“Ôi chao, ta thật là sợ a.” Mặc Đồng Thanh cất giọng âm dương trách móc nhìn Lý Chí Vũ.
Lập tức, vẻ mặt của nàng liền thay đổi nhanh như lật sách.
Cả gương mặt xinh đẹp, lạnh lùng, tuyệt sắc kia, trong khoảnh khắc đã nhiễm lên thần sắc ghét bỏ, “Ta nói Lý Chí Vũ, nếu không ngươi vẫn nên đi tìm Triệu Tuyền Ki đi, dù sao hai người các ngươi đã lông mày kề mắt, đi lại với nhau nhiều năm như thế, cũng nên tu thành chính quả.” “Dù sao ngươi lưu lại ở đây, tương lai cũng sẽ không có được ngày tốt lành đâu.” Nói xong, Mặc Đồng Thanh nghiêm mặt, toan bước vào nhà chính.
Nàng nghĩ rằng lời này của mình, đủ để khiến Lý Chí Vũ thấy rõ.
Nàng đối với hắn là thật sự vô tình, vô tình, vô tình!
Đời trước Lý Chí Vũ có thể vì thay Triệu Tuyền Ki báo thù mà ô nhục Mặc Đồng Thanh.
Thế thì đời này Triệu Tuyền Ki đã đạt được sở nguyện, thay thế thân phận Mặc Đồng Thanh, theo người nhà Mặc gia tới Đế Đô Thành rồi.
Lý Chí Vũ đã giữ lại được một cái mạng, còn không mau tìm cách đi đuổi theo Triệu Tuyền Ki sao?
Hắn rốt cuộc dây dưa ở đây làm gì chứ?
Mặc Đồng Thanh không tài nào hiểu nổi.
Lý Chí Vũ quay đầu nhìn về phía bóng lưng Mặc Đồng Thanh, trong mắt ánh lên vẻ vui vẻ, “Đồng Thanh, cuối cùng ngươi đã thừa nhận ngươi đang ghen rồi.” Mặc Đồng Thanh đứng sững ở sân rào, quay đầu nhìn Lý Chí Vũ, ánh mắt kia tựa như đang nhìn một kẻ thiểu năng trí tuệ.
Nàng chỉ muốn hỏi, nàng đã biểu hiện ở chỗ nào mà khiến Lý Chí Vũ có ảo giác, cảm thấy nàng đang ghen tuông?“Không có ý tứ, ta nghĩ ngươi đã hiểu lầm.” “Ta nghĩ ngươi thật đáng ghét, khiến người ta buồn nôn tới cực điểm.” Hiện tại mục tiêu chính của Mặc Đồng Thanh là Triệu mẫu, đợi nàng tìm được Triệu mẫu xong rồi mới đến lượt Lý Chí Vũ.
Nhưng nào ngờ, Lý Chí Vũ nghe lời này của Mặc Đồng Thanh lại không nhịn được mà lòng sinh bực tức.
Hắn tiến lên hai bước cản Mặc Đồng Thanh, đưa tay, muốn níu lấy cổ tay nàng, “Ngươi không thể tử tế nói chuyện với ta sao?
Ta đã không muốn gây sự với ngươi nữa, nhiều năm như thế ta mệt mỏi rồi.”
Mặc Đồng Thanh nghiêng người né tránh, hét lớn với hắn, “Đừng đụng ta!” Nàng ghét tất cả nam nhân tiếp xúc với mình, ngoại trừ sư tôn.
Còn về những lời Lý Chí Vũ vừa nói, Mặc Đồng Thanh một câu cũng không hiểu.
Nhưng hôm nay Lý Chí Vũ lại như bị trúng bùa, nhất quyết phải nói rõ ràng minh bạch với Mặc Đồng Thanh.
Hắn tiến tới gần nàng, vội vàng giải thích, “Từ lúc ban đầu trong lòng ta cũng chỉ có ngươi, nhưng là ngươi luôn đối với ta lạnh nhạt, chỉ khi ta cùng Tuyền Ki ở bên nhau sau đó, ngươi mới chịu thân cận với ta đôi chút.” “Cho nên nhiều năm như thế, ta vẫn luôn giả vờ có quan hệ cực kì tốt với Tuyền Ki, ta chính là muốn để cho ngươi ghen.”
Lý Chí Vũ thừa nhận, năm đó Lý gia gặp nạn lớn, hắn ngã xuống bên đường được Mặc Đồng Thanh cứu về.
Liền vẫn luôn mến mộ Mặc Đồng Thanh.
Nhưng Mặc Đồng Thanh lại bắt hắn cùng mẫu thân và đệ muội ký khế ước bán thân.
Lý Chí Vũ lúc ấy liền cảm thấy ấm ức.
Nhưng để Mặc Đồng Thanh cứu hắn, đồng thời cũng vì được ở bên cạnh tiểu cô nương xinh đẹp đó, hắn không thể không chấp nhận tình hình lúc bấy giờ, ký khế ước bán thân với Mặc Đồng Thanh.
Thực tế trong lòng Lý Chí Vũ, hắn chưa bao giờ xem mình là nô tài của Mặc Đồng Thanh.
Hắn mến mộ Mặc Đồng Thanh, coi trọng Mặc Đồng Thanh.
Nhưng Mặc Đồng Thanh làm thiên kim đại tiểu thư đã thành thói quen, nàng trước mặt Lý Chí Vũ luôn cao cao tại thượng.
Thậm chí bình thường đều không thân cận vui đùa cùng Lý Chí Vũ.
Điều này khiến Lý Chí Vũ cảm thấy trong lòng rất không thoải mái, cũng rất đè nén thất bại.
Có rất nhiều lần, Lý Chí Vũ đều muốn làm hao mòn bớt cái ngạo khí của Mặc Đồng Thanh.
Sau này Lý Chí Vũ phát hiện, vị thiên kim đại tiểu thư xinh đẹp này, lại chịu nói vài câu với Triệu Tuyền Ki cùng lứa.
Mà Triệu Tuyền Ki lại không có bất kỳ kiêu căng, thậm chí còn khá thân cận Lý Chí Vũ.
Chỉ khi Lý Chí Vũ và Triệu Tuyền Ki chơi cùng nhau, Mặc Đồng Thanh mới chịu cùng Lý Chí Vũ vui đùa.
Đương nhiên, khoảng thời gian tốt đẹp đó, chỉ kéo dài cho đến trước khi Mặc Đồng Thanh theo thầy thuốc lang bạt rời khỏi thôn.
Lý Chí Vũ vẫn luôn phản đối Mặc Đồng Thanh ra ngoài mạo hiểm.
Bởi vì Mặc Đồng Thanh theo thầy thuốc lang bạt rời đi, nàng không còn thật lòng quen biết với Lý Chí Vũ nữa.
Lý Chí Vũ càng lợi dụng Triệu Tuyền Ki, cùng Triệu Tuyền Ki quan hệ càng ngày càng gần.
Mục đích của hắn chính là muốn Mặc Đồng Thanh có cảm giác khủng hoảng, muốn ngăn cản Mặc Đồng Thanh rời khỏi Thiện Hóa Hương.
Nhưng trái tim con người đâu phải làm bằng sắt, hắn cùng Triệu Tuyền Ki thân cận năm năm, hắn cũng xác thật đã nảy sinh tình cảm với Triệu Tuyền Ki.
Thân hình Mặc Đồng Thanh rất nhanh lùi về sau.
Lý Chí Vũ tiến lại gần nàng một bước, nàng liền lùi lại hai bước.
Cứ thế nàng né tránh như vậy, khiến Lý Chí Vũ càng thêm bực tức.
Hắn cuối cùng khống chế không nổi ý muốn dùng sức mạnh với Mặc Đồng Thanh.
Lý Chí Vũ vươn tay, chộp tới Mặc Đồng Thanh, “Đồng Thanh, sau này chúng ta cứ ở Thiện Hóa Hương sống tốt, ngươi yên tâm, ngươi gả cho ta sau này ta sẽ để ngươi có cuộc sống tốt nhất.” “Ngươi muốn về Đế Đô Thành, sau này ta sẽ cố gắng mang ngươi trở về.”
Thân thể Mặc Đồng Thanh khẽ chuyển, nhẹ nhàng tránh khỏi tay Lý Chí Vũ.
Một nữ tử bình thường tuyệt đối không thể nào tránh được cú chụp này.
Trên khuôn mặt Lý Chí Vũ lộ ra thần sắc kỳ lạ, hắn bỗng nhiên quay đầu trừng mắt nhìn Mặc Đồng Thanh, “Ngươi biết võ công?!” Hắn không ngờ tới Mặc Đồng Thanh lại biết võ!!!
Thân thể Mặc Đồng Thanh lùi về phía sau, nhẹ nhàng lướt đi một mét, “Ta chưa từng nói ta sẽ không.” Sắc mặt Lý Chí Vũ khó coi, tiếp tục tiến công về phía Mặc Đồng Thanh, “Ngươi là một thiên kim đại tiểu thư học võ công làm gì?
Mau phế nó đi, nếu không truyền ra ngoài người khác chỉ biết chê cười ngươi.” Trong lòng hắn có chút bối rối.
Khó khăn lắm mới giữ Mặc Đồng Thanh lại Thiện Hóa Hương.
Hắn tưởng từ nay về sau, dựa vào thân phận của hắn, liền có thể xứng đôi với Mặc Đồng Thanh.
Dù sao đích nữ nhà Mặc gia hắn không xứng với.
Nhưng là một cô nương nhà họ Triệu bị lưu đày đến vùng hẻo lánh xa xôi này, vẫn rất dễ dàng cưới được.
Kết quả Mặc Đồng Thanh không biết đã học võ công với ai ở bên ngoài.
Lý Chí Vũ thẹn quá hóa giận.
Thế tất phải bắt lấy Mặc Đồng Thanh, phế võ công của nàng.
Nếu không cô nương lòng dạ càng lúc càng hoang dã, hắn sẽ càng khó khống chế.
Mặc Đồng Thanh tiếp tục lùi về sau, giống như một con én màu xanh lam, bay vào trong nhà chính.
Ngay lúc tay Lý Chí Vũ chộp tới.
Mặc Đồng Thanh nhấc Triệu mẫu đang đứng xem kịch vui bên cạnh, đẩy về phía trước.
Tay Lý Chí Vũ liền bắt lấy ngực Triệu mẫu.
Mềm mại...
Triệu mẫu còn chưa kịp phản ứng, Lý Chí Vũ đã đứng sững tại chỗ.
Mặc Đồng Thanh cũng hơi khựng lại.
Nàng hoàn toàn không ngờ tới góc độ chiêu thức tấn công của Lý Chí Vũ lại tinh vi đến vậy.
Lại phối hợp với chiều cao của Triệu mẫu.
Lại tạo thành cục diện như thế này.
Triệu mẫu: “A, a a a!” Nàng đưa tay tát một cái vào khuôn mặt Lý Chí Vũ, Lý Chí Vũ sắc mặt khó coi, vội vàng rụt tay về, “Triệu phu nhân, là tại hạ đường đột.” Lập tức, khuôn mặt Lý Chí Vũ không còn đường lui mà chìm xuống nhìn Mặc Đồng Thanh, “Đừng làm ồn, thấy ta mất mặt, cơn giận của ngươi đã nguôi chưa?” Mặc Đồng Thanh một chân đá vào bụng Lý Chí Vũ, thừa dịp Lý Chí Vũ không phòng bị mà đá hắn ra khỏi nhà chính.
Thật không thể nói chuyện với kẻ thiểu năng trí tuệ được.
Mặc Đồng Thanh một tay túm lấy cổ tay Triệu mẫu, kéo nàng vào trong nhà chính.
Thấy Lý Chí Vũ từ trên mặt đất bò dậy, còn muốn đi vào.
Mặc Đồng Thanh từ túi vải đeo ở thắt lưng, lấy ra một đoạn xương trắng nhỏ làm thành cái huýt sáo.
Nàng không chút do dự thổi lên.
Các nguyên tố kim, mộc, thủy, hỏa, thổ vốn tản mát ở gần thôn quay đầu bay vút về hướng nhà họ Triệu.
