Chiến cuộc lúc này đã dần phát sinh thành một hồi đại chiến thảm liệt nhất từ trước đến nay
Mỗi một giây một khắc trên chiến trường cũng đều có những chiến sĩ Liên Bang anh dũng không ngừng ngã xuống, chết đi
Ba cái tinh cầu lớn tại biên thùy tiền tuyến Tây Lâm lúc này sớm đã lâm vào trong chiến hỏa liên miên
Chính phủ Liên Bang cùng với các Bộ ngành có liên quan khẳng định sẽ không ngu xuẩn đến mức để cho các Đài truyền hình tại Thủ Đô Tinh Quyển dùng những hàng chữ màu đen ở trên màn ảnh không ngừng đăng cáo tên tuổi các binh lính tướng sĩ đã bỏ mình
Hoàn toàn ngược lại, trên Kênh tin tức vẫn tràn ngập, không ngừng xuất hiện những hình ảnh chiến thắng, những tin chiến báo tích cực, những chiến công vừa mới được thiết lập…
Mà những cái chiến báo tích cực cùng với những chiến công thường xuyên xuất hiện nhất trên các Đài truyền hình, đó chính là Sư đoàn Thiết giáp 7 của Quân khu số Ba, Quân đội Liên Bang
Chiến tranh đột nhiên bùng nổ, dưới sự bùng phát dày đặc mà vô cùng đồng bộ của vô số những kênh tin tức, các Đài truyền hình, báo đài… Tóm lại là toàn bộ những kênh thông tin tuyên truyền của Liên Bang, chỉ trong vòng ngắn ngủi thời gian mấy ngày mà thôi, Sư đoàn Thiết giáp 7, cái chi bộ đội vốn đã bị công chúng Liên Bang dần dần quên đi, mặc dù là suốt mười năm trời thao diễn quân sự bất bại, thế nhưng vẫn chưa nhận được bất cứ quân công chính thức nào, lúc này đã lại dùng một loại khí thế như là chẻ tre, nháy mắt xuất hiện trước mặt toàn bộ vũ trụ
Phải thừa nhận sự thật là, biểu hiện của Sư đoàn Thiết giáp 7 trong sự thắng lợi của lần chiến dịch này, tuyệt đối xứng với những vinh quang mà giờ phút này bọn họ được hưởng
Trên tinh cầu 5460, Quân viễn chinh Đế Quốc ngang nhiên xâm nhập xuống phía Nam, ba đạo phòng tuyến ban đầu của Quân đội Liên Bang đã lung lay muốn đổ sập, chính là nhờ có Sư đoàn Thiết giáp 7 ở trên con đường xuyên qua Hoàng Sơn Lĩnh, Độc Cô Lĩnh một mạch ngăn cản cơn sóng dữ, khai hỏa cho khẩu súng phản công đầu tiên của Quân đội Liên Bang, cho nên mới có thể tạo thành một hồi sóng to Bắc tiến như vậy
Chi bộ đội này ở trong khu vực sơn cốc tại Hoàng Sơn Lĩnh, Độc Cô Lĩnh, tiêu diệt toàn bộ Đại đội Robot Nguyệt Lang của Quân viễn chinh Đế Quốc, ngay sau đó lại còn truy kích ngoài ngàn dặm chi Đại đội Đột kích quân số gần hai vạn của Quân đội Đế Quốc
Nhưng mà điều khiến cho Quân đội Liên Bang cùng với vị Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh kia không thể ngờ đến chính là, hai cái
chỉnh biên Sư đoàn thiết giáp của Quân đội Liên Bang từ đường ranh giới phía Nam rút nhanh về khu vực đó cũng không có trong thời gian định sẵn mà chạy đến mục tiêu chỉ định
Nhưng mà Đại đội Đột kích Quân viễn chinh Đế Quốc cũng đã kịp thời khôi phục lại tinh thần, ở khu vực cao nguyên Băng Hà gần biên giới tiếp giáp với Bắc bán cầu, ngay tại chỗ khởi xướng một hồi phản kích mãnh liệt, ý đồ muốn đem Sư đoàn Thiết giáp 7 đang trong thế truy kích mãnh liệt mà hoàn toàn vùi lấp trong khu vực cao nguyên rộng lớn mà giá lạnh khủng khiếp đó
Đỗ Thiếu Khanh vẫn như cũ đeo một cặp kính đen, trầm mặc mà không ngừng giơ cánh tay phải lên, giống như là một mũi tên thẳng tắp chĩa thẳng về phía phương Bắc
Tình thế lúc này giống như tên đã lên dây, cũng không thể không bắn ra nữa
Mặc dù đám quân nhân sĩ quan, binh sĩ của Sư đoàn Thiết giáp 7 lúc này cũng đã vô cùng mỏi mệt, thế nhưng lại vẫn
như cũ trầm mặc mà dũng mãnh tiến công mãnh liệt, hướng về phía đám Đại đội Đột kích Quân viễn chinh Đế Quốc đang không ngừng tập hợp điều chỉnh lại, tổ chức phát động phản công ngay tại chỗ mà công kích tới
Ngay khi vừa tiếp xúc liền bùng nổ kịch chiến
Những chiến sĩ Quân đội Liên Bang anh dũng cũng với đám quan binh của Quân viễn chinh Đế Quốc, ý chí chiến đấu sắt thép được ma luyện bởi băng tuyết hơn mười năm đằng đẳng, ở trên mảnh đất cao nguyên tràn ngập tuyết trắng, tại một khu vực sơn cốc nhỏ hẹp như một cái cổ chai, không ngừng chiến đấu kịch liệt
Sư đoàn Thiết giáp 7, chỉnh biên Sư đoàn vừa mới thành hình trở lại, lại một lần nữa đứng trước nguy cơ nhân số giảm xuống thảm trọng, thế nhưng vẫn như cũ không ngừng lãnh khốc mà cuồng loạn tiến hành truy kích vô cùng sắc bén
Một trận chiến đấu truy kích thảm liệt này kéo dài từ đêm khuya đánh mãi cho đến sáng sớm, từ lúc sáng sớm đánh mãi cho đến hoàng hôn
Chẳng biết đã có bao nhiêu máu tươi phun nhuộm đỏ cả một mảnh cao nguyên trắng xóa, dưới ánh nắng hoàng hôn đỏ rực chiếu rọi vô cùng đẹp đẽ mà cũng vô cùng thảm thiết
Mãi cho đến khi những tia nắng cuối cùng khuất dưới đường chân trời, ánh nắng vẫn còn sót lại vài tia chiếu sáng rực những rặng mây đỏ như máu, Sư đoàn Thiết giáp 7 cuối cùng cũng giành được thắng lợi cuối cùng
Nhưng mà bọn họ sau trận chiến này cũng đã trả một cái giá vô cùng thảm trọng
Chiến lược phòng thủ bám trụ đợi chi viện đã bám vững kéo dài hơn mười năm nay của Quân viễn chinh Đế Quốc, đột nhiên giống như một mảnh băng tuyết vậy, nháy mắt hoàn toàn tan rã đi mất, giống hệt như một lần băng lưu cứ mỗi ba ngàn năm lại xuất hiện một lần ở trên khỏa tinh cầu 5460 này vậy
Những tài sản tích lũy tồn tại rất nhiều năm nay của Quân đoàn Phong Lâm, dưới một lần hạ lệnh không suy xét của vị Hoàng đế Bệ hạ Đế Quốc kia, dưới một cái quyết định khủng bố thảm lệ gian ngoan thậm chí còn có chút tuyệt vọng của vị lão Tướng quân An Bố Lý kia, đã toàn bộ bị quét sạch khỏi tinh cầu 5460
Tất cả các thiết bị vũ khí hạng nặng trong căn cứ, các căn cứ đạn đạo không kích ẩn nấp bí mật, những trạm điều khiển phi cơ mini, những trạm tiếp sóng điều tra bí mật, những bố trí quân lực cơ mật, thậm chí thực lực áp hòm cuối cùng của các chi bộ đội Quân viễn chinh Đế Quốc, trong một lần chiến đấu này đã hoàn toàn bại lộ ra dưới ánh mắt của Quân đội Liên Bang
Dùng chiến thắng thảm thiết của Sư đoàn Thiết giáp 7 là phát súng khởi đầu, Quân đội Liên Bang bắt đầu từ phía Nam bán cầu rất nhanh tiến hành phản kích một đường thẳng lên Bắc bán cầu
Bất luận là Bộ Chỉ Huy tiền tuyến, hay là Quân khu Tây Lâm, hay là Bộ Quốc Phòng đóng tại Thủ Đô Tinh Quyển xa xôi đi chăng nữa, cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua một cơ hội trời ban như vậy, hay nói chính xác là một thế cục tuyệt hảo do một bộ não thần kỳ sắp xếp ra như vậy
Trong toàn bộ Liên Bang hiện tại có tổng số gần ba nghìn bốn trăm đầu Robot M52, ở trên con đường ranh giới phân chia Nam, Bắc bán cầu của tinh cầu 5460 đã gia nhập đến tám trăm đầu, biến thành vô số những mũi khoan nhọn bằng thiết thạch lạnh như băng, gia nhập vào các chi bộ đội cơ giới hóa, tự động hóa, không ngừng hướng thẳng về phía phương Bắc mà phóng tới
Hơn nữa còn có thêm mấy chục đầu Robot MX kiểu mới màu đen giống hệt như những con u linh yêu dị, ở trong các khu vực sơn dã khi ẩn khi hiện
Quân đoàn Phong Lâm của Quân viễn chinh Đế Quốc khi công kích xuống phía Nam bán cầu thì kiên quyết dồn dập như thủy triều xô bờ, còn Quân đội Liên Bang tiến hành truy kích thì cuồng nhiệt như lửa cháy ngập rừng xanh, phấp phới mà đi, dồn dập không ngớt, mãi cho đến khi biến toàn bộ tinh cầu 5460 thành một mảnh biển lửa
Quân đoàn Phong Lâm của Quân viễn chinh Đế Quốc là do chín Đại đội Lục quân cùng với một Đại đội Robot tổng hợp lại thành
Hơn nữa cộng với các đơn vị hậu cần cùng với các sĩ quan chỉ huy tương quân, tổng cộng là hai mươi mốt vạn tám ngàn người
Sau khi bọn họ công kích lên phía Nam bán cầu, rút lui trở về khu vực an toàn phía sau hệ thống đạn đạo phòng ngự tầm trung ẩn giấu bên dưới khu vực băng tuyết của Bắc bán cầu, đã để lại mười hai vạn cỗ thi thể ở trên lãnh thổ của Nam bán cầu
Trong chín Đại đội Lục quân của Quân đoàn Phong Lâu, đã điều động ra mười bảy Sư đoàn thiết giáp khủng bố, gánh vác nhiệm vụ công kích mãnh liệt xuống Nam bán cầu
Cuối cùng có thể bảo tồn được lực lượng rút lui trở về, cũng chỉ còn lại có năm Sư đoàn
Càng trí mạng hơn chính là, dưới sự đả kích của lực lượng không quân Liên Bang cùng với hệ thống đạn đạo công kích tầm xa dày đặc, Quân đội Đế Quốc rất khó có khả năng một lần nữa đem những trang bị hệ thống vũ khí hạng nặng, hỏa lực lớn của chính mình đem ẩn giấu xuống bên dưới những khu nhà kho an toàn trên khu vực núi băng khổng lồ, cho nên những thứ vũ khí đó xem như hoàn toàn bị tiêu diệt
Sau này bọn họ căn bản không có cách nào tiếp tục chống cự phòng thủ lâu dài như trước đây được nữa
Đến thời điểm này thì kế hoạch tác chiến lần này của Bộ Quốc Phòng Liên Bang đã hoàn thành được một phần ba quãng đường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đám Quân viễn chinh Đế Quốc trước giờ vẫn co đầu rụt cổ ẩn nấp bên phía Bắc bán cầu đầy tuyết trắng kia đã bị đánh cho tan tác, không có khả năng khởi dậy lần thứ hai
Đến lúc này, đại thế trên hành tinh 5460 cơ bản đã được định
Lão Tướng quân An Bố Lý, một tài năng chỉ huy quân sự của Quân đội Đế Quốc, bên phía Quân đội Liên Bang cũng không có mấy người có khả năng so sánh
Kỳ thật trong hồi kế hoạch này ông ta căn bản cũng không có phạm phải sai lầm nào cả
Ông ta tuy rằng tại thời điểm ban đầu cũng đã xác định được đây hoàn toàn là một cái bẫy của Quân đội Liên Bang rồi, hơn nữa những công tác chuẩn bị của ông ta hoàn toàn có khả năng phá tan cái bẫy đó
Chỉ là ông ta không thể nào ngờ nổi, bên ngoài cái bẫy lớn kia, đám người Liên Bang lại còn lặng lẽ không một tiếng động tặng thêm cho ông ta một cái bẫy lớn, giống hệt như một cái thòng lọng treo cổ khổng lồ khác nữa… Cái này gọi là bên ngoài bẫy lại còn có bẫy
Vị lão Tướng quân Đế Quốc lần này thua, ngọn nguồn cớ sự, hoàn toàn là thua dưới cái mệnh lệnh không suy nghĩ của vị Hoàng đế Bệ
hạ kia mà thôi
Khuôn mặt già nua của vị lão Tướng quân An Bố Lý lúc này lạnh lẽo hệt như băng tuyết xung quanh ông ta vậy
Hai hàng lông mày bạc trắng của ông ta cũng đã dính một ít lớp băng mỏng nhàn nhạt, càng làm rõ ràng vẻ già nua trên mặt ông ta hơn
Ông ta đứng trên khu tầng thượng bị bao trùm bởi tuyết trăng của căn cứ Bộ Chỉ Huy
Hai bàn tay già nua héo quắt của ông ta siết chặt thanh lan can bằng sắt thép lạnh lẽo, trong lòng sinh ra một sự cảm khái vô hạn cùng với một cỗ khiếp sợ không thể nói rõ ràng
Đám người Liên Bang vì cái gì lại có
thể đoán trước được cái mệnh lệnh kia của Hoàng đế Bệ hạ
Chẳng lẽ nói rằng đám người Liên Bang đã dùng phương pháp khó tin nào đó, cài được gián điệp vào thẳng trong mảnh đất trung tâm của Đế Quốc rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hoàn toàn bất đồng với những cảnh tượng thắng lợi giòn giã không ngừng nở rộ như pháo hoa trên tinh cầu 5460, hai phần ba còn lại của bản kế hoạch của Bộ Quốc Phòng Quân đội Liên Bang, tiến hành cũng không có chút thuận lợi nào cả
Hạm đội chiến đấu chủ lực nhất của Hạm đội Liên Bang mãi vẫn phải tuần tra dọc theo khu vực Hành lang Gia Lý cùng với Tinh vân Vãn Hạt
Cho dù phải phòng thủ suốt mười vạn năm, vẫn phải không ngừng đề phòng Hạm đội Đế Quốc bất cứ lúc nào cũng có khả năng xuất hiện
Đây chính là cảnh tượng mà đám người Liên Bang sợ hãi nhất
Kế hoạch của Bộ Quốc Phòng Liên Bang chính là đem cô gái thần tượng quốc dân Liên Bang kia ra làm con mồi, để kích phát một hồi chiến tranh mãnh liệt, sau đó dùng cục diện chiến tranh thảm liệt để kích phát một hồi chiến tranh đại quy mô trên tinh cầu 5460
Mục đích của bọn họ chính là lấy hồi chiến tranh đại quy mô trên tinh cầu 5460 kia nhằm để dẫn dụ chi Hạm đội Dạ Lang duy nhất của Quân viễn chinh Đế Quốc rời khỏi khoảng tinh vực hoang vu kia…
Sau khi có thể dẫn dụ được chi Hạm đội Dạ Lang của Quân viễn chinh Đế Quốc kia rời đi, như vậy thì các Hạm đội vận chuyển chi bộ đội Lục chiến của Quân đội Liên Bang mà Bộ Quốc Phòng đã âm thầm chuẩn bị từ lâu, có thể đạt được một tình thế vô cùng quý giá, chính là một hoàn cảnh không gian vô cùng an toàn, tiến hành đổ quân ào ạt xuống dưới hai khỏa tinh cầu từ lâu đã bị rơi vào trong tay giặc kia
Bản thân cái kế hoạch chặt chẽ này cũng không có vấn đề gì nghiêm trọng
Thế nhưng vượt ra ngoài sự dự tính của Quân đội Liên Bang chính là, bọn họ không ngờ đến lão Tướng quân An Bố Lý lại trực tiếp đoán biết được kế hoạch cua Quân đội Liên Bang, sau đó liền bạo phát một hồi chiến tranh quy mô toàn hành tinh vô cùng thảm thiết
Lại thêm một điều vượt ngoài sự dự đoán của bọn họ chính là, Quân viễn chinh Đế Quốc không ngờ chỉ dùng thời gian có hơn mười năm, đã ở trên hai khỏa tinh cầu bị chiếm đóng hoàn toàn kia, bố trí nên một tầng hỏa lực công kích dày đặc mà vô cùng cuồng bạo
Ở trên hai khỏa tinh cầu nằm tại biên thùy xa xôi của Đại khu Tây Lâm này, Quân đội Liên Bang tuy rằng cũng không nói đến là tương lai mịt mù, thế nhưng cũng lâm vào một cục diện vô cùng bế tắc khiến cho lòng người phải lạnh ngắt
Mỗi một giây mỗi một phút, đều có vô số những họ tên quân nhân của Quân khu Tây Lâm không ngừng bị đánh lên bên cạnh một dấu chéo màu đen, chính là đại biểu cho bọn họ đã ngã xuống trên chiến trường…
Trên Kênh tin tức của Đài truyền hình Liên Bang, vừa mới phát xong những lời khen ngợi của Nghị Viện đối với những chiến tích huy hoàng của Sư đoàn Thiết giáp 7, sau đó đồng thời đưa tin hai gã Sư Đoàn trưởng của hai chỉnh biên Sư Đoàn hành quân chậm trễ, khiến cho quân cơ bị thiếu sót, bị cách chức ngay tại chỗ, áp giải lên Tòa án Quân sự tại Thủ Đô Tinh Quyển tiến hành thẩm vấn, tiến hành trừng phạt theo quân lệnh
Hứa Nhạc xem đến chỗ này thì khẽ nheo mắt lại một chút, sau đó tắt ti vi, bắt đầu ngồi tại chỗ nhắm mắt suy nghĩ một số vấn đề
Hai cái Sư đoàn kia đều là đơn vị bộ đội trực thuộc Quân khu Tây Lâm…
Sư đoàn Thiết giáp 7 hiện tại không ngừng xuất hiện trên kênh tin tức, không ngừng nhận được những lời khen ngợi hoa mỹ nhất
Hứa Nhạc quả thật cũng không cảm thấy kỳ quái đối với chuyện này
Chi bộ đội do đích thân Đỗ Thiếu Khanh mang ra chiến trường, mặc dù là lần đầu tiên gia nhập tiền tuyến, thế nhưng cũng đã thể hiện ra được ý chí chiến đấu nhanh nhẹn dũng mãnh mà thiết huyết, lập nên những chiến công phi thường
Nhận được sự khen ngợi cũng là chuyện đương nhiên theo lẽ thường
Vấn đề là ở chỗ, Quân khu Tây Lâm nhận nhiệm vụ đảm nhiệm vai trò chủ công trên hai khỏa tinh cầu đã hoàn toàn rơi vào trong tay giặc kia, mãi cho đến lúc này thủy chung cũng không tạo nên chút xíu chiến tích nào đáng kể cả
Liên tưởng đến lời đồn đại trước giờ rằng vị Lão đầu hổ Tây Lâm mãi vẫn luôn chèn ép Sư Đoàn trưởng Đỗ Thiếu Khanh cùng với Sư đoàn Thiết giáp 7 kia, lại nghĩ đến hai gã Sư Đoàn trưởng của Quân khu Tây Lâm đã bị cách chức, trong lòng Hứa Nhạc thoáng có chút quái dị, cũng có chút suy nghĩ
Theo như Hứa Nhạc đánh giá, cái gã Tử Kỳ Nhị Lang, con cháu của Tây Lâm Chung Gia kia quả thật ngu ngốc, đám thân thích quyền quý của Chung Gia kia xác thực là kiêu ngạo hống hách khiến người khác phải ghét cay ghét đắng, nhưng mà Hứa Nhạc chung quy vẫn như cũ ngồi chung một chiếc thuyền với Chung Gia Tây Lâm bên này
Nguyên nhân bởi vì đó chính là gia tộc của Tiểu Dưa Hấu cùng với Chung phu nhân
Trong sự suy nghĩ phức tạp mà không chút rõ ràng như thế, Hứa Nhạc nặng nề đi vào trong giấc ngủ
Bên ngoài cửa sở của căn cứ Không cảng Lạc Khâu thỉnh thoảng lại nổ vang lên tiếng từng chiếc Chiến hạm bay lên, đáp xuống
Tiếng động cơ khởi động bạo vang mà ồn ào, tiếng bước chân chỉnh tề mà nghiêm nghị của đám quân nhân hối hả công tác bên ngoài cũng đều không thể nào khiến cho hắn đang trong cơn mơ ngủ bừng tỉnh lại
Bởi vì đó là một cái giấc mộng đẹp
Trong giấc mơ, Hứa Nhạc lúc này đang ôm chặt lấy Thương Thu, nằm trên bộ ngực căng tròn đầy đặn của cô ta
Hắn nhìn chằm chằm vào bộ ngực đó, nghiên cứu những đường cong tròn trịa cùng với mớ da thịt mềm mại trắng nõn giống hệt như đang nghiên cứu một tác phẩm nghệ thuật tinh mỹ vậy
Sau đó hai bàn tay với mười ngón tay của hắn theo bản năng mở lớn ra, hóa thành những móng vuốt của một loài động vật thần thoại nào đó trước thời thế giới bị đại hạo kiếp, mang theo một tia do dự, khẩn trương mà hưng phấn nhẹ nhàng chụp xuống bộ ngực tròn trịa
Mười đầu ngón tay chụp xuống, giống như chụp vào hai khối bông trắng mềm mại vô cùng, rất thoải mái, thế nhưng cũng rất là bối rối
Hắn ngạc nhiên ngẩng đầu lên, vô tình nhìn thấy cặp mắt của Thương Thu nhìn chính mình chẳng khác nào bắn ra hai luồng tia xạ tuyến vậy, bản thân mình nằm dưới cặp mắt quan sát chằm chằm đó của Thương Thu, chẳng khác nào như là một con Robot vô tri, bị hoàn toàn phô bày ra dưới hai luồng mắt sắc lẻm kia
Nhưng mà khi hắn quay đầu lại, liền thấy bên cửa sổ đã xuất hiện một cô thiếu nữ mặc một bộ sơ mi trắng rộng thùng thình
Toàn thân cô thiếu nữ kia bị ánh sáng rực rỡ bên ngoài cửa sổ chiếc phi thuyền chiếu rọi vào, đem toàn bộ thân hình thanh xuân của cô thiếu nữ ẩn chứa bên dưới bộ sơ mi mỏng tang kia chiếu rọi vô cùng rõ ràng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Những đường cong thể hiện vô cùng hoàn mỹ
Điều khiến cho Hứa Nhạc cảm thấy động tâm nhất chính là cặp chân có chút cao vút khoa trương, cùng với chiều cao của cô thiếu nữ phối hợp vô cùng cân xứng, càng khiến cho toàn thân cô thiếu nữ càng trở nên thon thả mà sáng bóng hơn
Cô thiếu nữ kia cũng không có lên tiếng, thế nhưng Hứa Nhạc ở trong giấc mộng hoàn toàn có thể nhận ra được cô ta là ai, đó là bởi vì mái tóc ngắn trên đầu cô ta là một màu tím biếc xinh đẹp
Hứa Nhạc lúc này có cảm giác như mình đang khinh nhờn một bức tranh nghệ thuật vô cùng hoàn mỹ
Hắn mang theo một tia quyến luyến không nỡ rời, lại có chút hoảng hốt ý loạn quay đầu nhìn lại, phát hiện ra Thương Thu đang nằm dưới thân thể hắn đã biến thành vị thiên kim tiểu thư dung nhan thanh lệ kia của Nam Tương Gia
Nam Tương Mỹ nằm bên dưới, bị thân thể cường tráng của hắn đè lên trên, trên người cô thiếu nữ mặc một bộ áo lụa cổ cao một màu xanh biếc nhàn nhạt
Cô nàng đang nhắm chặt cặp mắt lại, thế nhưng hai hàng lông mi đen dài cong vút lại khẽ run rẩy, cũng không có mở to mắt mà nhìn, giống như là đang chờ mong cái gì đó
Trên gương mặt cô nàng tràn đầy một mảnh ngượng ngùng đỏ bừng, bên trong vẻ dịu dàng mong chờ kia lại mang theo một tia thuần khiết khiến người khác có chút không đành lòng xâm phạm
Hứa Nhạc đối diện với vẻ thuần khiết của cô thiếu nữ kia, trong lòng lại sinh ra một tia ý tức hàm xúc hưng phấn mang theo chút thô bạo
Hai tay hắn nhanh chóng chụp lấy mảnh vạt áo lông màu lam biếc nhàn nhạt, mạnh mẽ xé toạc ra hai bên, đem toàn bộ nửa người trên trần trụi, trắng như bạch ngọc của Nam Tương Mỹ hoàn toàn bại lộ trước cặp mắt đang nheo lại của hắn
Hứa Nhạc chỉ cảm thấy những chỗ mà hắn tiếp xúc với thân thể cô thiếu nữ là một mảnh mềm mại, có chút ẩm ướt nhẹ nhàng, trừ bên dưới phần da thịt nõn nà bên dưới lại truyền lên một loại cảm giác là lạ, giống như là không khí có chút lành lạnh
Có chút lành lạnh
Bên trong gian phòng của người gác cổng quả thật là có chút lành lạnh
Bên ngoài gian phòng, chính là trong khu vườn Lê Hoa kia, bầu trời vẫn còn tuyết rơi nhẹ nhàng
Hứa Nhạc hưng phấn rồi lại ngơ ngẩn mà ngẩng đầu lên nhìn lại, phát hiện lúc này cô thiếu nữ dưới người mình lại đang đeo một cặp kính gọng đen quen thuộc
Cặp mắt bên dưới hai tròng mắt thấu kính kia cũng không có chút cảm giác nghiêm nghị chính nghĩa gì cả, mà chỉ là một loại cảm giác thanh thuần, vô cùng tinh nghịch
Trên đầu cô con gái kia vẫn còn đội cái mũ sừng ác ma màu đỏ rực, giống như là một tinh linh ngốc nghếch đang giả dạng làm một tiểu yêu tinh nghịch ngợm vậy…
Đến đây thì Hứa Nhạc đột nhiên bừng tỉnh lại, cả người ướt đẫm mồ hôi… Hắn kinh ngạc ngồi trên giường suốt nửa ngày, ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào hai bàn tay của chính mình
Một lúc lâu sau hắn mới cúi đầu ủ rũ lết vào trong phòng tắm, vặn vòi nước hết cỡ, bắt đầu chậm rãi tắm táp thân thể…