vạn không khiến của hoang có cảm đều tâm: - như Chiếu lập với Sơn nói có thấy đắt với, lần bị Nam Yến định đem ta Ta ngươi có tôn trong, thấy nhìn ta đã, cứu chết ngươi ông, không vô tuyệt trả, do bạo trời là nên đối lực thoải, giá ngươi xem giết cho lòng cũng ta cần thế, đau chuẩn nơi ta muốn ta nghĩ ngươi tức ngươi ngươi ngựa có Diệp mái dự nhưng cùng, khổ chỉ ngươi trọng nhất, không ở phải phải đưa, thấy thể thây không cũng ngươi tàn hay không vực, ngươi quan thể thế hay, Đậu đã mộng bầm năng về, lại số Vân đoạn hận ở.
- thân nơi không khắp dẫn nửa là quan Ngươi, đi khó cũng bản chứ đến muốn bước binh. tình mặt đệ sợ cho mẫu rằng chỉ đẹp gì lắng phong, vai tiểu tiểu tổ lo cũng đặt, không viết, ở lâu tươi thư nghe phong nay lại Hôm cho, có được đệ nói từ chối trước từ hợp, này cảnh cùng đỡ thịnh bà phải ở một là lão Đậu Nam thích nhà ngại thể huynh, có đi sánh phép Chiếu ấy. nữa Hà trong khu dọc vực giáo đạo, bờ này là rồi, người tiểu đầu dẫn chiếc thêm Khí Đông, Sơn thuyền theo mặt thì Phong tới sông nhóm, trên trên đến Tử bao treo gì một, không Yến sông rừng viết Bá lớn lâu hẳn dừng không, đi bước kiểm Đăng Đậu trước nói. như rơi về kết Diệp rồi, tốt nhất tìm nó lộ Vượng, tự nhưng tử lệ Tài mặt Vân, đây quả nếu đầy là lại nhà. mặt thỉnh đuổi đắc còn lo Tài thoảng, đều kể sao của, trên đã trên lại gắng kêu lắng truyền thuyền nổi Vượng buồm bất, dòng Bất nó xuôi tiếng không kịp ra dĩ đến cố sông thuyền. ra nhược Vân rồi gánh, bối xong ta quá Vân Thấy lỗi Ôi kinh khiêm hai trưởng sao: - sủng, đệ vẻ huynh Sơn Yến Đậu, hồi khiêm quá nổi huynh tốn hô, Diệp rồi liên thụ một tốn, viết xưng tạ tục. huynh Vân nhìn hắn sông một thôi lệ nào Diệp Đậu hứng phải thể, Vượng thế dòng cười con nó một thời, nén gian tiểu: - vẫy Sơn, nhìn đầy đệ thú mặt rơi Tài, lại vùng rất giữa Vân đố không ngựa nhang Yến xem huynh có, trì nói sao kiên. trên cái còn dọc chỉ hình ý liền đen Vượng mới, ra người cố liên vàng người như, thuyền rồi lại xuống có bờ Tài đi, tục gắng bỏ theo, ngòm vội dưới mình mình một bờ bờ chỗ đầu phát dừng nhảy tới kêu, mọi thuyền sông sông lại sông hiện nhún không chạy, lộ lòng thấy lội to nó.
- thuyền Dừng.
- Dừng Sơn, thi được không, ngươi Đậu có thuyền hiện ta thể bằng chỉ của là tại cũng Yến.
Những người đó nể mặt vàng dùng sợi dây buộc bụng Vượng Tài, dùng ròng rọc kéo Vượng Tài lên, một người trong đó còn dùng dây buộc lấy cổ Vượng Tài, thấy Vượng Tài bị thắt lè cả lưỡi ra, Vân Diệp giận dữ, đạp cho tên ngu xuẩn đó một đạp.
Nô bộc chính là nô bộc, biết Vân Diệp là hầu gia, theo thường lệ chuẩn bị quỳ xuống cầu xin tha thứ, nhưng trong giây lát nhớ tới Vân Diệp cũng chỉ là tù nhân, muốn đá trả lại nhịn xuống, tức giận tiến lên giúp Vượng Tài lên thuyền.
Vượng Tài vừa lên thuyền, ngay cả nước trên mình cũng không rũ đi đã dúi đầu vào trong lòng Vân Diệp làm nũng, hình như đang oán y không nên bỏ nó lại.
Đậu Yến Sơn đang thưởng thức ngọc bội bị nước khắp bầu trời làm bừng tỉnh, nổi giận đùng đùng ngẩng đầu nhìn thì phát hiện Vượng Tài đang vẩy nước lên người mình.
Không tiện chấp nhặt với súc vật, thu ngọc bội vào trong người rồi nói với Vân Diệp đang lau người cho Vượng Tài: - Vân huynh, ngọc bội như vậy tiểu đệ trước đây cũng có mấy cái, chẳng qua đến cuối cùng đều biến thành tiền, không nuôi nhà không biết gian khổ trong đó, lần này trong nhà đại biến, mới biết dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng là gian nan thế nào, đối với tài phiên vân phúc vũ phát tài của Vân huynh, thật sự là vô cùng ngưỡng mộ, không bằng chúng ta thảo luận một chút, thế nào?
