Chương 98: Hay là, ta đưa ngươi về nhà?
"Ta nên dùng lý do gì để ngăn cản bước chân tiến tới của ngươi đây?"
Mira buông khăn mặt xuống, kéo Rhode ngồi dậy, sau đó đến gần, lấy nước thuốc đã thay mới giúp hắn bôi lên.
Rhode cười cười: "Cảm giác cảnh tượng này rất quen thuộc."
"Đúng vậy a, có người vết thương chằng chịt, vào thời điểm không có cách nào trao đổi lại muốn người hỗ trợ đổi thuốc. Hiện tại không bị thương, lại có thể giao lưu, vẫn là phải cần người hỗ trợ xoa thuốc."
Rhode xen vào một câu: "... Người này là ai vậy, chỉ biết thêm phiền phức cho người khác, thật đáng ghét."
Bốp~! Một bàn tay đánh lên lưng hắn.
"Tê~~" Rhode hít sâu một hơi, mặc kệ có đau thật hay không, cứ coi như là rất đau đi.
Mira bỗng nhiên nói: "Ngày mai ta cũng đến luyện tập cùng ngươi."
"A?" Có người luyện cùng đương nhiên là chuyện tốt, "Sao đột nhiên lại..."
"Ta đến để giúp ngươi mau chóng tìm ra phương án thích hợp nhất, sau đó sẽ không cần biến thành bộ dạng này nữa. Hơn nữa..."
Mira cụp mắt xuống, vả lại nàng cũng không muốn tiếp tục sa sút nữa.
Mira không chắc liệu việc huấn luyện đơn giản một chút có ích lợi gì không, muốn khôi phục lại ma lực và sử dụng Tiếp Thu Ma pháp (Take-Over Magic) lần nữa không phải là chuyện dễ dàng như vậy.
Nhưng nếu như mình có thể kiên trì cố gắng như Rhode, tích cực hướng về phía trước như Natsu, chí ít cũng có thể để Elfman yên tâm một chút.
Nếu làm vậy có thể khích lệ Elfman thoát ra khỏi bóng tối mà sự kiện kia mang lại, đây cũng là chuyện nên làm với thân phận là tỷ tỷ mà?
Bản thân mình bây giờ, cũng chỉ có thể làm được những điều này thôi.
... "Muộn thế này rồi, Elfman không đợi ngươi sao?"
"Ừm, ta bảo hắn về trước rồi."
Kia... Ta đưa ngươi về." Rhode nói một cách hợp tình hợp lý, "Gần đây trong thành có rất nhiều du khách, nữ hài tử đi một mình vào ban đêm cảm giác không được an toàn cho lắm."
"Được." Mira cười cười, "Nhưng mà hướng về của chúng ta không giống nhau, ngươi về nhà sẽ phải đi đường vòng rất xa đó."
"Không sao đâu, đợi đến lúc đưa ngươi về đến nơi, ma lực của ta hồi phục lại cũng kha khá, đủ để triệu hoán Cua Kỳ Cục rồi."
Thật ra thì ma lực hiện tại... chắc chắn là không đủ rồi.
"Vậy thì phiền ngươi rồi." Mira hai tay nắm chiếc túi nhỏ, tự nhiên buông thõng trước người, mỉm cười, tô điểm thêm cho cảnh đêm một vầng hào quang động lòng người.
Lúc hai người rời khỏi công hội, đã là hơn chín giờ tối.
Trên đường không có đèn đường, chỉ có thể dựa vào ánh đèn leo lét hắt ra từ cửa sổ những nhà ven đường để soi sáng chút ít.
Cũng có những dây đèn màu nhỏ chuẩn bị cho lễ hội đang nhấp nháy, nhưng nếu cứ nhìn chằm chằm vào thì lại thấy hơi chói mắt.
Hôm nay thời tiết rất đẹp, bầu trời đầy sao cùng với một vầng nga mi nguyệt (trăng non đầu tháng, cong cong như lưỡi câu, thanh mảnh như lông mày người con gái).
Không giống với những thành phố lớn hiện đại, ở đây muốn ngắm bầu trời sao sẽ không bị ánh đèn quấy nhiễu.
Hai người chậm rãi bước đi trên đường, con đường yên tĩnh không một bóng người, thỉnh thoảng có thể nghe thấy vài tiếng côn trùng kêu vang.
Rhode hỏi: "Các ngươi cũng thuê nhà ở đây sao?"
Mira nói: "Không, là mua từ mấy năm trước."
"Mua ư?" Rhode suýt nữa thì quên mất vị bên cạnh này có thể là một tiểu phú bà.
"Ừm, khoảng ba năm trước, chúng ta quyết định an cư ở đây, ta nghĩ nếu có một căn nhà thuộc về mình, Elfman và Lisanna đều sẽ cảm thấy an tâm hơn một chút."
Nàng đã có thể khá tự nhiên khi nhắc đến Lisanna với Rhode.
Ba năm trước nàng mới 15 tuổi, theo pháp luật của quốc gia này thì đó là độ tuổi vừa vặn có thể bắt đầu uống rượu.
Rhode nghĩ lại bản thân mình năm 15 tuổi... Không so được, không so được.
Cũng không chỉ hắn là không so được. Trong công hội có rất nhiều nữ sinh chọn ở ký túc xá, một mặt là vì tiện lợi, mặt khác cũng là vì không tiết kiệm được tiền.
Như Erza chẳng hạn, nếu nàng muốn, tuyệt đối có đủ năng lực để mua một căn nhà trong thời gian ngắn.
Nhưng nàng thà mỗi tháng chi năm mươi vạn J để thuê năm phòng ký túc xá, dùng để cất giữ áo giáp và các loại quần áo của mình.
Sau đó đem số tiền còn lại đổ vào việc mua áo giáp mới, quần áo mới, cùng các loại đồ ngọt.
Cana cũng có năng lực đó, nhưng nàng có căn nhà do người mẹ đã mất và người cha không biết tên để lại, nên không cần phải quá cố gắng.
Những nữ sinh như Mira, cùng em trai em gái tích góp tiền bạc để an cư lạc nghiệp ở đây, ngoài năng lực kiếm tiền mạnh mẽ ra, chắc chắn còn rất biết quán xuyến việc nhà.
Rhode hỏi: "Chắc là không dễ dàng chút nào đâu nhỉ?"
"Đúng vậy a, lúc đó vì để nhanh chóng tích lũy đủ tiền, ba chúng ta đều đã chịu không ít khổ cực."
Nếu một người khi nhắc lại những vất vả đã qua mà cho rằng nó đáng giá, lại còn có thể bật cười, có phải điều đó nói lên rằng hiện tại nàng cũng coi như hạnh phúc không?
Mira chính là đang mang theo chút ý cười như vậy mà kể lại:
"Khoảng thời gian đó cứ liều mạng làm việc, liều mạng làm việc... Sau đó đến lúc nhận ra thì ta đã được chọn làm ứng cử viên cấp S rồi."
"..." Khá lắm, cấp S mà lại có thể dựa vào liều mạng làm việc để đổi lấy sao?
"Ta còn tưởng ngươi là vì cố gắng phân cao thấp với Erza, ngày nào cũng đánh nhau, từ trong công hội đánh thẳng đến tận trận sát hạch chứ."
"Nửa đường đánh ngã một Cana vô tội rồi lại tiếp tục đi đánh Erza, đánh xong liền thông qua sát hạch luôn."
"Làm gì có chuyện khoa trương như vậy." Mira cười nói,
"Nhưng mà cũng không khác biệt lắm, lúc đó nghe nói Erza muốn làm giám khảo, lập tức đã cảm thấy rất tức giận."
"Bây giờ nghĩ lại, lúc ấy vội vã đi đánh Erza như vậy, cảm thấy thái độ của mình đối với Cana lúc sát hạch thật sự rất quá đáng."
"Cana thật đáng thương."
"Nhắc mới nhớ, hồi nhỏ Cana rất đáng yêu, Erza cũng vậy, ngươi đã xem qua ảnh chụp hồi nhỏ của các nàng chưa?"
"Chưa từng thấy!" Rhode không chỉ muốn xem dáng vẻ hồi nhỏ của các nàng, "Trong công hội có album ảnh sao?"
"Đương nhiên rồi, hơn nữa còn có cả tập tranh của Lisanna nữa, để ta nghĩ xem..." Mira suy tư một lúc, "Hẳn là để ở góc nào đó trong thư viện."
"Ngày mai ta sẽ đi tìm thử!"
"Ngươi hứng thú đến vậy sao?"
"Đương nhiên rồi, không chỉ tò mò về các nàng, ta cũng rất tò mò 'Majin' là dạng gì."
"Ara." Mira một tay vuốt má, "Cảm thấy hơi xấu hổ, bộ dạng lúc đó, chắc là sẽ có chút không giống bây giờ đâu nhỉ."
"Vậy thì ta càng mong đợi hơn." Rhode nói.
"Không lẽ hồi nhỏ vừa đen vừa béo, mặt lại đầy sẹo mụn, lớn lên rồi mới xinh đẹp như vậy chứ?"
"..." Mira giơ chiếc túi trong tay lên làm bộ muốn đánh, câu nói này rốt cuộc có được tính là đang khen người không vậy?
Nhà của Mira là một căn nhà lầu hai tầng bình thường, phong cách cũng không có gì khác biệt so với những căn nhà bình thường của người dân ở gần công hội.
Lúc Rhode đưa nàng về đến dưới lầu, đèn trong phòng vẫn còn sáng, đó là Elfman đang đợi nàng trở về.
Cửa sổ hắt ra ánh đèn, cảm giác quả nhiên không giống với căn phòng tối đen như mực lúc mình trở về.
"Muốn vào ngồi chơi một lát không?"
"Muộn lắm rồi, lần sau đi."
Rhode cảm thấy nếu bây giờ đi vào không chừng sẽ phải đánh một trận với Elfman, không cần thiết phải như vậy.
Hắn triệu hồi ra Cua Kỳ Cục rồi ngồi lên, vẫy vẫy tay với Mira: "Ngày mai gặp."
Mira đứng ở cổng đáp lại: "Ngày mai gặp."
"Nhà à."
Rhode có chút ao ước, đại gia đình công hội là một kiểu vui vẻ, còn tiểu gia đình của riêng mình lại là một kiểu ấm áp khác.
Ngồi trên lưng Cua Kỳ Cục hứng ngọn gió đêm hơi se lạnh, Rhode vung tay triệu hồi Warm ra.
Warm với hình thể lớn cỡ quả bóng rổ đã là một chiếc gối ôm đủ tiêu chuẩn, Rhode ôm lấy nó, vừa ấm áp dễ chịu lại mềm mại.
"Hô!" Warm giãy giụa muốn thoát khỏi ma trảo, người này lúc trước đột nhiên đưa nó về, bây giờ lại đột nhiên triệu hồi nó tới.
Nó còn đang tức giận đó!
"Ta vừa mới đưa ngươi về là để tăng tốc độ hồi phục ma lực."
Tuyệt đối không phải vì ghét bỏ ngươi làm bóng đèn đâu.
Chiếc sừng nhỏ trên đầu Warm cụp xuống, không tin, không vui.
Rhode phát ra lời thì thầm của Ác ma: "Trứng chiên, trứng rán, trứng chần, canh trứng gà, canh trứng..."
Sừng nhỏ của Warm vểnh lên một chút, rồi lại cố gắng cụp xuống.
Rhode nghĩ nghĩ: "Vậy lát nữa giúp ngươi kỳ cọ tắm rửa, đấm lưng, xoa bụng, thế nào?"
"Phù phù phù!"
Warm bắt đầu vui vẻ, dụi tới dụi lui trong ngực Rhode.
