Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Dưỡng Thê Bản Chép Tay Chi Thiền Y Ký

Chương 50: Các gia phản ứng




Người chấp bút thái giám vừa đọc xong thì đó là đề thi đấu của Tam vương tử Nguyên Chân nước Bắc Liêu.

Hắn yêu cầu Đại Tề và Bắc Liêu mỗi bên cử ra mười người, đánh số từ một đến mười.

Hắn và Hạng Mặc sẽ lần lượt bịt mắt, mỗi người đấu với mười người của đối phương ba chiêu, đương nhiên, nhất định phải thắng.

Sau đó sẽ đến một vòng nữa, cũng đánh ba chiêu và cũng bịt mắt.

Nhưng lần này thứ tự sẽ bị xáo trộn.

Hai người họ phải dựa vào ba chiêu đó để đoán ra thứ tự của mỗi người đã giao đấu ở vòng đầu, tức là số thứ tự của họ.

Mọi người nghe đề thi đấu xong thì im lặng, sau đó lại xôn xao bàn tán.

Đây quả thực là không thể tưởng tượng nổi.

Chỉ bằng ba chiêu đã có thể nhận ra mười người hoàn toàn xa lạ sao?

Đương nhiên, chiêu thức của mỗi người có khác nhau, nhưng đối phương là người nước khác, có lẽ ngươi hoàn toàn không biết gì về chiêu thức của họ.

Như vậy chẳng phải quá khinh địch sao?

Trừ khi ngươi là chó săn.

Nghe nói người Bắc Liêu từ nhỏ đã lớn lên cùng sói.

Nghĩ đến đây, mọi người không khỏi suy đoán, chẳng lẽ chính vì lớn lên cùng sói nên bọn họ cũng có được khứu giác như sói?

Chắc hẳn mũi sói còn thính hơn mũi chó.

Thế là mọi người nhìn Tam vương tử Nguyên Chân với ánh mắt có chút khác lạ.

Tất cả mọi người có chút đồng tình với Hạng Mặc.

Đáng thương Hạng nhị công tử, không biết có mọc mũi sói hay không?

Nếu không thì chẳng phải sẽ thua trận này sao.

Biểu hiện của Hạng Mặc là mặt không chút cảm xúc.

Hoàn toàn không thấy được chút lo lắng hay muộn phiền nào trên vẻ mặt trầm ổn của hắn.

Đó chính là đã có sự chuẩn bị từ trước, thế là mọi người đều dồn ánh mắt về phía người chấp bút thái giám, chờ đợi đề thi đấu của Hạng Mặc.

Không biết có thể khó khăn hơn một chút hay không để có thể thắng được tên Tam vương tử đáng ghét của Bắc Liêu.

Sau đó, người chấp bút thái giám tuyên bố đề thi của Hạng Mặc: "Gọt trúc, trong thời gian một nén hương, ai gọt được nhiều phiến trúc hơn thì người đó thắng."

Cái gì vậy?

Chẳng phải đã nói là cool ngầu, bá đạo hay sao?

Hai vị vương tử luận võ, sao lại so chặt củi vậy?

Không, là chặt trúc.

Tuy rằng cây trúc trông tao nhã, nhưng bản chất chẳng phải là như nhau sao.

Ban đầu mọi người có chút hưng phấn khi xem hai vị vương tử tranh giành Cẩn Huệ quận chúa, một trận thi đấu sống còn, không liên quan đến mình, luôn có một tia hưng phấn không thể nói rõ.

Đây là chuyện lớn, kinh đô mấy năm nay khó gặp được sự kiện lớn như vậy!

Nhưng khi nghe xong đề thi này, thì biết là sẽ không có chuyện sống còn gì xảy ra.

Thậm chí còn mang theo một chút cảm giác khó hiểu.

Còn có thể nghiêm trang và oai phong hơn chút nào không?

Thế là yến tiệc Đoan Ngọ kết thúc trong bầu không khí ai nấy đều mang tâm sự, không hiểu rõ gì.

Cảnh Đế miễn cưỡng nói vài câu với Hạng nhị công tử và Tam vương tử Bắc Liêu, bảo bọn họ chuẩn bị cho tốt rồi tuyên bố tan tiệc.

Cung tiễn Bệ hạ rời đi, mọi người mới ai đi đường nấy.

Tuy rằng mọi người thật sự rất muốn đến chỗ An vương gia và Hạng nhị công tử xem náo nhiệt, nhưng An vương gia thì mặt lạnh tanh, Hạng nhị công tử sắc mặt cũng không khá hơn.

Ai nấy đều nghiêm trọng như vậy, mọi người chỉ có thể tự giác rời đi, dành chút không gian riêng tư cho đôi cha vợ mới xuất lò Hạng nhị công tử và An vương gia để họ nói chuyện với nhau.

Đợi mọi người đã tản đi hết, Hạng Mặc nhìn An vương gia mặt đang trầm xuống, nói: "Vương gia, chuyện này..."

Lời mới mở đầu, An vương gia đã ngắt lời hắn, nói: "Việc đã đến nước này, thì cứ chuẩn bị thi đấu đi, chỉ có thể thắng không thể thua."

Nói xong, ông bước ngang qua Hạng Mặc rồi rời đi.

Sự việc đã đến nước này, nói nhiều cũng vô ích.

Cũng may, từ trước đến nay ông rất coi trọng Hạng Mặc, cũng biết tình ý của hắn đối với con gái mình.

Thế nhưng mà, trong lòng của ông vẫn cứ thấy bực bội.

Hạng Mặc cung kính vâng lời.

Trên mặt hắn vẫn là một vẻ cứng ngắc như gỗ.

Chỉ có bàn tay đang khoác lên chuôi kiếm bên hông là chậm rãi vuốt ve vỏ kiếm, đây chính là đặc trưng lớn nhất cho thấy nội tâm của hắn không bình tĩnh.

Đây chẳng phải là đã thừa nhận chuyện hôn sự giữa hắn và Khương Ly sao?

Hạng Mặc cảm thấy Nguyên Chân đúng là phúc tinh của hắn.

Mỗi lần xuất hiện, hắn đều suôn sẻ làm được những chuyện như ý.

Đương nhiên, cho dù là phúc tinh của hắn thì cũng không được chạy tới quấy rối và đe dọa vị hôn thê của mình.

Hiện tại là vị hôn thê, hắn thay đổi xưng hô cũng thật nhanh.

Những chuyện xảy ra ở lầu ba thì phần lớn nữ quyến ở lầu hai chưa hề hay biết, nhưng tự nhiên cũng có người báo tin nhanh cho Hạng hoàng hậu, Nguyễn Hoàng quý phi.

Vì vậy khi yến tiệc bên kia tản đi thì bên này những người cần biết đều đã biết hết.

Huống chi đây là một tin tức chấn động như vậy.

Ngọc Dương công chúa thật sự có thể nói là tinh thần phấn chấn, mặt mày hớn hở.

Nàng hận không thể Tam vương tử Bắc Liêu công phu thật sự tốt như lời người ta nói, tranh thủ thời gian thắng Hạng nhị công tử, rồi cưới Khương Ly nhanh lên rời khỏi Đại Tề, về Bắc Liêu của hắn thì mới tốt.

Mẹ đẻ của nàng, Tả Sung Nghi thấy bộ dạng của nàng thì không nhịn được phải véo vào lòng bàn tay của nàng, nàng mới thu liễm chút, nhưng niềm vui hiện rõ trên khóe mắt đuôi mày thật sự không cách nào kìm nén được.

Mặt của Hạng hoàng hậu đen lại như mực.

Nếu như là trước khi Hạng Nhị vào kinh, lúc đó bên Tây Hạ vương phủ, các chi nhánh vương thất đều vẫn còn ủng hộ nàng và Tam hoàng tử.

Hoàng đế muốn gả Cẩn Huệ cho Tây Hạ vương phủ, có lẽ nàng vẫn nghĩ đó là cách để kéo gần quan hệ giữa mình và nhị phòng An vương phủ, có thể thân thiết hơn với An vương phi.

Nhưng sau khi Hạng Nhị vào kinh, nhìn hành động của hắn ở kinh thành, nếu nàng còn không nhận ra được lập trường của Tây Hạ vương phủ, thì nàng chính là đồ ngốc.

Huống chi nàng đã chọn Hạng Dực, nhưng nếu Cẩn Huệ lại gả cho Hạng Nhị, cộng thêm Nguyễn Hoàng quý phi và An vương phủ thao tác, thì Hạng Dực lại càng đừng mơ có được sự ủng hộ từ Hoàng đế.

Huống chi hôm nay Hoàng đế còn tuyên bố công nhận địa vị thế tôn của Hạng Mặc trước toàn triều quan lại và đại thần.

Tay của Hạng hoàng hậu nắm chặt chiếc chén trên tay.

Tin tức này làm đầu óc nàng quay cuồng.

Vừa ngước mắt lên, nàng lại nhìn thấy Cẩn Huệ quận chúa Khương Ly đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Nguyễn Hoàng quý phi, một bộ dáng thân thiết như mẫu tử.

Điều đó càng làm mắt nàng thêm nhức nhối.

Chuyện hôn sự giữa Hạng Mặc và Cẩn Huệ này tuyệt đối không thể thành!

Vậy nên phá vỡ cục diện bế tắc này như thế nào?

Bắt đầu từ Hạng Nhị hay là từ Cẩn Huệ?

Hạng hoàng hậu lòng đầy tâm tư, không còn lòng dạ nào mà tiếp tục yến tiệc, xem thuyền rồng gì nữa.

Thấy Hạng lão vương phi thì mặt đầy vẻ phức tạp, An vương phi thì mặt mày u ám.

Nàng miễn cưỡng cố tỏ ra bình tĩnh an ủi An vương phi vài câu rồi tuyên bố tan tiệc.

Mang theo Mẫn Ấu Xu mặt đầy vẻ đắc ý vội vàng rời đi.

Nguyễn Hoàng quý phi đương nhiên là cũng nhận được tin tức ngay lập tức.

Bên cạnh nàng đang có Khương Ly cùng ngồi xem thuyền rồng nói chuyện.

Sau khi nghe tin thì sắc mặt nàng ngưng trọng.

Khương Ly thì rất ngoan ngoãn ngồi một bên không nói gì.

Chỉ có ánh mắt hơi lo lắng ân cần nhìn nàng.

Ánh mắt như vậy luôn khiến trong lòng nàng có chút chua xót.

Việc gả Cẩn Huệ cho Bắc Liêu là tuyệt đối không được.

Nàng tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra.

Xem ra hiện tại, việc gả cho Tây Hạ có lẽ sẽ là chuyện không thể tránh khỏi.

Cũng may Hạng nhị công tử nhân phẩm xuất chúng, từng cứu Cẩn Huệ, nếu không phải lấy chồng xa, đây cũng là một mối hôn sự cực tốt.

Nghĩ đến đây, trong lòng nàng lại càng thêm chua xót.

Thất muội của nàng gả cho Lĩnh Nam cũng là một mối hôn sự tốt, nhưng đã nhiều năm như vậy mà vẫn không gặp lại mặt.

Hai người giống nhau như vậy, không ngờ vận mệnh cũng giống nhau đến vậy.

Nàng kéo tay Khương Ly định nói gì đó thì bên kia Hạng hoàng hậu đã vội vàng tuyên bố tan tiệc và rời đi.

Mọi người xung quanh nhìn Khương Ly bằng ánh mắt có chút khác thường, chỉ là vì Hoàng quý phi ở đây nên cũng không dám quá trắng trợn.

Hoàng quý phi không muốn Khương Ly nghe được tin này từ chỗ khác, rồi bị tổn thương.

Nhưng đây không phải là nơi để nói chuyện.

Nàng ngẩng đầu nhìn An vương phi.

An vương phi cũng vừa hay nhìn qua.

Hai người liếc mắt nhau, hiểu ý.

Hoàng quý phi vỗ tay Khương Ly rồi nói: "Cẩn Huệ, mẫu phi con có lời muốn nói với con, con cứ qua chỗ mẫu phi đi, lát nữa ta lại gọi con nói chuyện."

Nàng vốn định dẫn Khương Ly về viện của mình.

Nhưng lúc này Cảnh Đế có thể đã đến sân nhỏ của nàng, lúc này vẫn nên giao Khương Ly cho An vương phi chiếu cố thì thích hợp hơn.

Khương Ly nghi hoặc gật đầu.

Nàng cũng bắt đầu cảm thấy không khí xung quanh có chút kỳ lạ.

Những ánh mắt mọi người nhìn mình, hoặc là thương cảm, hoặc là cười trên nỗi đau của người khác, đây là chuyện gì xảy ra?

Khương Ly đến chỗ mẫu phi của mình thì thấy An vương phi nhìn thì vẫn bình tĩnh nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo đến cực điểm.

Nàng cảm thấy kinh ngạc.

Có thể khiến mẫu phi của mình thành như vậy thì e rằng đây không phải là chuyện nhỏ.

An vương phi chỉ thi lễ với Hạng lão vương phi một cái, rồi vội vàng lôi kéo Khương Ly mang theo Nghi Lan huyện chủ Khương Nguyệt trở về sân nhỏ của An vương phủ.

Hạng lão vương phi vốn muốn nói cùng nàng một đạo hồi sân nhỏ, lời nói căn bản chưa kịp nói ra miệng, An vương phi liền đã rời đi, thẳng đem Hạng lão vương phi tức giận đến tim nghẹn lại.

Hạng đại phu nhân liền đỡ Hạng lão vương phi, giống như là giúp An vương phi giải vây, giọng nói lại rất có vẻ hả hê nói: "Mẫu phi, nhị đệ muội cái này chỉ sợ là đang gấp, mẫu phi cũng không cần so đo với nàng.

Ta thế nhưng là nghe nói người Bắc Liêu kia, đều là ăn thịt người uống máu người, muốn để Cẩn Huệ đi qua cái cuộc sống đó, nhị đệ muội cũng không phải sốt ruột sao."

Hạng lão vương phi sắc mặt nhìn không tốt, lại hiếm khi không giống như ngày thường chỉ trích An vương phi vài câu, mà chỉ là hừ lạnh một tiếng, nói: "Cái gì mà người Bắc Liêu, con cháu Tây Hạ vương phủ chúng ta cùng người luận võ, lúc nào có thể thua được."

Nàng mặc dù không thích Khương Ly, nhưng đó cũng là cháu gái ruột của nàng, nàng cũng không thích Hạng Mặc, nhưng không nói kia là cháu trai ruột của nàng, cũng là người của Tây Hạ vương phủ nương gia, đại biểu cho mặt mũi của Tây Hạ vương phủ, làm sao có thể thua?

Hạng đại phu nhân lời này, liền giống như nhận định Hạng Mặc sẽ thua, trong lòng nàng tất nhiên là không vui.

Nhưng nghĩ tới Khương Ly nếu là gả cho Hạng Mặc, trong lòng nàng thực sự là vô cùng phức tạp, rất khó lý giải được rõ ràng cái đầu mối này, lại nghĩ tới trong phủ còn có Hạng Dực bị thương nặng nằm trên giường, tâm tình càng thêm liền không thể tốt lên.

An vương phi Triệu thị mang theo nữ nhi trở về sân nhỏ, đuổi Nghi Lan cùng người không có phận sự ra ngoài, nhìn xem lúc này ngồi trên ghế con, vô cùng nhu thuận nữ nhi, thật đúng là trong nhất thời không biết nên mở miệng thế nào.

Nàng đối với chuyện tam vương tử Bắc Liêu đột nhiên cầu hôn con gái mình là phẫn nộ thêm hoảng sợ, cũng may An vương cơ cảnh, lại có Hạng Mặc đi ra chống đỡ tràng diện, hiện tại chỉ có thể mong Hạng Mặc có thể thắng cái vị tam vương tử này, giúp con gái nàng trốn qua một kiếp này đi.

Về phần về sau liền phải đem con gái gả đi Tây Hạ, mặc dù trong lòng vẫn là cực kỳ không nỡ, nhưng so với Bắc Liêu thì cái kia không là cái gì.

Chỉ là nhìn xem khuôn mặt nhỏ tinh xảo non mềm của con gái, trong lòng nàng thực sự là lại bị nghẹn lại nhét, khó chịu vô cùng.

Con gái của nàng, non mềm như nụ hoa nhỏ, mặc dù tính cách nhìn ngang bướng cực kỳ, nhưng chỉ có nàng là người làm mẹ biết, thực tế là bị nàng nuôi được vừa kiều vừa mềm, bây giờ lại phải trải qua sóng gió như vậy.

Triệu thị kéo con gái lại, đưa nàng ôm lên ngồi trên giường, sờ lên tóc của nàng, mới nhịn xuống đau lòng trong lòng hỏi: "A Ly, ngươi cảm thấy Hạng nhị công tử được chứ?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.