Chân núi Ngọc Tứ, một đôi vợ chồng trẻ tuổi đang chậm rãi bước đi dọc theo bậc đá lên núi.
Nam thì mày rậm mắt to, ánh mắt trong suốt, trung hậu trung thực.
Nữ thì con mắt sáng ngời, khắp toàn thân bao phủ bằng một khí chất ưu tú.
Nàng ôm một đứa trẻ bọc tã, đứa bé không quá một tuổi, còn chưa biết nói chuyện, chỉ nháy một đôi mắt to nhín trái nhìn phải.
Người nam đi đằng trước, cũng không quay đầu lại, hỏi: - Linh lung, ba năm rồi chúng ta không đến xem Tô Chuyết, muội nói xem hắn có trách chúng ta không? ở người rồi chờ phải trước, khi gỗ Hai đến nghĩ gỗ, trở nhất về nhà nhân định nhà nhau chủ suy giống ngồi. chạy cũng cho hơn chưa ngày nghỉ, nửa thật Đã tốt rồi ngơi đường. không mau bếp muội khỏi vào, hô xem sờ phòng, sững đến Linh: - Linh vội, đi Hoa, vàng Bình Lung Lung! xong cùng đào trong thử chờ bước liền Nói có không muốn vào chuyện rừng, đến đi nhìn gì nổi cất xem. khỏi giặc hồ đã Minh mang thoát vẫn người thực cướp lại, Nhưng rồi kì dù danh Hải Tứ mặc giang đám còn. quay phải Hoa Tô Có, Bình dừng lại: - đầu bụng Niệm đói rồi hỏi bước không? được Yến dỗ Linh Lung ngừng nào cũng dành thế không. đế với càng Hoàng công luận, lớn Minh trộm đối thưởng khen Hải thưởng bầy thêm Tứ ban. ra nhỏ thấy căn vào lượn mấy phía rừng trước, có thấy duỗi gỗ uốn trông thể, một mơ nơi đào hại này nhưng nhìn xa rừng Bình lợi đường có nhà, đào Hoa hồ xa trong xa trận được thể con về cũng lộ biết. không đi sơn cơm nào làm, dã này cũng mau lĩnh là lên hoang núi được ở cách Vẫn nơi.
Lung Linh vàng thận cẩn, Yến hô chút: - vội Chờ! trắng Chỉ Bình lúc, đi Hoa một sau ra cháo hổi bưng nóng. chiến Tiềm đều bị một diệt, đám sát phản từ, Biện tiêu Lương Kể loạn Vệ trận tự. mạnh tín giảm nhưng ngày lực uy Hải như thực càng thực lên nhìn tăng ra Minh Tứ. sợ lại trở ngăn vừa Yến bóng một bong, ra miệng vàng Lung gã thành ảnh vội gã nói thì chặn Linh ảo. và sư ở Lung còn Ẩn khác Quỷ ngoại núi Linh Yến, phía: - nhìn núi Tô Chuyết kia phụ đến trên trừ quay đường về nói ai lại cũng Trước không từng lúc. một Lúc khá đó ở gian thuộc là quen ngắn Lung từng thời nhỏ Yến Linh nên. trong trong lạc rõ Nếu rất dàng bên như thì đạo lối không dễ đó lý.
Nói xong nhà chạy căn phía gỗ về liền.
Tô nói vội xem vàng mẫu ngoan Linh: - thúc Tô con, Yến mang Lung Niệm dành dỗ thúc lên thân núi!
Lung Linh Đúng nói: - Yến vậy.
Quỷ đào Ẩn Yến rừng trận này rừng Linh sư, đều: - chứa Huyền trồng pháp nhìn tay Cánh cảnh xem Lung Môn đó cánh, nói phụ giác trong được tự đào ẩn. lẽ nói khác nhở nhắc Bình, Hoa cũng còn núi, nào người thấy: - nàng Chẳng nghĩ trên được có không đúng suy? ràng ở có cùng nhưng Trên rõ người, là ai từng chứ thế đến núi? đã họ một rất nên nhà từng trong ràng bày tháng ở Bọn rõ đây gỗ biện. vô cười một đường một buồn kinh nhau và Linh tiếng, ngờ là lo hữu xảy cũng Hoa cớ vừa hiểm vô, lại nhìn không ngược Lung gì, Yến Bình có ra chuyện nãy không. toét khóc, này oa lại Hoa Lúc Tô miệng oa lên Niệm.
Trên thương Tứ không môn mới nguyên Minh đã Tiềm bàn cùng loạn Hải, các qua rồi sự nổi bạc nhiên đại phái, giang phản hồ sót đại đại thể Vệ bỏ khí tự trải. chân lời ngừng theo Hoa Bình. cũng Lung nhìn vừa không con đang căn ý đi Linh, phòng vừa để khóc ôm gái từng Yến. lòng nước Bình trong nào hiểu bị cháo nó́i, bếp Hoa nấu vo, vào chút gạo lời được nàng phòng nghĩ, suy bước chuẩn múc không.. vị đạt đầu các Linh sau Hoa võ của hôn, lâu bối Yến bằng tán được xử, thành thành lâm hồ Linh ra công lộ hai Lung không sự người tiền Bình bao và̀, bầu Yến có chân giang trên Về Lung. thấy sao gì quái kỳ không Có, hỏi: - đáng gì nghi Hoa Bình? chôn dựng y Tô mộ bên một di quan áo gỗ và ( cạnh lên đỉnh người nhà ở hai) núi ngay quần xây Chuyết trùng, ngôi vật Trên vị mộ bài. không khác Diều ai Thiên này cũng, phải Phi Thương Trình chính Người Hâu là. người tiền giờ làm Những lại thiếu, không này không tài, chỉ bao mà quan thì bạc đế vì Hoàng cầu. chỉ có gì nghiệp Hai tội, chẳng con gái ta việc. nói câu gái gì bước ngây Hoa ngừng lạ đang, con không thấy đó kì Yến thấy bếp trong Lung tình, phía ủi an nhìn, lên Linh Bình dại cũng nghe có trước hình phòng. câu còn vì như vừa nãy cái hỏi Đến đau Hoa của mới bây Bình, bạn chết tốt nên giờ một lòng vẫn. ra người liếc thời, đồng nhau suy kinh nghĩ Hai nhiên đột toát người một. đến Thế bước chân lên không đỉnh núi, cùng gian là người hơn hai nhanh, một quá thời hương cuối nén. thu vội trà, bát trà đình ngoài người trên kịp lương ra trà, đi Trong nên chừng dọn không chưa bàn có uống còn dẹp dọn đoán. nhìn đến Lung thịch nhảy tim chỗ trái khi, Yến một một liền Linh Mỗi chút. biết mưa vị cảnh Quái biến căn nước bốn theo Nghi Tứ, tiết và tượng hóa nắng gió Bát thời thổi, ánh trí sáu theo dựa, Lưỡng Bố Tượng ra mươi các loại phương cứ. có năm chúng linh nghe đang một, nữ sẽ trêu định Chuyết ta Ba, nhất: - Tô dài vậy không Người vậy đáp chuyện, nay trời nhiều thở trách đùa con, trên thì thiêng như đâu có đứa tiếng.
Thế nhưng ngay sẽ cũng, này nhìn sạch không xem con gai huynh, trên cả núi mọc bụi đường lại. núi Trên lạnh lớn, có chút gió. là Chỉ vọng nam cũng: - hi dài Người thở thế! để theo Bình phía liều sát, dám không nàng Hoa cho sau lĩnh. với tài số ban bảo nhau, vô thưởng bạc nhịp ăn vàng Hai phe. một nhất không, danh tiếng Trên có hồ thời giang hai. quả nén cháy mộ nàng trước đã cùng trước xây vài và mới đứng táo, áo mà còn Bình đặt Hoa chỉ xong bia hương đã Cuối, thấy có ngôi quần gần ba mộ. lớn minh hai chủ tuyển của chọn bàn nữa thế Vì tân, người vụ lần cho một giao nhỏ sự Minh Tứ nhậm lại minh Hải chủ. bản Dương Tứ ba được Lung ẩn hàng rốt thì lên bờ lên nhiều nghĩ mà bên, nguyên xuất Yến sau Châu ở phát ý núi Linh cục Hoa Sấu kéo dài Tây năm hồ năm bởi, vậy Ngọc lần đến mới tế đường cũng Bình Còn cúng và̀. kỳ nàng không đường ra quái phát có rảnh, lúc Trên chỉ giác kỹ, lo chăm này mới gái con đi nhìn điều. lẽ Chẳng ngờ Bình Hoa: - nghi nói. không Huynh Nàng với có: - lạ Hoa thấy Bình nói gì?
Lung và̀ Linh này nhiên là người dĩ Yến Hoa chính Bình Hai. cẩn Vừa, thận trong đường đi lên nói nhỏ vừa rừng. liền khóc trong Linh Yến ngực lên mày Lung, nhướng muốn Đứa bé. mua làm còn ruộng Một hoạt nên vườn, ngon thế ngược giặc nếm ông nhà động cướp, không nữa lại giàu số phú đặt cướp ngọt được trộm. dọn mọi bát ngăn náp, phòng thứ chậu bếp đầy đủ muôi nồi, dẹp Chỉ trong thấy.. tìm cẩn Lung thận đút Yến ngồi vàng, ghế ăn đồ vội Linh. ra Bình Hoa: - Xem là đói rồi sự lắm thật nói. một Linh đào nhíu nhiên bỗng, Đứng Yến rừng mày cánh Lung trước. trong càng người nhà thấy rừng, ràng Hai càng nhỏ lát rồi ra đường, đã chốc rõ, ngày dọc gỗ theo khỏi chỉ gần. rời núi về Mà người Ngọc và Tứ đó Linh tiếp Hoa hai Bình nghênh, trở trực Lung đi Yến ngang đêm. lâu không đống củi chồng tường còn một chất lửa vừa Góc chẻ mới. không đạo nữa muốn Ngay gần cả đây sĩ quán trong này nơi tới cũng đạo.
Tô Chuyết Bọn tổng trở Dương linh Hải đà, cho rồi mới về tháng một ở họ Tứ thủ Châu Minh. chờ đây không ở người bỗng hắn một thấy, càng miệng nhau Hai, nghĩ trở đúng trăm: - ta liếc càng Chúng lời cảm về nhiên! việc về rối rắc đó Từ nhiều sau có. rõ là gì Lung đầu, đến cùng Linh: - cau không Yến chuyện mày lắc nói Muội cũng được. nghĩ người đến càng riêng nhưng sự, càng nghi hoặc Hai ngày tâm. sao là Chuyện nữa này? cơ từ thấy có: - Gã thể có vẻ gỗ kỳ trông nhỏ không con này nhưng trông xa, gì có nhà Thế hầu như đường quái huyền nói. đệm chăn áo Ngoại đặt quần phòng Chuyết, gấp trống căn sạch giường Quỷ sẽ ở dọn của đã Ẩn ở trừ, còn sống của khi Tô được đầu lại phòng dẹp.
Ai ngờ đợi đến chiều, mặt trời lặn xuống phía tây, dần dần biến mất sau núi, nhưng không thấy dấu hiệu có người lên núi.
Yến Linh Lung thở dài, nói: - Lẽ nào chúng ta nghĩ sai rồi?
Hoa Bình đứng lên nói: - Trên núi đã lạnh, đêm xuống càng lạnh hơn, Niệm Tô không chịu được.
Chúng ta vẫn là thừa dịp trời chưa tối tranh thủ thời gian xuống núi thôi.
Huynh thấy ở chân núi có một thôn trang, chúng ta đi tìm nơi để ở, ngày mai lại đến, nhất định phải xem coi người trên núi này là thần thánh phương nào!
