Trong phòng, mọi người đã sớm hiểu chuyện lui ra ngoài.
Khương Ly nhào vào lòng Hạng Mặc, cảm nhận được y phục lạnh lẽo của hắn cùng mùi đất cát bụi bặm thoang thoảng, tay ôm chặt lấy áo hắn, dường như cảm giác chân thật này có thể xuyên thấu vào tim nàng, lấp đầy những ngày qua mất mát và bất an.
Hạng Mặc cúi đầu nhìn cô nương nhỏ trong lòng, một tay ôm nàng, tay kia vuốt ve mái tóc đen mượt như gấm của nàng, lướt qua tóc, xoa lên gò má nàng, chạm đến da thịt nàng.
Cảm giác mềm mại, ấm áp trên tay khiến tim hắn không khỏi run lên.
Những ngày này, hắn ngày đêm bị mộng cảnh giày vò, chỉ cảm thấy nàng thuộc về hắn ngày càng xa cách, ngược lại Khương Ly trong mộng cảnh đẩy hắn ra càng thêm chân thực, chỉ cần nhắm mắt lại là thấy được.
Ánh mắt xa lạ của nàng hành hạ hắn không ngừng, nên hắn hôm đó đã gấp rút trở về, từ một nơi bí mật gần đó nhìn bóng lưng của nàng, trong khoảnh khắc đó lại không dám tiến gần một bước, cũng không dám lên tiếng gọi nàng.
Hắn giây phút này mới phát hiện đáy lòng tràn ngập sợ hãi.
Hắn không biết nếu Khương Ly quay đầu thấy hắn, ánh mắt giống trong mộng cảnh thì hắn nên làm sao cho phải?
Ý nghĩ này chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đau thấu tim gan.
May mắn khoảnh khắc ấy không kéo dài, Khương Ly rất nhanh đã phát hiện hắn, xoay người lại.
Ngay lúc trái tim hắn ngừng đập dò xét nàng thì nàng đã nhào vào lòng hắn.
Cảm nhận được sự đầy đặn trong lồng ngực, cảm giác mềm mại trên tay, trái tim hắn mới chốc lát trở về mặt đất, A Ly của hắn vẫn là A Ly của hắn.
Khương Ly ngẩng đầu, đôi mắt to đã long lanh một tầng sương mù.
Nàng lúc này mới xác định người đang ôm mình, chăm chú nhìn mình thật sự là Hạng Mặc, hắn đã trở về.
Nàng mở miệng muốn nói điều gì, nhưng vừa hé môi, Hạng Mặc đã cúi đầu ngậm lấy môi nàng, cắn mút bờ môi nàng.
Môi nàng mềm mại ướt át, còn môi hắn vì ngày đêm bôn ba đường dài mà khô ráp.
Hôn nàng, vị ngọt từ nước bọt của nàng lập tức tràn vào môi lưỡi hắn, toàn là mùi thơm ngát trơn mịn, loại cảm giác va chạm mãnh liệt này khiến cả hai không nhịn được run rẩy.
Hắn vừa nặng nề vừa dị thường cẩn thận triền miên trong môi nàng một hồi lâu mới dứt ra, gọi nàng: "A Ly".
Hắn ôm nàng, cảm nhận được nàng, nhưng vẫn chưa đủ, hắn muốn nghe giọng nói của nàng, dường như như thế mới có thể xoa dịu từng bước tâm tình hỗn loạn gần như mất khống chế của mình những ngày qua.
Khương Ly lúc trước bị hắn hôn đột ngột hoàn toàn choáng váng, lúc này nghe hắn gọi mình, tâm thần mới từ từ trở lại.
Nàng mở mắt nhìn hắn, hai mắt ngập nước long lanh vì xúc động mà rực rỡ, rung động lòng người.
Nàng thấy khuôn mặt Hạng Mặc chân thật trước mắt, chạm vào là có ngay.
Ánh mắt hắn đen thẳm không thấy đáy, ánh mắt bình tĩnh không dao động, nhưng đáy mắt lại giống như lẫn lộn các loại cảm xúc đang cuộn trào.
Khương Ly thấy tim đập nhanh, càng xích lại gần hắn, gọi: "Hạng nhị ca."
Vừa mở miệng, mắt đã chua xót, nước mắt liền không kìm được trào ra.
Nước mắt vừa rơi xuống, lại càng tuôn không ngừng, tay níu chặt vạt áo hắn, nước mắt như hạt châu đứt dây rơi ào ào xuống.
Hạng Mặc nhìn nàng khóc đến đau lòng, tâm lại tự dưng bình tĩnh lại.
Hắn đưa tay giúp nàng lau nước mắt.
Đoạn đường này gió bụi mệt mỏi gấp gáp lên đường, đến kinh đô trực tiếp lẻn vào phòng nàng, căn bản chưa kịp chỉnh trang.
Bàn tay nắm cương ngựa thô ráp dơ bẩn, lau qua mặt Khương Ly liền hằn lên những vệt đỏ tro bụi.
Hắn áy náy rụt tay lại, ôm nàng sang một bên ngồi xuống giường, đặt nàng vào lòng, vuốt ve nàng, hôn nhẹ lên đỉnh đầu, nghe mùi thơm ngát trên người nàng, một mực chờ nàng từ từ khóc đủ mới hỏi: "A Ly, trách ta đến muộn sao?"
Khương Ly lắc đầu.
Nàng nhìn hắn, đưa tay nắm lấy bàn tay to của hắn, ra sức bóp hai lần, tất nhiên Hạng Mặc chỉ nhìn nàng, mặc cho nàng bóp không động đậy.
Tay nàng lại cảm thấy hơi đau nhức, sau đó liền mỉm cười, vùi đầu vào lòng hắn, khẽ nói: "Ta chỉ là rất nhớ ngươi, ta muốn hôm nay có ngươi giúp ta, nhưng ta biết ngươi không đến được.
Nên gặp được ngươi, ta rất vui."
Hạng Mặc nghe nàng thẳng thắn nói vậy trong lòng vừa chua xót vừa bực bội, không nhịn được lại cúi xuống bắt đầu cắn má nàng, vành tai, cổ, hắn cắn khá mạnh, Khương Ly từng đợt đau đớn, nhưng không nỡ kêu lên, chỉ cắn môi dựa vào người hắn run rẩy nhẹ nhàng, thỉnh thoảng phát ra tiếng hít vào.
Đợi hắn cúi đầu hôn xuống, nàng đau dữ dội, mới nhỏ nhẹ kêu lên, thế mà lại càng dẫn đến Hạng Mặc tàn phá bừa bãi hơn.
Hạng Mặc vuốt ve cô nương nhỏ mềm mại một hồi lâu, mới ôm nàng nằm xuống, kéo nàng đặt sát vào lòng, không hề cử động.
Hắn ngày đêm vội vàng lên đường, hai tháng nay đều vì mộng cảnh mà ít ngủ, lúc này ôm Khương Ly vào lòng an tâm, mới cảm thấy từng đợt rã rời.
Khương Ly nép trong lòng hắn, thấy hắn không hề cử động, biết hắn chắc hẳn mệt mỏi lắm, liền cũng không dám lộn xộn.
Hôm nay nàng đi trình lễ cũng rất mệt, liền nhắm mắt ngủ cùng hắn, chỉ thỉnh thoảng khe khẽ hỏi hắn vài câu, nghe giọng hắn, cũng cảm thấy ngọt ngào trong lòng.
Chẳng mấy chốc hai người đã ngủ say.
Hạng Mặc nửa đêm tỉnh lại, thấy Khương Ly như chú mèo con nép vào lòng mình.
Cuối tháng không chút ánh trăng, nhưng mắt Hạng Mặc rất tốt, từng sợi lông tơ trên người cô nương nhỏ trong lòng đều nhìn rõ.
Làn da trắng như tuyết lại mơ hồ ánh lên ánh trăng dịu dàng.
Hắn cúi đầu hôn lên trán nàng, cẩn thận đứng dậy, kéo chăn đắp cho nàng, mới ra ngoài gọi người tắm rửa.
Hắn rong ruổi bao ngày đường, quả thực là bụi trần mệt mỏi.
Đến cả bộ đồ trắng mặc trong của Khương Ly cũng vì hắn ôm mà xuất hiện những vết xám đen.
Hạng Mặc kỳ cọ mấy lần, thay mấy lượt nước mới cảm thấy trên người dễ chịu hơn.
Đang định đứng dậy thì nghe sau lưng có tiếng động.
Hắn quay đầu lại, thấy Khương Ly đang bước đến, lúc này đang ngồi ở trên giường cạnh đồ dùng đã sắp xếp, bưng một đĩa nho nhìn hắn.
Khương Ly thấy hắn quay đầu, khá xấu hổ, giống như mình lén nhìn hắn tắm rửa vậy.
Thật ra nàng tỉnh lại không thấy Hạng Mặc thì có chút hoảng, không biết lúc trước mình thấy Hạng Mặc là thật hay chỉ vì quá nhớ hắn mà ngủ mơ.
Nên nàng đứng dậy ra ngoài, nhìn thấy thị nữ theo hầu, mới biết Hạng Mặc thật sự đã trở về, chỉ là đang tắm rửa.
Nàng nghĩ đến lúc trước người hắn có vẻ thật rất bẩn, liền có chút không hiểu vui mừng, sai người chuẩn bị điểm tâm, còn mình thì bưng đĩa nho không kìm được tiến vào nhìn hắn.
Nàng chỉ muốn nhìn hắn thôi, chứ không phải muốn nhìn hắn tắm.
Hạng Mặc vừa quay đầu lại liền thấy cô nương nhỏ đỏ mặt cúi đầu, hơi nóng bốc lên trong làn mây, chỉ thấy nàng lờ mờ như một ảo ảnh, vừa đẹp lại vừa khiến người ta trong lòng vừa mừng vừa tiếc, thật sự là một cảm giác khó tả.
Hắn lúc này nào còn tâm tư trêu nàng, liền đứng lên cầm khăn mặt lau sơ, khoác vội chiếc áo bào rồi hai bước đến bên giường ôm nàng vào lòng.
Khương Ly bất ngờ hắn đứng dậy nhanh như vậy, bị hắn đột ngột ôm một cái mà chiếc đĩa trên tay bị nghiêng, nho đổ hết cả ra ngoài.
Trong lòng nàng vốn thích hắn ôm ấp, chỉ thấy ngập tràn vui sướng, ngoài miệng lại hờn dỗi: "Nho đó, ta cố ý mang tới cho ngươi ăn."
Hạng Mặc cười, cúi đầu cắn cổ nàng, giọng mơ hồ nói: "Ừm, không vội, ăn ngươi trước cũng được."
Lúc mới trở về gặp Khương Ly, hắn hoàn toàn chỉ là nỗi nhớ nhung cháy bỏng và tâm trạng mệt mỏi.
Hôn cắn nàng cũng chỉ là để xoa dịu nỗi nhớ nhung và những cảm xúc ngổn ngang dồn nén những ngày qua, không mang theo bao nhiêu dục vọng.
Lúc này đã được ngủ, tắm rửa sạch sẽ, lại trong hoàn cảnh này nhìn thấy Khương Ly, tơ tình ái dục liền trào lên tất cả.
Nếu là ngày xưa, dù dục niệm có nặng đến đâu, hắn cũng đều sẽ trước lý trí kiềm chế ba phần, cẩn thận hành động sợ làm nàng đau hay dọa nàng.
Nhưng trải qua những ngày bị dày vò này, hắn nửa điểm cũng không muốn kiềm chế nữa.
Hắn rút đĩa nho của Khương Ly đặt qua một bên, ôm nàng liền một trận gặm cắn, tay lại trực tiếp tháo dây lưng áo trong của nàng, luồn vào trong xoa nắn.
Khương Ly không ngờ hắn lại kịch liệt như vậy, chỉ cảm thấy so với dĩ vãng càng khiến người ta không chống đỡ nổi, chỉ có thể nhắm mắt lại mềm nhũn đón nhận mà thôi, nào còn sức phản kháng đối phó.
Hạng Mặc vừa tắm xong chỉ khoác chiếc áo bào, như thế da thịt tiếp xúc thân mật, Khương Ly đã sớm trực tiếp dán vào người hắn.
Chỉ cảm thấy nơi chạm vào toàn là nóng hổi, nàng không hiểu sao lại thấy hơi sợ hãi, nhưng hai người đã sớm làm những chuyện thân mật hết cả rồi, cũng không biết nỗi sợ này từ đâu mà đến.
Hạng Mặc ở phòng tắm ôm Khương Ly xoa nắn một hồi lâu, thấy nàng toàn thân đều đã vì động tình mà chuyển thành màu hồng nhạt, thỉnh thoảng ở giữa xen lẫn những dấu hôn hắn cắn lên như những đóa hoa đào, xinh đẹp lạ thường đầy mê hoặc, hắn sớm đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng cuối cùng vẫn lo lắng hai người đã lâu không gặp, nàng dù không phải lần đầu tiên, nhưng cũng chưa từng nghiêm túc hầu hạ, phòng tắm quá lạnh lẽo cứng rắn, hắn vẫn không nỡ để nàng có chút khó chịu.
Liền vẫn chịu đựng choàng y phục cho nàng, ôm nàng đến phòng ngủ đặt lên giường, lúc này mới chậm rãi dỗ nàng tiếp tục.
Hắn thăm dò tiến vào, Khương Ly mặc dù sớm đã ướt át không thôi, nhưng vẫn là đau đến run lên, cũng may thời gian này nàng vẫn luôn dùng phương thuốc dưỡng sinh của Ninh cô cô, rốt cuộc khỏe hơn nhiều, vẫn là miễn cưỡng chịu được.
Hạng Mặc hôn lên trán nàng mồ hôi đầm đìa, lại không ngăn được mồ hôi của chính mình.
Xong việc, Khương Ly ngủ say.
Hạng Mặc ôm nàng, vuốt lưng nàng chỉ cảm thấy những ngày này tất cả nôn nóng bất an đều tan biến.
Kỳ thật hắn chưa hề thỏa mãn, vừa rồi bất quá đều là vì Khương Ly mà chỉ mới đi được một nửa, dù nhịn rất vất vả, nhưng tiến triển như vậy đã làm hắn rất hài lòng, hắn cũng nên để nàng chậm rãi thích ứng với hắn.
Khi Khương Ly không ở bên cạnh hắn, hắn không muốn suy nghĩ sâu xa về giấc mộng kia, cảm giác đó thực sự quá khó chịu.
Nhưng lúc này Khương Ly đang trong lòng hắn ngủ say, lại làm cho hắn có thời gian để nghĩ lại về giấc mộng kỳ lạ đó.
Giấc mộng đó cuối cùng chỉ là do nỗi sợ hãi trong lòng hắn tạo ra hay là điềm báo trước chuyện có thể xảy ra trong tương lai?
Dù hắn muốn đó là loại thứ nhất, nhưng trực giác lại khiến hắn cảm thấy rất có thể là loại thứ hai.
Nghĩ đến đây, tay ôm Khương Ly không khỏi lại nắm chặt hơn.
Khương Ly vì tay Hạng Mặc đột nhiên siết chặt mà có chút không thoải mái, liền vùng vẫy một chút, lầm bầm vài tiếng.
Hạng Mặc cúi đầu, hơi thả lỏng tay, con ngươi hơi co lại, dù là tình huống nào, hắn cũng tuyệt đối không để chuyện như vậy xảy ra.
Chỉ là nam nhân kia rốt cuộc là ai?
Hắn chỉ cảm thấy thân ảnh người kia quen thuộc, nhưng hoàn toàn không nhìn ra là ai.
Nếu thân ảnh quen thuộc, vậy nhất định là người hắn từng gặp, hắn sẽ từ từ tìm ra người này, bất luận là ai, cũng phải khiến cho hắn vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc sống của Khương Ly...
