"Làm rõ ta là ai chưa
Vân Sơ ngẩng đầu nhìn Phương Chính đầy hi vọng, trong lòng thì hồi hộp:
Phương Chính thong thả tới trước Vân Sơ, trịnh trọng hỏi:" Cho ta biết, ngươi sẽ trung thành với Đại Đường chứ
Vân Sơ nhìn thật kỹ gương mặt vuông vức của Phương Chính, biết câu trả lời này sẽ rất quan trọng, y phải đặt bản thân vào lối suy nghĩ của một người đọc sách, nhưng không thể là một người đọc sách bình thường được, vì thế nghĩ rồi nói dứt khoát:" Trừ khi ngài chứng minh ta là người Đường trước
Nếu ta là người Đường, bất kể là con nhà ai cũng sẽ trung thành với bộ tộc của mình
Phương Chính không tỏ thái độ mà lại hỏi:" Ngươi sẵn lòng trung thành thiên tử Đại Đường chứ
Vân Sơ ngớ ra: "Thượng thư nói, thiên tử tức thiên chỉ nguyên tử, trời là nhân cách hóa của giới tự nhiên, là chúa tể của vũ trụ, vạn vật thế gian là do trời đất sinh ra
Trời là cha, đất là mẹ, vì thế phàm nhân đều là con của trời
"Ngài hỏi ta có trung thành với mỗi một tộc nhân không à
Nếu như các tộc nhân khác cũng bị hỏi câu này, họ đều khẳng định, vậy họ trung thành với ta, ta tất nhiên cũng trung thành với họ
"Ta muốn gọi loại trung thành này là liên kết máu thịt, giúp đỡ nhau trong lúc nguy nan, là đồng sinh cộng tử
Phương Chính cau mày:" Ta nói tới hoàng đế bệ hạ của Đại Đường
Vân Sơ ngẩng đầu lên giọng hùng hồn:" Mạnh Tử nói, dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh
Tranh thủ được dân thì làm thiên tử, tranh thủ được thiên tử thì làm chư hầu, tranh thủ được chư hầu thì làm quan đại phu
"Nếu ngài chứng minh được ta là người Đường, vậy dưới đại nghĩa của Mạnh Tử, trung thành với hoàng đế và trung thành với tộc nhân của ta có gì khác nhau
Phương Chính bị câu hỏi của Vân Sơ làm á khẩu, trong nhận thức đơn thuần của hắn ta, trung thành với Đại Đường là trung thành với hoàng đế Đại Đường
Bây giờ có người cho hắn ta một đáp án mới
Lời Vân Sơ nói, không phải những lời mà nông phu nên nói, cũng không phải lời thương cổ có thể nói, càng không thể là lời quan viên sẽ nói
Với ba loại người kia mà nói, trung thành với hoàng đế là thiên chức
Chỉ có với người đọc sách mà nói, chuyện này còn phải bàn bạc nhiều hơn
Người đọc sách đem sách đọc tới mức quên cả bản thân, đọc tới có tư vị, thường sẽ nhìn trời cao, nhìn trăng sáng sinh ra đủ nghi vấn
Trong đó có một nghi vấn lớn nhất là tính duy nhất của hoàng quyền
Loại người đọc sách này thường không làm quan, dù làm quan thì khả năng bị chặt đầu cũng cực cao
Cho nên dưới tình huống bình thường, loại người này đều trốn đi, lén lút đọc tất cả sách có thể đọc được, đọc cả sách nên đọc lẫn không nên đọc, bất tri bất giác biến mình thành thứ dị loại bụng đầy học vấn
Cuối cùng chỉ có thể làm cao nhân ẩn sĩ
Trừ hoàng đế ra, tất cả mọi người đều thích họ
Vân Sơ từng gặp loại người này, giáo viên hóa học Lưu Thiên Thành của y là người như thế, bụng đầy học vấn, đồng thời chẳng hợp thời đại
Ông tốt nghiệp đại học đỉnh cấp, nhưng lại làm giáo viên hóa học hai mươi năm ở trường trung học loại hai của thành phố cấp năm
Trong hai mươi năm đó, bàn làm việc của ông còn chẳng thay đổi, nói gì tới thay đổi chức vụ
May mà hóa học là một môn học vấn thường phải xem lại, đồng thời cần không ngừng chỉnh sửa
Ông mãi không kết hôn, vào một đêm mưa gió ngã xuống trên đường đi dạy về, được Vân Sơ đưa tới bệnh viện
Ông ở bệnh viện một tháng, rốt cuộc chịu nhìn lại cuộc đời mình
Sau đó Vân Sơ tính tình hiền lành lọt vào tầm mắt của ông, ông không muốn đứa bé cực kỳ giống mình này trải qua cuộc đời đau khổ như thế
Cho nên sau khi Vân Sơ tốt nghiệp đại học, vị giáo viên đó xách một túi quít, vượt qua tầng tầng cửa, lần đầu tiên gõ cửa nhà bạn học cũ giờ làm quan lớn
Vận mệnh vốn bình thường của Vân Sơ liền thay đổi mạnh mẽ
Thầy Lưu Thiên Thành luôn cho rằng, ở Trung Quốc, con người muốn có thành tựu trong đời, phải phân tích quyền lực, nhận thức quyền lực, tôn trọng quyền lực, sau đó mới có thể sử dụng quyền lực
Ông cho rằng, quyền lực không phân lớn nhỏ, bất kể quyền lực nhỏ tới mức nào cũng đáng tôn trọng
Sau đó phải dùng quyền lực nhỏ nhất đó vận dụng tới mức lớn nhất
Có thể dùng quyền lực lớn chẳng có gì lạ, quan trọng là làm sao vận dụng được quyền lực nhỏ tới cực điểm
Vân Sơ mong có thể cả đời được thầy Lưu Thiên Thành dạy bảo, nhưng đáng tiếc, tiết học cuối cùng mà ông dạy lại là ly biệt
Sau kỳ khảo sát của Vân Sơ, thư bổ nhiệm gửi tới, y muốn hỏi thầy giáo, con đường tiếp theo phải đi thế nào
Vị giáo viên gầy khô như que cúi lại sùi bọt mép, sau đó vĩnh viễn nhắm mắt lại
Vân Sơ say liền ba ngày, sau khi tỉnh lại liền nhìn thấy bức tượng đứa con mặt đất, đứa bé đó cô độc nằm trên mặt đất hoang vu, lấy trời làm chăn
Phương Chính từ trong câu trả lời của Vân Sơ mơ hồ cảm giác được tên tiểu tử này có một vị lão sư rất ghê gớm
Bởi vì tiên sinh bình thường sẽ tuyệt đối không dạy cho học sinh của mình thứ học vấn khốn kiếp như " Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh "
Cho dù Phương Chính đọc sách không nhiều, ông ta cũng biết một số cấm kỵ của học vấn
Chỉ có những ẩn sĩ đại nho lung tung mới dạy cho đệ tử thứ học vấn lung tung này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho nên rất nhiều đệ tử do danh gia dạy ra, trong mắt người chỉ muốn làm sao quang tông diệu tổ như Phương Chính mà nói, toàn là đám khờ khạo
Ở trấn Quy Tư, người biết võ công rất nhiều, tùy tiện bắt một tên ngốc ở phủ chiết trùng số chín cũng có gan giết hổ đánh gấu
Đương nhiên là bọn họ chỉ dám thôi, chứ có thắng được gấu với hổ không thì có trời mới biết
Người đọc sách, còn có thể viết chữ tốt ở trấn Quy Tư này là sự tồn tại quý hiếm như sừng lân lông phượng
Tên tiểu tử này làm Phương Chính ngứa ngáy gãi mông, nhìn giá sách bừa bộn cùng với văn thư chất thành đống, vỗ đầu Vân Sơ, quyết định:" Ngươi trước tiên ở lại đây làm thư lại đi, ngươi biết làm thư lại thế nào chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vân Sơ nhíu mày nhìn văn thư như đống rác, thở dài:" Bừa bộn quá, như thế là bất kính với văn tự, bất kính với nghề nghiệp
Phương Chính cười phá lên:" Lão tử từ quân doanh ra, biết làm việc là khá lắm rồi
Vân Sơ hết sức nhập vai: "Một quan viên không nghiêm túc đối đãi với công việc của mình, sớm muộn cũng xảy ra chuyện
"Không cần lo, chúng ta không ở bên trong Ngọc Môn Quan, mà là ở ngoài Ngọc Môn Quan
Nơi này trời cao hoàng đế xa, không có lại bộ thanh lại ti tới kiếm chuyện với chúng ta, càng không có ngự sử nói ra nói vào
Tiểu tử, ngươi giúp ta làm việc, sau này sẽ có lợi ích vô cùng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ngài làm rõ ta có phải là người Đường không đã chứ, an bài thế này quá qua loa rồi
Vân Sơ đường hoàng nói:
Phương Chính cười ha hả:" Nếu ngươi không phải người Đường, ta sớm muộn cũng sẽ biết, nếu ngươi là người Đường, thứ nên cho ngươi, ta sẽ không thiếu ngươi một chút nào
Nếu ngươi là kẻ lòng dạ khó lường, ta cũng cho ngươi đầy đủ thứ ngươi nên nhận."