Gian Khách

Chương 80: Lần đầu gặp Thai Chi Nguyên




Khẽ gõ cửa gian phòng, bên trong không hề có bất cứ phản hồi nào
Hứa Nhạc nghi hoặc nhìn đèn chỉ thị màu xanh bên cánh cửa, xác nhận gã thiếu niên đó vẫn ở bên trong, thế là lại gõ mạnh vào cửa, nhưng vẫn không có bất cứ tiếng động nào
Hứa Nhạc bất giác căng thẳng, người đó không phải là có chuyện gì, rồi bất tỉnh rồi chứ
Hắn bỗng nhớ ra nguyên liệu cách âm của khu này rất cao cấp, lẽ nào tiếng gõ cửa của mình cũng không cách nào lọt vào sao
Hắn cau mày lại, trực tiếp trở lại phòng của mình, lấy ra chiếc ba lô được hắn giấu sâu trong hòm đựng đồ, rồi lại bước về một cửa của căn phòng khác
Những thứ trong ba lô bị hắn bày la liệt trên đất, sự va chạm của công cụ kim loại và những tạp vật nguyên khí kiện cùng sự đàn hồi của mặt đất khiến chúng tạo ra một âm thanh kỳ quái
Hứa Nhạc không hề dừng lại, bắt đầu lấy công cụ tiến hành việc phá khóa
Mỗi lần hắn luyện tập trong gian phòng, luôn có thói quen khóa trái cửa, biết chiếc khóa của cánh cửa kia có một cấu tạo phức tạp cổ quái, nhưng không phải là cửa cảm ứng thường gặp trong Liên Bang, nếu người trong đó không mở, người bên ngoài rất khó mở ra
May mà Hứa Nhạc từ nhỏ đã kiếm sống cùng bọn Lý Duy, tuy không làm quá nhiều việc xấu xằng bậy, nhưng việc tìm kiếm những gian phòng trống ở Phố Chung Lâu lại làm không ít, đối với những việc như mở khóa ắt tự có cách riêng của mình, sau này theo Phong Dư đại thúc học bốn năm, bất cứ những thứ nào liên quan đến cấu tạo kim loại, gần như đã không thể làm khó được hắn, hắn có một sự phán đoán cấu tạo không gian nhạy bén và năng lực giải quyết trời sinh ở mặt này
Âm thanh của lưỡi gà cơ và máy điện không ngừng vang lên, công cụ tự cung cấp điện không ngừng tiến hành công việc phá khóa, phát ra từng trận ồn ào, những âm thanh này vang vọng trong khu yên tĩnh, khiến vô cùng nhức tai
Trán Hứa Nhạc lấm tấm mồ hôi, công cụ trong tay không ngừng thay đổi, phá hoại những thứ có cấu tạo phức tạp, sự lo lắng trong lòng hắn càng lúc càng mãnh liệt, bởi vì tiếng động to như vậy, cũng không thể khiến tên nhóc trong phòng kia có chút phản ứng nào, xem ra đối phương thật sự xảy ra chuyện
Soạt một tiếng, tổ tuyến của vi mạch được khai thông, khóa cửa cuối cùng cũng bị mấy thứ công cụ kim loại kia phá, chiếc cửa gian phòng đẩy về phía bên trong bức tường hợp kim, xuất hiện một không gian rộng giống với gian phòng mà Hứa Nhạc cả đêm ở đó, trên vách tường phía xa có một bục đài phẳng, một mô hình robot màu đen được treo ở đó
Mấy chục sợi dây vận chuyển số liệu và điện lưu đủ các màu sắc đã nối liền nó với lối ra vào trong bức tường
Hứa Nhạc không có thời gian dừng lại để ngắm những hình ảnh quen thuộc phía trên, hắn ném công cụ trong tay xuống đất, chạy về hướng con robot, bởi vì ngay lúc đó hắn nhìn thấy, một người tóc đen đang dựa vào góc bên ở trong khoang điều khiển robot, từ trạng thái đó có thể nhìn rất cơ thể hắn không có chút sức lực nào, có lẽ đang rơi vào hôn mê
Ở cự ly tưởng chừng xa tít, nhưng Hứa Nhạc chạy như bay nháy mắt đã tới, giống như năm đó hắn bay qua bức tường rào điện tử của Liên Bang, hắn giống như một con khỉ linh hoạt trèo lên qua các kẽ hở của bộ phận kim loại trên chân của robot, căn bản không đi theo con đường đã làm sẵn
Dùng tốc độ nhanh nhất trèo vào khoang điều khiển, Hứa Nhạc thận trọng đỡ lấy gã thiếu niên thân hình gầy gò ấy, đem khuôn mặt để gần mũi hắn, ngón tay ấn vào động mạch cổ, xác nhận tim đập và hơi thở của người này vẫn bình thường, mới yên tâm phần nào, thở dốc suy nghĩ, có lẽ chỉ là hôn mê bất tỉnh, không có điều gì xấu, chỉ là không hiểu tại sao tên nhóc này lại bất chợt bị hôn mê mà thôi
Dùng bàn tay vỗ nhẹ vào mặt thiếu niên, Hứa Nhạc sốt ruột hét:
- Tỉnh lại, tỉnh lại
Sắc mặt của thiếu niên trắng bệch
Bị Hứa Nhạc vỗ vài cái nhưng chỉ khiến khuôn mặt đỏ ửng sắc không khỏe, Hứa Nhạc cau mày, lòng nghĩ gọi điện cho bệnh viện trường, nhưng sợ rằng không kịp, hơn nữa những bác sỹ kia e rằng cũng không có quyền hạn bước vào khu vực này, hắn nhìn quanh bốn phía, ánh mắt nhìn vào dây cố định của buồng điều khiển robot, nghĩ cũng không nghĩ, tay phải giựt lấy giữa đoạn dây, phựt một tiếng, theo ý muốn, sau lưng cơ thể có một cảm giác nóng bừng
Sức mạnh kỳ dịấy dưới sự rung động nhỏ dưới da truyền đến tay, dùng lực kéo một cái
Một tiếng bộp vang lên, dây an toàn có tính đàn hồi cao dùng để cố định cơ thể người điều khiển robot
Trong tay Hứa Nhạc đã đứt thành hai đoạn
Dùng dây cố định buộc chặt thiếu niên gầy gò kia vào lưng mình
Hứa Nhạc cẩn thận nhanh chóng trèo xuống con robot to lớn kia
Chạm chân xuống đất, hai chân đã lao thẳng ra hướng cửa
Hắn không biết tên này rốt cuộc có bệnh gì là tự nhiên ngã ngất ở đây
Không dám có sơ suất gì, bắt buộc phải dùng tốc độ nhanh nhất đưa đối phương đến bệnh viện
Hứa Nhạc cõng theo thiếu niên gầy gò kia xuyên qua cánh cửa, chạy vào phòng nghỉ ngơi
Mở một cánh cửa của khu ra vào, hắn đang lo lắng gấp gáp, lại nghe thấy một âm thanh yếu ớt vừa xa lạ lại quen thuộc vang lên sau lưng
- Cậu định đưa tôi đi đâu
- Đi bệnh viện
Hứa Nhạc không quay đầu lại, vô thức trả lời
Rồi phát hiện người trên lưng mình đã tỉnh lại
Hắn mừng rỡ dừng bước chân lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Thả tôi xuống
Giọng nói của người thiếu niên sau lưng vẫn yếu ớt, nhưng lại bao hàm một cảm giác ra lệnh khiến người khác không thể không nghe
Hứa Nhạc sững người, tháo chiếc dây cố định trên người ra, thả người kia xuống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhìn thấy sắc mặt vẫn tái nhợt của đối phương có chút không ổn, vội bế hắn vào phòng nghỉ ngơi, đặt trên ghế sô pha
Mãi đến lúc này, Hứa Nhạc mới có thời gian đến nhìn kỹ khuôn mặt này, phát hiện đây là một nam sinh thanh tú, hai mắt lúc này vẫn nhắm lại, đôi môi mỏng mím chặt, cơ hồ đang rất đau khổ, còn dưới hai hốc mắt hiện ra một màu xanh nhợt nhạt trông rất thiếu khỏe mạnh
Đây là lần đầu tiên Hứa Nhạc và Thai Chi Nguyên gặp nhau, lúc đó Thai Chi Nguyên vẫn nhắm chặt mắt, chìm trong đau đớn, cho nên trong ấn tượng của Hứa Nhạc sau này, Thai Chi Nguyên chính là một thiếu niên bệnh tật đáng thương nhỏ tuổi hơn mình
Bất luận Thai Chi Nguyên sau này sẽ có thân phận nào, nhưng Hứa Nhạc vẫn cố chấp cho rằng:
- Hay là đến bệnh viện…
Hứa Nhạc nhìn người thiếu niên vẫn đang nhắm mắt, quan tâm đề nghị
Thai Chi Nguyên từ từ mở hai mắt ra, lời nói của Hứa Nhạc như líu lại
Hắn trước nay chưa từng nghĩ rằng, đôi mắt của một thiếu niên lại có thể bình đạm đến như vậy, bình đạm như một lão nhân đã trải qua nhiều năm tang thương sóng gió, tuy vẫn có sự trong vắt vốn có của tuổi trẻ, nhưng khi Hứa Nhạc nhìn vào thiếu niên ấy, vô thức cho rằng ánh mắt của đối phương không bao giờ xuất hiện sự rung động trong đó
Đây là ánh mắt liếc nhìn Liên Bang được hình thành tự nhiên qua nhận thức địa vị thân phận và tâm thái, đây là sự trầm tĩnh được nuôi dưỡng từ nhỏ ở trong các gia tộc cổ xưa nhất Liên Bang, đây là đôi mắt chỉ có ở những nhân vật lớn
Nhưng Hứa Nhạc vốn không hiểu những điều này, hắn chỉ là cảm thấy đôi mắt bình đạm ôn hòa của đối phương lại không hề có sự ấm áp, đó tuyệt đối là sự kiêu ngạo được ẩn trong sự thân thiện rụt rè hoàn mỹ
Hứa Nhạc lắc đầu, không muốn suy nghĩ thêm tại sao đôi mắt của thiếu niên này lại ôn hòa nhưng vẫn khiến cho người khác nảy sinh một cảm giác kính sợ như vậy, nói:
- Đã xảy ra chuyện gì
Thai Chi Nguyên không ngờ mình vừa tỉnh lại trong cơn hôn mê, người đầu tiên nhìn thấy lại là gã thiếu niên kia, hắn im lặng không trả lời
Cơ thể hắn trước nay đều không tốt, đường huyết quá thấp, căn bệnh này vẫn không có chuyển biến tốt, đặc biệt là mấy năm gần đây thường có chứng mất ngủ, ngày qua ngày lại càng thêm mệt mỏi, mỗi đêm đều bắt buộc phải ăn món ăn đêm do quản gia Cận cẩn thận chuẩn bị, mới có thể bổ sung thể lực
Hắn dặn dò quản gia Cận không cần chuẩn bị món ăn đêm, đó là vì hắn đã quen được gã thiếu niên trong phòng này ngày ngày mang đến thức ăn cho mình ăn, nhưng không ngờ liên tiếp bốn ngày trời, ngoài vào ngày thứ hai Hứa Nhạc mang đến một túi bánh mỡ ra, lại không còn gì để ăn nữa
Thai Chi Nguyên có chút đau đầu nghĩ, mình hình như đã trở thành một con mèo rừng được cho ăn quen, đã thành thói quen đối với chuyện đó rồi
Thai Chi Nguyên không muốn giao thiệp quá nhiều với người thanh niên trước mặt, thậm chí cũng không muốn gặp mặt, nhưng lúc này cuối cùng đã gặp, trong lòng hắn lại bực bội suy nghĩ, nếu không phải là cảm thấy bản thân đã thua một tên mới học về thao tác robot, khiến hắn chuyên tâm luyện tập mà quên thời gian, thì hắn cũng không đến mức bị đường huyết thấp mà ngất đi
Chính vì những cách nghĩ này, khiến phong độ thường ngày hắn duy trì hoàn mỹ trước mặt kẻ trên người dưới trong gia tộc xuất hiện một số kẽ hở, hắn nhìn chàng trai đang quan tâm nhìn mình, nói rành rọt từng câu từng chữ:
- Tôi không ngất đi, chỉ là…ngủ quên mất
Hứa Nhạc rõ ràng không tin vào lời giải thích này, bật cười nói:
- Đánh lâu thế mà còn không tỉnh, trừ khi cậu là con lợn mới thế
Thai Chi Nguyên sắc mặt tối sầm lại, với thân phận của hắn mà bị người khác mắng là lợn, quả thực là một chuyện khó có thể chấp nhận, im lặng một lúc rồi nói:
- Đường huyết của tôi thấp một chút
Tiếp đó cau mày nói:
- Mấy ngày liên tiếp cậu không chuẩn bị đồ ăn đêm cho tôi, đó chính là nguyên nhân
Hứa Nhạc không hề có nghĩa vụ trách nhiệm phải làm đồ ăn đêm cho đối phương, nếu đổi lại là người khác, chắc chắn sẽ trả lời một cách mỉa mai, nhưng Hứa Nhạc lại cảm thấy dường như đúng là lỗi sai của mình, hắn vốn là một người như vậy, nên áy náy nói câu xin lỗi đối phương
Tuy trên thực tế đã nói chuyện qua giấy bút rất lâu, hơn nữa còn nói chuyện qua máy đàm thoại, rồi đánh nhau trong những cảnh ảo, nhưng Hứa Nhạc và Thai Chi Nguyên thực chất mới chỉ là lần đầu gặp mặt thật, họ là những người xa lạ, địa vị thân phận hoàn toàn cách xa nhau, vì vậy khi mới bắt đầu, không khí nói chuyện có chút gượng gạo quái dị
Mãi đến khi Thai Chi Nguyên nhắc đến đồ ăn đêm, không khí ngay lập tức đã thân thuộc hơn, giống như từ một tòa kiến trúc biến thành một tờ giấy, mà hai người trẻ tuổi này biến thành hai câu nói trên tờ giấy ấy
Hứa Nhạc đứng thẳng dậy, tìm ra một bình nước và một túi bánh quy được ép bằng năng lượng cao trong đống đồ vật loạn xạ bên cánh cửa
Ăn một chiếc bánh uống một ngụm nước, tinh thần của Thai Chi Nguyên đã tốt lên rất nhiều, hắn mỉm cười nhìn Hứa Nhạc, rồi nhìn túi bánh trong tay mình, chế giễu nói:
- Hình như cậu bất luận là lúc nào ở đâu, cũng có thể tìm được thứ để ăn bên người nhỉ, cũng giống con chuột thật đấy
Hứa Nhạc chuyển một chiếc ghế đến ngồi cạnh sô pha, nhìn tinh thần của thiếu niên đã khá lên nhiều, tâm trạng của hắn cũng nhẹ nhõm hơn, thở dài nói:
- Hết cách rồi, con người tôi luôn là rất dễ đói, bên cạnh nếu không có đồ ăn vặt mang theo, thì không có cách nào sống qua ngày được
- Đúng rồi, quen biết lâu vậy rồi, vẫn chưa biết tên của anh
Hắn chân thành chìa tay ra, nói:
- Tôi là Hứa Nhạc
Thai Chi Nguyên đương nhiên biết hắn tên là Hứa Nhạc, do dự giây lát, cũng chậm rãi đưa tay lên, nói:
- Thai Chi Nguyên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.