Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Giang Hồ Tham Án Truyền Kỳ

Chương 34: Giang Hồ Tham Án Truyền Kỳ - Quyển 12 - Chương 2: Người quen cũ (12)




Phía nam Giang Tây, dãy núi trùng điệp, núi non xanh um tươi tốt.

Phương viên hơn mười mấy dặm, đất thiêng nảy sinh hiền tài.

Một đội người đi trên quan đạo ở chân núi, ước chừng mười người, cưỡi con ngựa cao to.

Có hai người, một người oai hùng khôi ngô, ánh nhìn như ưng, hung ác như sói.

Bên cạnh là một thiếu nữ, mặc quần áo xanh nhạt, dung mạo thanh tú.. vùng đào xanh Đối tốt lá trăm, tươi mất một sớm lúc đã này diện, rừng là hoa rụng. cũng thường Con phụ quá thân coi con rồi! cả Nhưng gì hắn lại chính phu biết công không. rạp che cây Rừng cùng vô, trước phía rậm đường khuất con.

- Ha ha ha!

Như thân nào được phụ giá đánh xứng? ngờ Vệ nhìn cảnh thấy nhíu mày này Tiềm, Ai đẹp lại. mình lại không nói, ngờ vô ra chuyện Tô hôm ở sư Tú Chuyết giật đưa tình đó tới Lâm, Thiếu ngày nay Vệ thừa ngày của. đây dãy phương có không mắt Vệ, địa: - trước là Con biết hỏi nào Tiềm núi chỉ? may một mặt Nhưng mắn này gặp có, là cũng đời lần của được thể. hơi Tú yên xấu, lòng chút hổ lại Vệ có. danh Tiềm Núi núi Vệ gia biếc Tiên, chính: - Đạo này qua sơn thời xanh là, từ là núi dãy Tứ Tần tên nhìn Ngọc nói. mới đáng đang cũng nên, ẩn giờ này cho Ngọc Hiện có vị cư, một thân núi một chuyến nhân phụ kỳ giá tự a Tú đi vi! làm Quỷ chuyện động ra Ẩn kinh cùng địa gì đến thiên? tiên thán nói chốn Quả: - một vừa cảm là Vừa thần nhiên. ở đắc Vô chỗ đó nhân, đạo sĩ đều kỳ nhân từng số cao đã ẩn. nơi ở người không, hiện không lâu thấy ấy Đã nào cũng biết.

Tú có Vệ bã, buồn chút thở dài. gia Phong rớt cử thế dưới ấy tiền, nhưng tài tuyệt khoa diễm kinh Lúc, tuổi đến lo Tòng dĩ là đắc thuở tham, trên loạn Quy tuy có bất thi lót, không dẫn mười bốn.

Vệ đầu sai khẳng đoán, gật gật Vệ Tiềm Tú định của, nói: - suy Không! giờ sơn Vệ chạy tiếng là đến, đáp có tốt con, điểm: - tâm chuyện, một bây là vi Tiềm rất ha, phụ này dã xuống nơi cấp tình cười, vứt thời kỳ vì nông sao thôn quái Nhi, hả đang Tú còn nhiều thấy phải bách?

- điên có khôn Vậy người sao càn năng thân lại lực vũ đảo đó phụ, vân phiên nói phúc? theo xa đều mặc hộ người xa lại là Những, ăn phía vệ ở còn sau cách. làm thuyết không Giờ tâm vật này được một lại động nhân với truyền sao vậy như phút? núi chỗ quanh co hình sâu chảy suối mà trải đỉnh dòng ở, khúc thành khúc lẽ Một nước khuỷu, cõ ra nguồn từ đổi qua suối. một cười phụ đáng, Trong để cái nhếch chẳng mắt mép vi. quát này có của người không tài, bao ý chí khí đại địa chí Hai thiên nhưng chỉ và.

Vệ và là Yên được không Làm của Ẩn một Quỷ tâm, đáp nhạt ta biết, sao: - cũ lão, gái tư bạn tiếng Tiềm con cười tâm. ông là hạng gì giá người kiến đáng vậy người Như đến bái đây tự cho thân? ra người ông sao là ta Rốt cuộc? để tuổi già Cũng là an hưởng! đời đó tự Ẩn quá mươi, đến nữa Quỷ việc hai, chọn ẩn từ trước năm, Bất thoái hỏi xưng không hắn là lựa. khi một tuổi Đến cao ta vậy, như có già yếu chỗ. dù định bối nhiều sẽ mình đã một việc cư không cho ẩn biết, làm là năm tiền nhất Mặc vị rõ. thông đoán rất hẳn lời nói, chuyện đã ông Vệ của giấu Vệ, trong nhiều còn từ được cực che Tú minh kì Tiềm là. thông chẳng có rồi đầu hơn sẽ óc, Nếu lực phải chút sao đó năng minh hắn?

Mà dần hồ này luận trên về cực người đàm dần cũng giang ít. sư là này chỗ, của Ẩn Tô ở Người chính phụ, Chuyết Quỷ! dưỡng ba cùng giúp, Lâm điều bốn cuối Ở lại Tú Vệ tự, mình phục được tháng qua lại Thiện cứu, Hoài trải Thiếu liều khôi. không hỏi: - nhân chỉ giang rõ Quỷ danh biết nghe ràng Nàng, lão hồ Trên Ẩn. là nói Vệ Tiềm muốn định, là chỉ nhất thôi biết không. tự đi sao đủ đã chuyến núi chứ hắn bộ rồi làm thân cho một, là lên còn đến Ngài ta mặt mũi phải? khỏi tuổi chiều xế hùng anh xong Nói có cảm không giác. bí tâm mong ẩn Bất trong, nàng ngày quá nhân với đã đối nội vật càng đợi này. môn trước nàng trướng Lúc kẻ phái ba dưới nhận những trộm cướp cảm bảy thú hứng thu sức của chó tâm đối, hết phí hết tư với thấy gà còn. mặt to lên ngửa trời Tiềm cười Vệ. cha người dĩ chính Hai nhiên Tú là con Tiềm này và Vệ Vệ hai. hỏi như Vệ, thân cùng vậy chân chúng Tú là muốn đi: - lại xa, núi cục không gì làm Đến, Phụ đến nhịn rốt ta được? bất đỉnh câu con Cha leo người nói không được, đã hai câu núi chuyện đến giác. hồ tuổi làm còn, những giang lớn kinh địa trên động chuyện cũng Tòng trẻ Quy Khi thiên từng Phong.

Tiền Tiềm cười cần, cười ăn tiếng coi núi cao nhân tiên, Vệ có: - có nói nói, thì tri nói chỉ, lại không vô là nàng.

Côn hiện nay môn Luân, có Hoa võ đại, Còn không danh Cửu chấn, lâm bằng phái danh! nói không nói hỏi biết không, Vệ đã mình ngậm được miệng ông Nếu, khoát Tú muốn không dứt cũng. nắm kia giờ cũng một Cha đạo nói cát, bây đắc vàng chỉ cao người mấy nhân là. tay lật thành người Ngọa nhìn phải thành tuy Tiềm, thủ muốn: - đoạn ra có Sồ Long điên gặp mưa cười mây là hồ nàng chúng đảo, nay nghi nói lại khôn ta không tựa của trở ngờ càn nhưng, tay Hôm Vệ Phượng.

(*) Thống Huy Tam, hưng nhận thì Mã thiên Minh: "hai một Bàng trong Tư Quốc Phụng xét (Sồ Khổng Long) được có Thời (có được hạ) định hoặc tức Nếu người Ngọa thể tức"..

- ẩn võ cao thủ một thế Chẳng lẽ sao lâm là? chưa thật Tiềm là cả: - Ẩn thôi lão nhân ta chậm tính hắn là, Quỷ Ẩn lớn chỉ tuổi Vệ hơn xưng kỳ bảy chầm tám, già nói Quỷ tự mà.

- rất người có mặt này Mặc tường ánh võ nghiên cứu mắt, tinh về học dù. nhỏ đọc Phong Nguyên không Tòng được nhanh, ham tài đọc là đã là, Quy gió quên thuở có qua sách, mê lại danh gặp của như hắn.

Nàng với nghịch xuyên: - Tô ta, hỏi Chuyết đối chúng thường mặc âu lo Phụ dù thân. không thể gầy vò một thon qua, giày là thân trận Chỉ đã ít. ở Một điểm cuồng vọng cực kẻ, sự Lạc nghiệp chết, sườn chưa Phượng thành núi đến thảm. thật hiểu mịt Tú mờ Vệ chút không có là. không gì ra, Tú không Vệ cũng đường làm Vệ đi Tiềm chuyện hỏi đến, cần Trên vẫn nói đây được rõ. vui Nói trần mình, khỏi khẽ là không hay buồn Vệ, giật đến Chuyết lòng tạp không, trong vị bách biết Tú Tô.

Long ta sao Ngọa người Phượng lần mời đến giá hàng Sồ (*), thuộc đáng Chẳng lẽ cho này như hay ngũ chúng ba? phụ thế thân hiếu đến không, trọng kỳ là dạng kì Vệ khỏi, đến xem có gì cùng thể được Tú nhân?

Vệ đầu Tú lắc. trong lóe mơ ở thình lình quang núi được, đầu linh hồ lên này đoán Bất là người trên ai. sau bậc Tú đi Vệ ông, bước lên theo mười. con Tiềm Tô Vệ quên: - nói mặt Chẳng lẽ kia Chuyết tiểu tử nghiêm à?

Chuyết liên không quan Tô hành sư phụ hẳn năm, là chứ đến động nhiều của cư hắn Nhưng của ẩn đã?

Hán chục Đấu mấy trợ Thục nổi không tụy năm kẻ, cúc gìn phù giữ, cung A chết một tên tận đến Một cũng (). được cục Vệ nhịn Tú Rốt không hỏi. thấy ngọn xem cho nước, Vệ là Tú, này: - tiếng chẳng mắt thôi thiêng núi nói mà rất cũng đẹp, một độc gì nói có thường hừ cùng Con chốn rừng chỉ. khắp Châu tùy đây đến vừa, người nửa tháng theo, Nhạc nơi tùng đi, khỏi rời dẫn mời Hai. bản đó bái lại truyền được nhập toán mươi hạ sự cơ đời của tám thứ nhân mưu sau, chín Quỷ tử học một tính thân môn Cốc Rồi. giáo cửu bốn lưu giao hắn lưu, tam du loại phương các sau cùng lịch người Về. ta sao Vì quy ông ẩn lại? một thở vậy Phụ, Tú nói đường Vệ Đi đã, đây rốt dốc: - đoạn hơi, ở là ai khó cục có hiểu thân? hiểm thành cao thấy rộng Chỉ phẳng rãi giống, trở thôn như bằng không quê ngoài lại ngược, trên cảnh tình như núi núi đỉnh giống.

Tiềm Vệ ở Nhi Các được lại ngươi: - sau Tú núi này lên chỗ, với hộ vệ là nói ta lưng và! lắm chút tính tay Nhiều thôi chân lẹ là được lanh. gì đi Long Phượng tiếp, vừa để Tiềm Sồ, lên nói bước là: - Vệ tính vừa không tục bụng Ngọa? vui Bước rung khoái như được tươi tâm là thế thần, Tú ngoại phương viên Vệ cũng không sảng đào địa, nhịn đây vào động. bậc tung lên người trên ngựa, Nói đá bước nhỏ xuống xong đường.

() hàng đầu: xưa Bàng thừa đồng không hoạn của, Tú và Thiện kẻ, mắt trai từ tin có thế, đời mình Thục nước đến con khỏi ra chức Lưu lại A được nay Cát thân, kế không giật Đấu tụng Gia Ngụy người chút nhưng quan làm một ở dùng trong không ca, Bị Thống phụ nhưng là nghĩ Vệ vua mất mà Lưu đáng. dễ ta gây Sao hắn được chuyên, đến có Tô khó vì thể mà Chuyết?

Mắt thấy Vệ Tú không biết nặng nhẹ, lửng thững muốn đi vào rừng đào, Vệ Tiềm vội vàng lên tiếng quát bảo ngưng lại: - Chờ một chút!

Rừng đào này không dễ vào vậy đâu, nhất định có gì đó quái lạ!

Vệ Tú sững sờ, thuật cơ quan bày trận cũng không phải là sở trường của nàng, nhất thời không nhìn ra đến cùng như thế nào.

Vệ Tiềm đột nhiên thét dài một tiếng, tiếng hú trầm bổng qua lại giữa sơn cốc.

Ông ta hô: - Người quen cũ tới thăm mà Phong huynh chào hỏi khách nhân như thế sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.