Game Thực Tế Ảo: Người Chơi Trọng Sinh

Chương 31: Báo thù (1)




Chương 31: Báo thù (1) Vì vậy, hắn không dám kéo dài thêm một phút nào khác, nhanh chóng vội vã đến ngoại ô của thành phố sầm uất này
Cách một vài chục mét, một hình bóng khác cũng lao về phía trước, nhưng tình cảnh của người này hoàn toàn khác biệt so với Trần Trường, hắn mặt mày đổ mồ hôi như mưa, ướt đẫm từ đầu đến chân
"Đuma nó
Hà ~hộc
chó chết thật
Làm sao nó chạy nhanh thế
Tên đó không biết mệt hả
Lê Bảo uể oải và ngã về trước do quá mệt mỏi khi cố gắng theo kịp con quái vật phía trước
Hắn đã tốn thời gian khoảng mấy tiếng đồng hồ để làm cái quyết định ngu ngốc này của mình rồi, vì vậy hắn không ngừng nghỉ mà nhấm nháp một trái cây, nhanh chóng đứng dậy
"Đợi cái coi..
Hắn thì thầm thở, tiếp tục chạy khập khiễng
"Tại sao trò chơi đu mẹ nó lại chân thật như vậy…"
Khi hắn thở hổn hển chạy với sức lực có thể, hắn nhận ra cái gì đó
Quái vật phía trước cuối cùng đã ngừng di chuyển
"May thật
Đôi mắt tò mò của Lê Bảo nhìn xung quanh để xem mình đang ở đâu và người đó có thể sẽ làm gì
Tuy nhiên, hắn liền bị ngớ người ngay lập tức
Khi tầm nhìn của hắn trở nên rõ ràng hơn và mờ đục giảm đi, hắn nhìn thấy một số người đứng xung quanh tên đằng trước
"Cái quái gì vậy
Mấy người này là ai
Không lẽ là trộm cướp
Hắn lui lại một bước, không muốn mất mạng một cách không cần thiết
Có khoảng 20 đến 30 người mặc quần áo màu đen
Thậm chí nếu hắn giúp người đó, chỉ có hai người thì sao có thể đối phó với số lượng người nhiều như vậy
Vậy nên rõ ràng là tốt hơn hết là chạy trốn, gặp người đó lại tại nghĩa trang của thị trấn
Việc này mới là việc hợp lý nên làm, tuy nhiên Lê Bảo bản thân đột nhiên muốn đứng chờ đợi kỳ tích xảy ra
Hắn không quay đầu lại và chạy, mà thò thụt quan sát người đứng giữa bọn cướp, đứng thẳng và bất khuất như ngọn thương
Và sau đó, điều càng không ngờ đến là..
"Giao hết mọi thứ mà mày đang có đây
Mày không nên hãm hại hội của bọn tao
Bây giờ là hậu quả khi hãm hại bọn tao, thằng đĩ
"Hả
Đợi đã… mấy tên này… là người chơi và không phải là npc làm cướp sao
Lê Bảo hoàn toàn không hiểu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi, vậy mà người này sao có thể trêu chọc đến nhiều người vậy
Trái ngược với gương mặt bối rối của Lê Bảo, Trần Trường chỉ toát lên mặt bình tĩnh
Cùng với khuôn mặt đẹp trai của mình, hắn trông như một người tốt, ngây thơ vô số tội
"Oh
Lâu rồi không gặp
Các ngươi phục hồi cũng nhanh thật
Hắn nhàn nhã mỉm cười
Tấn Đại cắn răng trong tức giận và khó chịu
Bọn họ đã mất quá nhiều vì tên này và bây giờ hắn còn cố ý chế nhạo về chuyện đó
"Thằng đĩ, lần trước mày trốn thoát là vì con rồng đó, nhưng bây giờ mày không có cửa để trốn đâu
"Mày đã bị bao vây
Tao sẽ giết mày, sau đó lại giết tiếp, và lại giết nữa
"Mày xong với game này rồi con
Đừng hòng mà chơi lại trò này nữa
Ánh mắt sắc bén của Trần Trường lấp lánh, bỏ qua con chó đang sủa phía trước mặt
Thay vào đó, hắn quan sát nhóm người chơi đứng quanh mình
Rõ ràng, tất cả đều thuộc cùng một nhóm, và có lẽ đã tham gia cùng một hội khi các bảng bang hội đang bắt đầu xuất hiện
Và việc có mâu thuẫn với một vài người, rất khác biệt so với bị truy sát bởi cả một bang
Chưa kể bang hội sẽ có nhiều thành viên hơn trong tương lai, và sẽ liên tục bị làm phiền từng con con trùng một như thế này là điều không thể tránh khỏi
"Hmmm..
Trần Trường cà cà cái cằm trọc không râu của mình
"Rắc rối thật
Lần đầu tiên hắn bỏ qua họ và không trừng phạt họ, và như đến giờ hẹn, bọn chúng lại quay lại tìm hắn gây phiền toái lần nữa
Hắn không ngạc nhiên lắm về chuyện này
Một số người cần phải được sự chăm sóc đặc biệt, nếu không, chúng sẽ chỉ tiếp tục quay trở lại cho đến khi nhận được hậu quả nên có
Có vẻ như lần này hắn không thể đơn giản bỏ qua chuyện này được…hoặc chính bọn họ không để cho hắn lựa chọn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người khác có thể bị đe dọa và sụp đổ dưới áp lực loại này, nhưng lần này họ đã chọc sai người
Một con rắn bị thương ở đuôi cần phải bị giết chết, hắn biết chính xác cách giết loại con rắn này
Trần Trường nghiêng đầu sang một bên và nhìn vào người chơi đang đứng bên phải mình
Khác với người đang kiêu căng hống hách, người này lại khá im lặng và quan sát
Chỉ từ một cái nhìn duy nhất, Trần Trường biết người này chính là người lãnh đạo
Vì vậy, hắn trực tiếp nói chuyện với gã
"Anh chắc chắn muốn đánh với tôi sao
Anh và tôi không phải là kẻ thù
Chúng ta có thể tách ra ngay chỗ này, tôi sẽ xí xóa mọi việc"
Hả
Những lời của Trần Trường làm người lãnh đạo ngạc nhiên, biểu hiện bình tĩnh trên khuôn mặt của người đàn ông này rõ ràng giảm đi
Hắn không biết người này làm cách nào để xác định chính xác, và nhận ra vị trí của mình
Dường như tên này không đơn giản như vẻ bề ngoài của mình
Những lời vừa rồi cũng khiến hắn hơi lo lắng
Trò chơi rốt cuộc chỉ là mới bắt đầu
Việc tốt hơn nên làm hiện giờ phải là tiếp tục tích lũy lớn mạnh hội và xây dựng một trụ sở trước, thay vì chọn mục tiêu như này mà không có lí do
Hơn nữa, trong trường hợp này, hắn biết rõ rằng mọi thứ xảy ra có thể đều là lỗi của Tấn Đại
Hắn là người đã bắt đầu mâu thuẫn
Vì vậy có lẽ..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn bắt đầu do dự một chút
Tuy nhiên, trước khi hắn định nói gì đó, giọng nói sắc bén của Tấn Đại vang lên to
"tử Minh
Đừng có hòng nghĩ đến
Ánh mắt của người lãnh đạo chuyển từ Trần Trường sang Tấn Đại và hắn im lặng trong một khoảnh khắc
Chỉ từ ánh mắt trên khuôn mặt nóng nảy không kiên nhẫn kia, hắn biết rằng mình không có lựa chọn
Tấn Đại đã hăm dọa sẽ rời đi nhiều lần trước đó
Hắn có một lượng tay sai đáng kể trong nhóm của hắn, và lần này hắn có vẻ trông nghiêm túc hơn nhiều so với trước đây
Nếu không tuân theo yêu cầu lần này, tử Minh có thể đoán được rằng hắn thực sự sẽ rời đi
Người lãnh đạo nhóm tử Minh thở dài và lắc đầu một cách bất lực
Tuy nhiên, bản năng của hắn nói với hắn rằng hắn đang đưa ra một quyết định sai lầm, nhưng hắn không thể làm gì khác
Vì dù gì, bọn họ đang chiến đấu chỉ chống lại có một người
Vì vậy, cũng không quá nguy hiểm
Cùng lắm, người này sẽ được hội của hắn giám sát trong vài ngày, và sau đó thì bỏ qua
Vậy nên cuối cùng, hắn không nghĩ quá nhiều về việc này và vẫy tay
"Chúng ta đang lãng phí thời gian, kết liễu tên đó đi
Ngay khi hắn nói những lời này, một cảnh báo liên tục vang vọng trong đầu hắn
Nhưng đã quá muộn rồi
tử Minh nắm chặt cái trượng trong tay và bắt đầu đọc pháp chú
Hắn là một pháp sư hệ hỏa
Các người chơi khác đứng xung quanh cũng làm hắn và bắt đầu hô chiêu thức gì đó và thi triển đến mọi loại đòn tấn công
Tấn Đại đã mở đầu trận đấu, hắn lao về phía trước ngay cả trước khi tử Minh kịp nói xong câu của mình
Chỉ trong vài giây, khu rừng bình tĩnh không có báo trước bất kỳ dấu hiện nào, đột nhiên biến thành một chiến trường đầy căng thẳng
Các cuộc tấn công khác nhau đang bay lượn và mọi loại vũ khí lóe sáng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời nhấp nhô qua tán lá và cành cây
Lê Bảo cắn móng tay của mình trong căng thẳng
"Bắt đầu rồi
Người này sẽ chết.."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.