Chương 80: «Hướng Dương Nhi Sinh. 1» Lần này... Ta muốn làm người
Hắn ngốc quá, sao không trực tiếp kéo ta đi luôn?
Ta chắc chắn sẽ không phản kháng đâu.
Giản Văn Tâm trở về.
Về tới phòng học.
Ở phía trước bên phải nàng, có một nữ sinh làn da ngăm đen đang ngồi, quần áo của nàng rất rách rưới.
Chiếc quần jean ống loe giặt đến bạc phếch để lộ ra một đoạn đùi ngọc trắng nõn.
Xem ra nàng hẳn là sống rất khổ cực nhỉ?
Nhưng dù khổ thế nào cũng không bằng mình khổ.
Giản Văn Tâm từ trong cặp sách lấy ra một cái máy chơi game.
Bắt đầu chơi Tetris.
Giáo viên dạy thay cũng không biết có thấy hay không, chẳng hề nhìn về phía này một chút nào.
Rất nhanh một buổi chiều trôi qua.
Mặc dù cũng không khác gì bình thường, nhưng Giản Văn Tâm biết không có ai ở đầu kia camera đang nhìn nàng.
Điều này khiến nàng cảm thấy không bị gò bó.
Tan học.
Nàng đi ra cổng trường, hôm nay không có người tới đón nàng.
Nàng cảm thấy thật vui vẻ.
Cảm giác một mình thật tuyệt vời!
Nàng nhìn quanh một chút, cũng không thấy gã nam tử tóc vàng kia.
Xem ra cơ hội đi cùng hắn không có rồi.
Trước kia, nàng tan học là phải về nhà.
Nhưng hôm nay khác biệt, không người đến đón, nàng muốn tận hưởng thật tốt cảm giác một mình.
Nàng đi dọc bờ sông, ngắm nhìn dòng sông không ngừng chảy.
Dòng nước thật xiết, giống như thời gian vậy!
Ngươi nói xem... nó có thể mang ta cùng rời khỏi nơi này không?
Đến đâu cũng được, chỉ cần có thể mang ta rời đi là được rồi.
Đi một lúc, nàng nhìn thấy một người đàn ông quen thuộc.
Người kia có mái tóc vàng, chiếc xe máy của hắn dựng bên cạnh.
Lúc này hắn đang nhìn bờ sông, trên tay là điếu thuốc lá sắp cháy hết.
Giản Văn Tâm chú ý tới ánh mắt của hắn.
Vô thần, bi ai...
Nàng đã từng thấy qua ánh mắt này.
Đó là ánh mắt của chính mình trong gương!
Thì ra hắn cũng giống mình, cũng có những chuyện chôn giấu dưới đáy lòng sao?
Giản Văn Tâm mỉm cười, nhìn về phía mặt trời lặn ở xa xa.
Hướng Dương Nhi Sinh sao?
Bà ngoại, con làm được rồi.
Bịch!“Mau tới đây, có người rơi xuống nước!” Giản Văn Tâm nghe thấy có người hô hoán.
Nhưng trong tai nàng toàn là nước, âm thanh truyền đến rất nhỏ.
Đầu nàng chìm trong nước.
Lần này có thể là cơ hội duy nhất của nàng.
Nàng nhất định phải thành công.
Nếu không, trở về người đàn ông kia lại đánh mình.
Nàng lại phải sống cuộc sống bị gò bó đó.
Cũng không đúng, nàng muốn đi kinh thành.
Đó là một cuộc sống khác.
Nhưng điểm chung là, nàng đều không có tự do.
Mẹ ơi, bà ngoại ơi Ta... đến tìm các người đây!
Ngay lúc này, nàng phát hiện có một người đến bên cạnh mình.
Đó là một nam tử tóc vàng.
Tại sao lại là ngươi?
Tên ngốc này.
Lừa người cũng không biết cách, ta muốn tự do, ngươi còn muốn cản ta sao?
Ta không cần đi lên!
Giản Văn Tâm lại uống thêm hai ngụm nước.
Nhưng gã nam tử tóc vàng kia lại muốn truyền khí cho nàng.
Cái này... cảm giác này... có vẻ lạ lùng.
Giản Văn Tâm ngậm chặt miệng, nhất quyết không tiếp nhận hơi thở hắn truyền sang.
Nàng một mực phản kháng, dù sao đây cũng là cơ hội duy nhất của nàng.
Nàng thật sự khao khát tự do!
Nàng hướng về phía mặt trời lặn mà đi, đây chẳng phải là Hướng Dương Nhi Sinh sao?
Ông trời đã trêu đùa nàng một vố lớn.
Nàng lại thất bại.
Tên ngốc này bơi rất giỏi.
Mặc kệ nàng phản kháng thế nào, vẫn bị hắn cứu lên.
Trên bờ.
Giản Văn Tâm phun ra một ngụm nước, nàng biết, nàng đã đánh mất cơ hội cuối cùng.
Nàng đứng dậy, vẻ mặt oán trách nhìn gã nam tử tóc vàng đã cứu mình.
Lúc này, nàng chú ý tới ánh mắt của gã nam tử kia.
Rất quen thuộc, giống hệt ánh mắt của mình lúc muốn bỏ trốn.
Không, ngươi không thể chết!
Ngươi đã để ta sống, vậy ngươi cũng không thể chết.
Cùng nhau sống tiếp trên thế giới đáng ghét này đi.
Bệnh viện.
Nàng nằm trên giường bệnh, chờ đợi sự phán xét của mình.
Nàng biết, không đầy vài phút nữa, Lý quản gia sẽ đến.
Đến cùng còn có người đàn ông kia.
Hắn lại sẽ đánh mình.
Nàng tuyệt vọng nhìn về phía gã nam tử tóc vàng, dùng sức trừng hắn.“Ngươi cứ nhìn ta chằm chằm làm gì?” Giản Văn Tâm ngẩn người, hắn lại chủ động nói chuyện với ta.“Ngươi vì sao cứu ta?” Giản Văn Tâm hỏi.“Ngươi mới bao lớn mà đã nghĩ đến việc phí hoài bản thân? Áp lực thi đại học quá lớn hay là bị bạo lực học đường? Có vấn đề thì giải quyết vấn đề, chứ không phải giải quyết chính mình.”
Giải quyết vấn đề?
Giản Văn Tâm trong lòng rất khó chịu, ta cũng muốn giải quyết lắm chứ.
Nhưng ta không giải quyết được, không chỉ ta, mà mẹ ta, bà ngoại ta đều không giải quyết được.
Những phương pháp ta có thể dùng đều đã dùng rồi, nhưng ta vẫn y như cũ.“Ngươi còn nhìn ta chằm chằm làm gì?” Giản Văn Tâm lại bị hỏi.
Mình chỉ là thất thần thôi, cũng không phải cố ý nhìn chằm chằm ngươi.
Vừa ngốc nghếch, lại còn hạ lưu.“Ngươi cướp đi nụ hôn đầu của ta.” Giản Văn Tâm ngây ngẩn cả người, mình vừa nói gì vậy?
Nàng thật sự không giỏi giao tiếp với người khác.
Nhìn gã nam tử tóc vàng chiếm tiện nghi của mình mà còn một mực giải thích, Giản Văn Tâm quay đầu không thèm để ý đến hắn nữa.
Không bao lâu sau Giản Khôn tới.
Bây giờ nàng mười tám tuổi, sắp bị đưa đến Kinh Thành, cho nên Giản Khôn đối với mình đặc biệt quan tâm.
Nhưng nàng lại nghe thấy gã nam tử tóc vàng này vậy mà lại giúp nàng nói chuyện.
Làm cho người cha trên danh nghĩa này của nàng bị nói cho á khẩu không trả lời được.
Giờ khắc này, Giản Văn Tâm thật sự cảm thấy hắn rất đẹp trai.
Ngươi vì sao lại giúp ta nói chuyện?
Cũng chính lúc này, Giản Văn Tâm đối với người đàn ông này nảy sinh cảm giác khác lạ.
Hắn... hình như cũng rất phong nhã thì phải.
Bà ngoại đã từng nói, sau này ta sẽ lấy chồng!
Ta hỏi, gả cho ai ạ.
Ta nhớ lúc đó sắc mặt bà ngoại rất u sầu, nhưng bà vẫn gượng cười.
Bà nói ta sẽ gả cho người mình thích.
Ta không hiểu lắm.
Bà lại giải thích với ta, nói ta hôn ai, thì người đó chính là người ta thích.
Ta không hiểu hỏi bà ngoại, vậy con hôn bà ngoại, bà ngoại là người con thích, vậy con gả cho bà ngoại sao?
Bà ngoại cười, ta có thể cảm nhận được lần này bà cười từ tận đáy lòng.“Văn Tâm, cảm giác đó rất đặc thù. Sau này chờ con gặp được người đó con sẽ biết.” “Hắn sẽ đối tốt với con, cưng chiều con, yêu con, bảo vệ con.” Ta mặt lộ vẻ thất vọng, người như ta, thật sự có thể gặp được sao?
Dù sao các bạn học trong trường đều rất sợ ta.
Hắn đi rồi, chỉ để lại người cha á khẩu không trả lời được.
Đều tại ngươi, làm hại ta lại thất bại.
Ngươi tên gì?
Dương Phàm sao?
Giương buồm xuất phát, tên thật quê mùa.
Nhưng hắn họ Dương?
Dương...
Hướng Dương Nhi Sinh.
Hướng về mặt trời mà sinh?
Bà ngoại, có phải ý này không?
Ta muốn phản kháng.
Đã không chết được, vậy ta không muốn sống một cách ngơ ngác nữa.
Ta không muốn sống dưới sự khống chế của người khác.
Ta muốn tự do.
Ta phải hướng dương mà sinh!
Dương Phàm, cám ơn ngươi.
Đã mở ra cho ta một cánh cửa sổ.“Lý quản gia, có thể cho ta thêm một ngày tự do được không?” Lý Dương cười khổ một tiếng: “Tiểu thư, lần trước người còn nhảy sông, ta làm sao dám chứ.” Giản Văn Tâm nhìn Lý quản gia, sắc mặt chân thành nói: “Lần này, ta sẽ không đi tìm chết đâu.” Lý Dương thở dài, nói: “Tiểu thư, ngày mai người đã phải đi kinh thành rồi, ngày cuối cùng, người đừng làm khó ta nữa.” Sắc mặt Giản Văn Tâm có chút cầu xin, “Lý quản gia, van cầu người.” Lý Dương sắc mặt phức tạp, suy tư rất lâu.
Giản Văn Tâm cũng cùng hắn trò chuyện rất lâu.“Các người tốt nhất có thể chạy ra khỏi Giang Thành.” “Vâng.” Dưới đường cao tốc, Lý quản gia nhìn chiếc xe thể thao đi xa, sắc mặt vô cùng phức tạp.
Điện thoại trong tay hắn vừa mới bị cúp máy.
Hắn nhìn điện thoại, biểu cảm dần dần trở nên dữ tợn.“Ta Lý Dương quả thực đã quen làm chó, thế nhưng lần này... Ta muốn làm người!”
