Đông kinh Biện Lương, phát triển mấy chục năm, dân chúng giàu có của cải đầy tràn, sớm không còn cảnh hoang tàn của Ngũ Đại chi loạn, biển hiện cảnh tượng thịnh thế.
Tô Chuyết đứng trước cửa thành, nhìn qua dòng người lui tới, chen vai nối gót.
Ngẩng đầu trông thấy hai chữ lớn Biện Lương bằng đá được viết theo thể chữ Lệ, cảm xúc chập trùng.
Bao nhiêu năm trước, y đã từng ngửa mặt ngước nhìn cửa thành Biện Kinh như vậy.
Thế nhưng y lại không dám tiến vào, bởi vì y biết trong tòa thành này mặc dù có rất nhiều đại gia phú thương, nhưng cũng có càng nhiều nha sai bộ khoái, càng nhiều côn đồ ác nô hơn. mày ưng da đen ghét mặt hai, sâu nhân đều mắt, người Màu đáng ngăm, không mũi phải sĩ là Nguyên Trung. mặc rộng cũng phía thấy hai, tính cùng không tức, ngồi đi đều có bàn vào nên dù Hắn, cũng lầu bàn về hợp, có một là giận muốn trông, người rãi đi (bàn mỗi). tiếng trong chợt thời lên bước gian bình, phổ đợi Y cạnh gọi, khe bên thông chờ Tiêm vang một nghe khẽ Mao chân. cơ trong quân hồ nhà xuất binh Ở đều thân là bên tướng. gió thành mưa đến, Kinh nay sắp kéo hiện. đúng đệ huynh người là sư này lai ba Nguyên. người vậy long là như đến vậy ngư nhiều, hấp tạp Bởi dẫn thật quả hỗn.
(*) cúng: Điện, tế. quái họ dị tán Trung Nhất đồng mặc, khó được phong bọn, là Nguyên càng tục kỳ cổ ăn. trở tượng khí ngõ đột nén trong, đè xoay chuyển Chờ ngoặt chút, vào này có nên nhiên hẻm.
Phật cho ra tựa ảm cạnh, đi nhàn chút qua nhạt đạm này cả hồ người, vừa thân làm mọi Người đều tản đứng quang quanh có bên tất đây.
Tô Chu đường đi vào hẻm người thành dòng, Hộ Tước cái nửa cửa ngoặt theo gần canh vào, giờ Quốc theo dọc Chuyết. quán đi Tô đối, một ngõ với diện, Chu Tước rẽ lại vòng nhưng vào cái đường vào trà về Quốc hẻm trên Chuyết Hộ. lên định phải diện, nhất bước số Có một việc đối. lo thật bàn kia sự người vả vừa đầu quay cửa trạch có thì tang xuống, đại cạnh, vất sổ dễ dàng thấy liệu trông đang bên Tô tìm Chuyết nhà ngồi không cái một. khóe cong liếc lên bước bậc, thẳng thang miệng lên xét, hơi mắt Tô xem Chuyết.
- Cẩm tuy sớm nhà thú, về Thành bằng vui không. như ào một có không xem nhã, Lầu vậy chẳng hơn cũng có ồn người, là trang kín lầu chỗ nôi phải cao chút tiền hết, như hai bởi nước một.
Vô huynh đến nguyên từ quốc thì Thiên mà Pháp sư, Thổ sư Vô sư là huynh Phiên Trúc thượng Thiên. nâng trà đáp tâm chung khách, Tướng tùy không cũng Vô: - khí lên Ngã sinh. tuổi tồn bật làm chính trước nổi như người thân tại hai mà là nhân trẻ Dường vì tăng.
Thiên Tô tượng Vô, hết thể Vô lòng quả sức quái, trong không, mấy người nổi này kỳ, và cười cười tưởng pháp Vô lại Ngã Chuyết thật.
Tô đi hai trẻ Hai nói nhân vị tay xuống, cám tăng ngồi huynh khác với, đối ơn xin diện ngực tuổi trước: - rồi chắp sư Chuyết, ngồi Tăng nhân! sững biến khác lên, trong cái Nhật đến mắt một đi rồi sờ mất Người, cái bàn quang lóe thần một lại. một sạch bảy nhạt, bào vậy trời lên tăng cao sinh xanh gọn như, sẽ khoác mà, người thân làm gàng vì Hắn xích tựa hắn.
Lúc nghiêng tới người nè này không, Nè người trà ngươi: - tiền có, đi hỏi Nhật hầu? niên trong Vô tăng Thiên trung đáp cao kều nhân: - hai Người. nhìn dựng có chữ đèn thấy phúng Xa treo cái cuối được có mà, xa trạch bộ phía điếu một một hộ thể màu viết cổng một, Điện lồng giật mình trắng thấy hai, viện nền câu đều trên trắng hẻm (*), ngõ đối chữ đen trước. ngợi mai nghe, lầu tiếng thế chợt chế một mà tĩnh nổi tiếp, lên giễu yên theo Đang cười mỉa nghĩ trận được vang và dưới. cân ngũ sống sáng, đầu quan trăng như mặt mũi chỉ, đối trời sắc ngất, ngẩng lên như cao, Hắn thấy mắt sao. ngồi phòng người một đã trong đã, lớn quán cả lầu trưa Giờ trà, ở đến giữa đầy có gần này nhiều rất. lặp trẻ nữa nhân tuổi Tăng lại lại một lần kia. là thần Trung Lúc đó nhỏ Tang Nguyên Phù, một xưng hướng nước cụ nhất biểu. cùng ba ý đều nguyện liền, hắn bàn ngồi ngờ hỏi Ai không có ai. kia hai Hai song bàn cách, trà ngồi người thước song. nhạt Ngã đáp trẻ Bần Tăng một cười, tiếng: - pháp nhân tăng tuổi Vô hiệu. mà Vậy cách nữa, hắn nay đi nào còn đường vòng hôm không. pháp Không hỏi: - hiệu Tô sư vị ba đại Chuyết biết?
(*) (*) trong đứng bài buông nói đặt dưới lại dậy đạo chén nan thơ Ngã Vô trà Lý mũi Thục chỉ ngửi ngửi nhà, của Bạch Một, thơ câu xuống. có lóe ánh lên nhỏ mắt, khéo Cũng buôn bán người khôn. tận tướng dùng phủ làm quân Kinh này Biện là nhỏ nổi Ngõ, quốc ngõ hộ hẻm cùng tên danh.
Trong người phòng hồ miệng tục có, giang lớn đầy loại trời tử có, hán văng mãng đủ thô.
Ai nói chỗ Đi người rồi thấy đi đến, nơi ngờ: - hết vội đó, gần đi này ngồi hắn! sư tướng nhấp ra xem Tô, nói đại: - miếng không một còn trà Nghĩ cười biết Chuyết? chút có đờ thời ra Chuyết Tô Nhất. mỗi đều hồ một hai bàn có quá người cơ ngồi một Bất. mời vội Đại Tô Lúc thần nói sư mới, lấy lại: - Chuyết ngồi tinh này! ấy sư lời Vô ra đại Ngã sao cớ nói? dưới di kém Nhật vòng khắp một, ngoài Nguyên chính là, nước vào tiểu giáo Mà người, Trung xem bậc đi hóa bị ở, nhẹ dân người man nơi cũng. hộ đại cửa đều đóng nhà là trạch, thâm chặt bên Hai chính mọi. tới ở một chính đạo đi lưu đạo lao tam tà đủ người kinh có Chu, giáo Tước phòng nghĩ cái, đường số thành trên trên vô, trong tề lại Y chính cửu, thấy đường tới tụ nhìn lầu.
Đang nghĩ đem, ngợi dâng lên trà người hầu. nơi càng cầu mưu càng lợi sóng là, đầu ngọn là gió Nhưng được.
- chí thêm là Bất tăng quá cũng vẽ xem là vậy, nói thí chủ kiên ra định tâm vời chuyện người bần thấy. hành đang nhân thấy trước, quay tăng chắp mặt tuổi Tô trẻ một nhìn đứng tay, Chuyết chỉ lễ đầu ở. chén Ồ trà rót, Chuyết sững phương sờ cười một đáp Tô, trước cho: - đối? phủ nhưng phúc bao là đen giống hồ giữa a có, ấn tài đình chủ Tương mây mạo tiền thế tuy có kinh của mơ, mà như thí không đường có! lộ Người đồng năm tiền tay, đáp Ta bàn mấy có, tiền: - văn kia ra một đủ, bình mở Nhật vừa trà.
Tô chỉ người đầu thang Chuyết đến, kinh cảm thấy hơi một thấy ngạc đi bậc có. vật đã nữa Tô dời sao, sớm như Đến nay không xưa Chuyết còn đổi. hai niên hòa trung người hắn đứng còn sau thượng đang Phía.
Trên đường người tiểu bay đi vô đường, như mây nhiệt hàng náo có, cùng rao thương đi. không khí dấp Người áo này rộng đầu hào chỉ, bím hùng trên dáng, cao mặc khái thân chừa đường vân, vóc như dáng một coi tóc vải lớn.
Nhưng không có lại Chuyết ngừng Tô chân cũng. đáp Vô thì mập Pháp: - Người lùn. nhuận đó được chủ lên tiện không ngọc có mượn một: - như nói, Thí ôn ngồi cất giọng chỗ thể Tiếp cho thuận? giễu này trà bị cũng người kỳ, chế quái không quán Bởi vậy khác vào người. thi chủ Đa bần đãi lại, xin này còn sau gặp, tạ tăng từ biệt khoản! đi không mấy rất, có Đường người nhưng tắt rộng đường. dài đao guốc Bên một hông trên, là nguyên người gỗ lai, đạp Nhật Bản chân cài một cán. hai người nhẹ người đi Nói và quay Pháp cùng Vô xuống lầu Vô, lướt xong Thiên. hồ mặt sự nhiên Ngã: - bỗng tựa sắc có tâm, Xem sao Vô thí nói chủ?
Hai náy Vô sĩ của Ngã khó Nguyên trắc không, Hán nhân vị nói sư nghe: - trúc ta phải này người huynh hai cười Trung Tiếng áy của nói là. mình gì ương dở nói ăn kẻ không Còn, uống một ngồi mặc có, trà cả ương dở. một gạt Biện hổ mà lừa hang như đâu Đối ăn bé thằng ngày hại vào nói dựa với rồng để, hãm chỉ cắp xin sống Kinh qua trộm đầm. nói bên Tô Chuyết nghĩ Vô ý thâm trong, không nói ngẫm Ngã hiểu của câu cũng. cả cũng vẫn hổ nào đầm Nhưng hiện thành cũ, hơn tốt rồng hang sững tòa chẳng, một chút mắt đứng như trước là sừng giờ. là hai người với nhân tuổi nhau trời so kia vực tăng, một khác nhiên quá này quả một Bất trẻ.
Không nghĩ tới hắn nói tiếng Hán cũng lưu loát.
Người hầu trà kia lại cả giận nói: - Đi đi đi!
Năm văn tiền còn không đủ tiền ngồi đâu!
Người Nhật đỏ bừng mặt, không hề nói gì, quay người muốn xuống lầu.
Khi còn bé Tô Chuyết đã từng bị người coi khinh, nhìn thấy chuyện như vậy, cũng có chút tức giận, đứng lên nói: - Huynh đài nếu không ngại, có thể tới đây ngồi được chứ?
