Mọi chuyện đều diễn ra theo đúng kịch bản, Hàn Thầm đánh bị thương Khương Hi.
Sau khi vết thương của Khương Hi được xử lý qua loa thì liền được đưa về sân nhỏ của mình để dưỡng thương, sau đó Hàn Thầm đúng lúc xuất hiện.
Chu Diễn và Triệu Thanh Hoài vẫn còn muốn so tài, nên không cùng đi theo về sân nhỏ của Khương Hi.
Vì vậy trong viện chỉ có Khương Hi và mấy chị em Khương Ly.
Khương Hi rất tôn sùng Hàn Thầm, hắn thấy Hàn Thầm thì rất vui vẻ, hoàn toàn không có ý trách móc hắn, chỉ nói là mình học nghệ không tinh, còn nói chút vết thương nhỏ này có đáng gì, ngay cả lúc đại phu bôi thuốc cho hắn thì bộ dạng la oai oái cũng bỏ qua.
Hàn Thầm cảm thấy áy náy, đưa thuốc ngoại thương, nói là thuốc ngoại thương thượng hạng của Tây Hạ, lại bảo Khương Hi nghỉ ngơi cho tốt, chuẩn bị cho kỳ thi kết nghiệp, rồi cáo từ ra về.
Minh Huệ quận chúa Khương Kỳ đang im lặng không nói đột nhiên lên tiếng hỏi: “Thuốc trị thương thượng hạng của Tây Hạ?
Hàn giáo tập sao lại có thứ này?
Chẳng lẽ Hàn giáo tập có gốc gác gì với Tây Hạ?”
Hàn Thầm quay đầu nhìn Minh Huệ quận chúa có chút sững sờ, dường như hơi kinh ngạc khi Minh Huệ quận chúa lại đột nhiên hỏi như vậy, nhưng chỉ ngạc nhiên trong hai giây, liền nghiêm túc trả lời: “Bẩm quận chúa, hạ thần quê ở Tây Hạ, phụ thân từng là quan tướng dưới trướng Đô tư của Tây Hạ, sau này tử trận trong cuộc chiến với Tây Vực, hạ thần mới mang theo người nhà đến kinh đô mưu sinh.”
Khương Hi nghe thấy rất nghiêm túc, hắn cũng là lần đầu nghe được chuyện này, vì trước giờ Hàn Thầm chưa từng nhắc đến thân thế của mình trước mặt người khác.
Nên không kìm được có chút cao hứng nói: “Thì ra Hàn giáo tập xuất thân từ Tây Hạ, tổ mẫu và Đại bá mẫu của ta đều là xuất thân từ vương tộc Tây Hạ, như vậy coi như là cùng ngươi có nửa phần đồng hương.
Nếu các nàng nhìn thấy ngươi, chắc hẳn sẽ rất vui.”
Hàn Thầm cụp mắt xuống, một lúc lâu sau mới trầm giọng nói: “Kỳ thực lão Vương phi và Đại phu nhân của quý phủ cũng thật sự có chút liên hệ với gia mẫu.
Gia dì từng là trắc phi của vương Tiên thế tử Tây Hạ, chỉ là đã qua đời trong chiến dịch Định Chiêu năm thứ hai mươi bảy.
Khi còn bé, gia mẫu cũng đã từng gặp lão Vương phi của quý phủ, coi như là có quen biết với Đại phu nhân.”
Đám người rất ngạc nhiên, Khương Kỳ lại càng mừng rỡ, nàng liền mở lời mời Hàn phu nhân đến phủ An vương làm khách.
Hàn Thầm liếc nhìn nàng một cái, nhân tiện nói: “Theo lẽ thì gia mẫu vốn dĩ nên đến phủ bái kiến, chỉ là hạ thần thân phận thấp bé, không dám làm phiền.”
Khương Kỳ liền cười nói: “Tổ mẫu và mẫu thân gả từ Tây Hạ đến kinh đô, đã nhiều năm chưa trở lại Tây Hạ, thực ra trong lòng vô cùng nhớ nhung Tây Hạ, nếu có cố nhân nói chuyện xưa, há chẳng phải rất vui sao?”
Khương Hi cũng mời Hàn Thầm, tiện thể nói: “Nghe nói người Tây Hạ đều rất cởi mở hào phóng, Hàn giáo tập như vậy lại không giống người tập võ hành quân như chúng ta.”
Đám người cạn lời, ngươi còn chưa kết nghiệp ở thư viện mà, đã là người tập võ hành quân rồi sao?
Hàn Thầm nghe xong, ngược lại gật đầu, cười nhẹ nói: “Nếu vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh, khi trở về sẽ bảo gia mẫu chuẩn bị thiệp bái kiến.” Vẻ ngoài của hắn lạnh lùng uy nghiêm, ai ngờ nụ cười này lại trông rất đẹp, khiến ngay cả Nghi Lan huyện chủ Khương Nguyệt vốn có chút sợ hắn cũng phải ngẩn người.
Hàn Thầm cáo từ, lúc sắp đi thì ánh mắt đảo qua Khương Ly, lại phát hiện Khương Ly từ đầu đến cuối đều không thèm nhìn hắn, chỉ ngồi ở bên giường Khương Hi, cúi thấp mặt, không biết biểu cảm của nàng thế nào.
Hắn chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt xinh đẹp không tì vết của nàng, hàng mi dài thỉnh thoảng khẽ run, hắt lên một lớp bóng mờ nhạt.
Hắn chẳng hiểu sao lại hơi thất vọng, nhưng khi thu lại ánh mắt thì lại thấy tay nhỏ của nàng đang nắm chặt, rõ ràng là đang hơi run rẩy, nàng đang lo lắng sao?
Đáy lòng hắn không hiểu sao lại có chút vui mừng.
Cuối tháng ba, Khương Hi thi đấu khảo hạch kết nghiệp giành được vị trí thứ ba năm nay, thứ hai là Chu Diễn, người thứ nhất là Lý Mân, con trai của Binh bộ Thượng thư, chỉ học ở thư viện Hoàng gia một năm.
An vương quyết định trước mắt cho Khương Hi làm ở Binh bộ một thời gian, sau khi quen thuộc tình hình quản lý của Binh bộ triều đình rồi sẽ cho hắn đến Thiểm Tây, liền cho hắn một chức chủ sự chính lục phẩm ở Binh bộ, vào tháng năm sẽ lên nhậm chức.
Đầu tháng tư, Hàn phu nhân Dư thị, mẫu thân của Hàn Thầm, mang thiếp đến bái kiến Hạng lão vương phi và Đại phu nhân.
Hạng lão vương phi và Đại phu nhân rất vui khi gặp Hàn phu nhân, đại thế gia ở bên Tây Hạ chỉ có mấy nhà đó, nên khi nói chuyện đều là người quen cả.
Hạng lão vương phi cũng nhận biết mẹ của Hàn phu nhân, còn Đại phu nhân thì lại quen biết Hàn phu nhân và muội muội của bà là Dư trắc phi từ nhỏ, nên càng có nhiều chuyện để nói, rất là hợp ý.
Triệu thị tuyệt nhiên không thấy Hàn phu nhân, còn Khương Ly thì không nhịn được đến phòng khách Tuệ An Đường.
Kiếp trước, mãi sau này nàng mới gặp Hàn phu nhân, lần này, ngược lại nàng muốn từ đầu đã nhìn xem, nàng còn rất nhiều chuyện chưa nghĩ thông, cũng chưa nghĩ kỹ bước tiếp theo nên làm thế nào, nên quyết định cứ vừa đi vừa xem.
Khương Ly đột nhiên đến Tuệ An Đường vào lúc không phải thời gian thỉnh an, khiến cho hai mẹ con Hạng lão vương phi và Đại phu nhân hơi kinh ngạc, bất quá nghĩ đến hành vi gần đây của Khương Ly rất nhu thuận, không giống như trước đây điêu ngoa vô lý, nên chỉ cho là nàng đến đây lấy lòng lão Vương phi.
Chuyện lần trước đưa dây chuyền ngọc cho Minh Huệ, tự nhiên là bọn họ cho rằng là do Triệu thị chủ mưu.
Khương Ly thỉnh an lão Vương phi và Đại phu nhân, đợi lão Vương phi bảo nàng đứng dậy, lại giới thiệu Hàn phu nhân và hai mẹ con Hàn Yên Nghê cho nàng sau đó, Hàn Yên Nghê vội đứng lên hành lễ với Khương Ly.
Khương Ly lẳng lặng nhìn Hàn phu nhân và Hàn Yên Nghê, tròng mắt trong suốt như bảo thạch lại sâu không thấy đáy, không biết có phải đang suy nghĩ gì không, tuyệt nhiên không lên tiếng miễn lễ.
Hàn Yên Nghê đã đứng lên, nàng thấy Khương Ly dùng ánh mắt kỳ lạ dò xét mình, mà người mẹ Hàn phu nhân bên cạnh vẫn chưa đứng dậy, nên có chút ngơ ngác, con mắt mở to nhìn về phía Khương Ly.
Lúc này Hàn Yên Nghê mới mười hai tuổi, còn lâu mới có được vẻ mềm mại đáng yêu như về sau, chỉ có đôi mắt phượng dài hẹp khi trợn lên cau lại lúc có một phong thái khác biệt.
Bầu không khí ngưng trệ một lát, Khương Ly cảm giác được Hàn phu nhân và Hàn Yên Nghê rất không tự nhiên, mới ôn hòa nói: “Phu nhân miễn lễ đi, vừa nãy thấy phu nhân thì thấy tướng mạo của phu nhân không hề giống Hàn công tử, ngược lại Hàn tiểu thư rất giống Hàn phu nhân, nên nhất thời thất thần.”
Hàn phu nhân nghe xong, nghi hoặc ban đầu tan biến, nói: “Không trách quận chúa thấy kỳ lạ, tướng mạo của con trai tôi hoàn toàn giống với phụ thân nó, quả thực là không giống tôi.”
Khương Ly cười cười, liền tự ngồi đối diện với Đại phu nhân Hạng thị, Hàn phu nhân ngồi phía trên, sau đó liền im lặng.
Khương Ly không làm gì, nàng giữ lễ nghi vô cùng chu đáo, nhưng nàng cứ ngồi như vậy, nụ cười trên mặt thận trọng đoan trang mà mang theo vẻ cao ngạo quý phái mơ hồ, khiến cho bầu không khí vốn hòa hảo trong khách sảnh có chút căng thẳng, từng người như bị nghẹn ở cổ, những lời thân mật cuối cùng không nói nên lời.
Đại phu nhân có chút không vui, Hạng lão vương phi liền lên tiếng: “Minh Huệ, chúng ta nói chuyện với Hàn phu nhân trước đã, con cùng Cẩn Huệ cứ vui vẻ mà tận tình chiêu đãi bạn, đi dạo trong vườn đi.”
Khương Kỳ và Khương Ly đồng ý, cùng Hàn Yên Nghê đi ra.
Khương Kỳ hiếm khi đối xử với Hàn Yên Nghê rất chu đáo, dường như rất thích vẻ ngoài của nàng.
Khương Ly nghe ra Khương Kỳ đang bóng gió dò hỏi điều gì với Hàn Yên Nghê, Hàn Yên Nghê mặc dù trông ngây thơ vô tội, nhưng kỳ thực lại rất kín miệng, Khương Kỳ căn bản chẳng nghe ngóng được gì, rất thất vọng.
Khương Kỳ đột nhiên nghĩ ra gì đó, mắt sáng lên, nói: “Yên Nghê, tam ca của ta chắc hẳn đang dẫn ca ca của muội đi luyện tập ở võ trường, hay là chúng ta đến đó xem một chút đi.
Nghe nói ca ca của muội võ nghệ rất giỏi.”
Hàn Yên Nghê liếc nhìn Khương Kỳ một cái, rất nhanh chóng cúi đầu xuống, nhẹ nhàng nói: “Dạ được ạ.” Nhưng Khương Ly vẫn luôn chú ý nàng thì lại thấy được vẻ đố kỵ chợt lóe lên trong mắt nàng.
Khương Ly thầm nghĩ, xem ra, Hàn Yên Nghê bây giờ cho rằng Hàn Thầm muốn mưu đồ là Khương Kỳ, hoặc là, từ đầu Hàn Thầm đã muốn mưu đồ là Khương Kỳ?
Thế lực ở vương tộc Tây Hạ phức tạp, không xét đến binh quyền của phụ vương, thân phận của Minh Huệ quận chúa Khương Kỳ đúng là có tác dụng hơn so với bản thân nàng.
Mấy người đến võ trường, quả nhiên thấy Hàn Thầm, Khương Hi và hai vị sư phụ dạy võ cũ của Khương Hi đang chơi bắn tên.
Hàn Yên Nghê thấy Hàn Thầm, hai mắt liền sáng lên, căn bản không thèm quan tâm đến Khương Kỳ và Khương Ly bên cạnh, chạy đến, hai mắt lấp lánh nhìn Hàn Thầm gọi “Ca ca”.
Khương Ly đột nhiên muốn cười, xem ra lúc trước mình và Khương Kỳ hẳn là đã gây áp lực lớn cho Hàn Yên Nghê, bởi vì nàng nhớ Hàn Yên Nghê hễ căng thẳng là lại rụt vào bên cạnh Hàn Thầm mà gọi ca ca.
Nàng trước đây còn thấy Hàn Yên Nghê như vậy rất đáng thương, bây giờ lại chỉ thấy nổi cả da gà.
Hàn Thầm cúi đầu nhìn Hàn Yên Nghê, nhỏ giọng dỗ dành điều gì đó, ánh mắt vô cùng ôn nhu, khí chất của hắn lạnh lùng, vậy mà khi ở trước mặt Hàn Yên Nghê lại hết mực dịu dàng quan tâm, đã từng Khương Ly vì vậy mà cảm thấy nội tâm của hắn kỳ thực rất mềm mại.
Đương nhiên kết quả là nàng tan xương nát thịt, hồn phách tiêu tan.
Khương Ly nhìn hình tượng trước mắt, thật sự như đã trải qua mấy đời – kỳ thật không phải thoáng qua như vậy, mà là thật sự cách một thế hệ.
Nàng có chút mất hứng, ở Ngọc Thiền nàng đã quen với hai kẻ giả huynh muội vô cớ quấn lấy nhau, thật sự không có hứng thú xem tiếp, liền xoay người đi đến một cái đài xem thông thường ngồi xuống, kêu thị nữ đi lấy chút trà và điểm tâm, để nàng giết thời gian."Quận chúa."
Thanh âm trầm thấp đột nhiên vang lên bên tai, thanh âm này Khương Ly có hóa thành tro cũng không quên được.
Nàng ngẩng đầu nhìn Hàn Thầm, thấy hắn chạy đến cạnh mình, ngược ánh sáng, nàng có chút không nhìn rõ mặt hắn, nhưng khi hắn đến gần, không hiểu sao toàn thân nàng đều rịn mồ hôi, nhịp tim có chút gia tốc."Quận chúa không thích bắn tên sao?"
Hàn Thầm cúi đầu hỏi.
Khương Ly bấm bấm lòng bàn tay, ổn định tâm thần, cười nhạt nói: "Bất quá chỉ là tìm chút yên tĩnh thôi.
Ngược lại nhị đường tỷ của ta, nàng từ nhỏ đã tập bắn tên, chơi rất giỏi."
Hàn Thầm dường như hoàn toàn không nghe thấy nội dung Khương Ly vừa nói, mà là hơi nhíu mày nhìn về phía Khương Ly.
Hắn nhìn người quá mức nhỏ bé, đã thấy Khương Ly có chút không ổn.
Trước đó khi hắn đến, còn thấy rõ Khương Ly ngồi ở đây lười biếng thảnh thơi, ánh mắt mang theo chút ngạo khí, không biết vì sao hắn không thích thái độ cao ngạo xa cách như vậy của nàng, nên không nhịn được mà tiến lên.
Nhưng bây giờ khi tới gần, còn chưa nói được hai câu, đã phát hiện sắc mặt Khương Ly có chút tái nhợt, khác với vẻ trắng nõn hồng hào thường ngày, mà là kiểu trắng bệch do cố nén đau."Quận chúa, ngươi, ngươi có chút không thoải mái sao?"
Hàn Thầm có chút chần chờ mà hỏi, nói xong cũng không nhịn được đưa tay lên trán Khương Ly, bởi vì ở nhà thấy Hàn Yên Nghê không thoải mái, thường dùng động tác này, tiềm thức liền giơ tay lên, tuyệt nhiên không thấy có gì không ổn.
Khương Ly đột nhiên đẩy tay hắn ra, sau đó đứng dậy, có chút hoảng sợ liếc nhìn Hàn Thầm, thừa lúc hắn còn chưa kịp phản ứng, liền lùi về sau mấy bước, quay người cấp tốc rời đi, bộ dạng như thấy ác quỷ...
