Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Em Ngọt Như Độc Dược

Chương 3: Chương 3




Tựa hồ khuất phục trước vấn đề này, người đứng cạnh nàng rốt cục có động tác.

Khi ấy, mái tóc dài cùng đôi tai thỏ buông xuống bên tai, gần khuôn mặt đều bị người ấy nhấc lên.

Trong lòng nàng mềm nhũn, được an ủi thành công nên tiếp tục rửa mắt.

Ngay cả sau mấy lần vỗ nước, lúc nàng định đóng vòi nước thì đột nhiên cảm thấy đuôi ngựa dài cùng đôi tai thỏ đồng thời bị người kéo nhẹ.

Một giọng nam xa lạ khẽ rung động không khí."Ngươi đã tròn mười tuổi sao?"

Giọng nói trong trẻo ấy chợt trầm ngâm, âm cuối ôm lấy ý cười cực nhạt rồi cất lên: "......'Đại bảo bối nhi'?"

Khi ấy: "——?"

Nam nhân sao???

Chương 2

Khi ấy, nàng giữ nguyên tư thế cúi người bên bồn nước, ngẩn ngơ một hồi lâu mới tìm lại được hồn trí.

Lau đi những giọt nước trên mặt, nàng do dự khẽ dời ánh mắt sang một bên, nhìn xuống chỗ cạnh chân mình.

Đập vào mắt là một đôi giày Debby buộc dây màu đen bóng loáng...

Kiểu giày chuyên dành cho nam sĩ, không thể nghi ngờ.

Nhưng bất kể là đối với giọng nói dễ nghe vừa rồi hay đôi giày này, nàng đều không có bất kỳ cảm giác quen thuộc nào.

Ánh mắt nàng theo đó thuận thẳng ống quần tiếp tục ngẩng lên nhìn.

Chân rất dài, đây là ấn tượng đầu tiên của nàng đối với người xa lạ này.

Lại không phải là sự gầy gò đơn bạc, mà là một dáng hình thanh mảnh duyên dáng, có mỹ cảm.

Bộ quần áo được cắt may hoàn hảo bó sát eo, rồi tiếp lên trên là một chiếc áo sơ mi trắng tinh.

Áo sơ mi sạch sẽ vừa vặn, tinh tế tỉ mỉ, không có bất kỳ họa tiết trang trí nào trên đó.

Ít nhất... từ ngực trở xuống thì không.

Đứng thẳng người lên, khi ấy nàng mới phát hiện ra một sự thật tàn khốc rằng mình vẫn chưa cao bằng vai người này.

Khoảng cách chiều cao chênh lệch khiến khi ấy nàng lập tức kinh hãi.

Nàng không ngẩng đầu, ánh mắt bình thẳng, cố gắng giữ trấn định mở miệng: "Ngài... là vị nào?"

Khi ấy nàng cho rằng mình đã thể hiện rất tốt, nhưng không biết rằng giọng nói này lọt vào tai người kia lại mềm nhũn hơn vừa rồi rất nhiều, dường như còn mang theo chút run rẩy.

Nghe thôi đã thấy... thật dễ bắt nạt.

Trong đôi đồng tử màu nâu sẫm của người kia ẩn chứa một chút cảm xúc u ám."Ngươi đang giao lưu với chiếc cúc áo sơ mi trên ngực ta sao?"

Giọng nói vang lên lần nữa, ý cười vốn đã khó nhận ra lại càng nhạt đi, nghe chất giọng mỏng mà lạnh lùng, ngay cả lời đùa cợt cũng trở nên thờ ơ.

Khi ấy, nàng bị đối phương nói đến nỗi gò má nóng bừng, vô thức ngẩng mặt lên.

Ánh mắt một cao một thấp chạm nhau, nàng giật mình.

Từ khi nàng có nhận thức, người trước mắt này đại khái là dị tính đẹp mắt nhất mà nàng từng thấy.

Đường nét khuôn mặt sắc sảo xinh đẹp, môi mỏng đầy đặn, sống mũi cao thẳng.

Nhất là đôi mắt kia.

Khóe mắt trong sắc nhọn sâu thẳm, mi mắt trên cong nửa phần rồi cụp xuống, đến đuôi mắt lại khẽ cụp lại một cách tinh tế, dù không nói không cười cũng khiến người ta nhìn vào như say như không.

Khi ấy, nàng vẫn còn đứng bất động, nhưng tiểu nhân trong lòng đã không nhịn được mà thốt lên cảm khái: Sống mười sáu năm, nàng cuối cùng lại thấy một đôi mắt đào hoa như trong sách giáo khoa...

Chờ chút."Lại"?

Ý nghĩ lóe sáng như sao băng này xẹt qua não hải chưa đầy hai giây, liền bị khi ấy nàng tóm lấy cái đuôi kéo trở lại.

Ánh mắt cùng hơi thở của nàng đồng thời ngừng lại.

Đại não tự động lật tìm từ ký ức rất rất nhiều năm trước, một tấm hình mờ ảo đến mức gần như chỉ còn lại ngũ quan.

Ở đó, cũng có một thiếu niên sở hữu đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp, mà khi ấy nàng từ lâu vẫn cho rằng chỉ sống trong giấc mơ của mình..."Ca ca".

Mãi đến cách đây không lâu khi xác nhận với cha mẹ, nàng mới kinh ngạc biết được rằng khi nhỏ mình thật sự có một vị ca ca tồn tại.

Nhưng nghe nói thân thể đối phương yếu ớt, nhiều năm qua vẫn luôn ở nước ngoài an dưỡng...

Rồi liên tưởng đến chuyện cha mẹ nàng ra nước ngoài mấy ngày nay, mắt nàng lập tức mở to tròn."Ngươi, ngươi là...

Thích Thần?"

Đối phương dường như có chút bất ngờ.

Đồng tử màu nâu sẫm khẽ rung nhẹ, hắn nhướng đuôi lông mày lên."Ngươi nhớ ta sao?"

Từ bốn chữ này nàng nghe ra một loại ý vị sâu sắc mà lại có phần lạnh lùng, khi ấy nàng trực giác rằng điều đó có chút nguy hiểm.

Nàng bản năng lắc đầu: "Ta nghe mẫu thân đề cập qua.""Ồ," đuôi mắt người kia thu lại, cảm xúc dưới đáy đồng tử cũng lắng xuống, "Quả nhiên là đã quên rồi.""......"

Khi ấy nàng không hiểu sao lại cảm thấy một chút lạnh lẽo từ trong giọng nói này.

Thích Thần lại không nói gì thêm, khẽ nghiêng người qua."Đi thôi, tiểu thỏ."

Khi ấy: "............"

Khi ấy: "Tiểu thỏ??""Ừm."

Nam sinh không cảm xúc đáp lời.

Tay phải hắn vừa nhấc.

Khi ấy nàng cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện đuôi tóc dài đến eo cùng hai tai thỏ của mình vẫn còn đang được nắm trong tay người kia.

Lúc này, những đốt ngón tay thon dài trên cánh tay ấy co lại, nhéo nhéo trên chóp tai thỏ mềm mại."Cái này còn không phải là thỏ sao?"

Âm cuối bị hắn nói đến khàn khàn.

Đang nói chuyện, đuôi mắt hắn cụp xuống, ánh mắt lướt nhẹ qua người nàng.

Mặc dù giọng nói bên tai lạnh nhạt đến gần như lãnh đạm, khi ấy nàng vẫn cảm thấy một luồng nhiệt độ giống như từ tai thỏ ấy hô một tiếng xộc lên mặt.

Chưa đầy 2 giây, vành tai trắng ngần của cô gái nhỏ cũng ửng hồng.— Khi ấy nàng gần như ảo giác rằng mình bị đối phương bóp một chút, đúng là đôi tai thỏ mọc trên người mình.

May mắn là người kia không tiếp tục làm khó nàng, buông tay đi ra khỏi phòng bếp.

Phía sau hắn, khi ấy nàng thật dài thở ra một hơi.

Sau đó nàng cúi đầu xuống, khóc không ra nước mắt mà nhìn xem một mảng tinh bột trắng xóa trên mặt đất, đành chịu phận ngồi xổm xuống thu dọn tàn cuộc.— Còn phải giải quyết trước khi cha mẹ nàng trở về, nếu không nghĩ cũng biết là bị phạt cả đôi, hạ trường thê thảm.

A khoát, nếu các tiểu đồng bọn cảm thấy thư khố 52 không tệ, nhớ kỹ cất giữ địa chỉ Internet https://www.52shuku.net/ hoặc đề cử cho bạn bè nha ~ xin nhờ rồi (>.<) cổng truyền tống: bảng xếp hạng đơn | tìm sách chỉ nam | ngọt sủng văn khúc nhỏ con


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.