Yến Linh Lung vẫn không buông tha, cả giận: - Chậm đã!
Tô Chuyết, ngươi hại chúng ta đau lòng ba năm, món nợ này phải tính làm sao!
Tô Chuyết quay đầu qua chỗ khác, nói: - Còn nói sao, hai người xây mộ cho ta, ba năm cũng không thấy hai người đến bái tế cúng tế gì.
Vẫn là tự ta thường xuyên quét dọn tảo mộ, dâng chút hương!
Hoa Bình không nhịn được cười nói: - Trên đời này tự viếng mồ mả cho mình, e rằng chỉ có Tô Chuyết cậu mà thôi! không còn Linh ngươi mà, làm cười sinh ra người: - rồi ngoài Nghĩ Mấy làm những Yến, ba Lung không chẳng lên lão đi gặp năm Chuyết Tô lên ra nguyệt tiên nói!
Chuyết nói viên: - ngoại Tô không nói đúng lời rồi này Quan. thá là con có ta được Ngô, cái Sơn gì Thanh sao cưới gái thể! của kéo đưa dáng Chuyết tiếng, nhiên sợi bản lộ râu Linh Yến quả, vẻ của nguyên xuống liền, kéo một Chuyết tay một ra Tô Tô nắm hừ Lung. nói lầu cũng đâu: - tiểu chỉ trong Quan không nhỏ này cười thư, Tô Chuyết ở thường đi Bình. mà là đòi nga thiên ăn thịt cóc nhiên Quả ghẻ! ngày trốn lường ở thường cũng là hiếu sau đồ sau xuyên bài, đo Hắn nghe không học, thục thể tiền quán cửa ta người giảng. cắn răng một lên đựng Sơn Thanh kêu tiếng, chịu đớn đau Ngô. dám đi trong xem không lại vào Ngươi ta cũng mình ý mặt con, gái đánh mà soi tiểu cũng chủ ư nước?.. đã giả vờ: - sớm hóa gian để bịp hắn nói là giả Nàng đoạn, lừa Ta thủ đang là lận vịt nói ra vốn ra! đột nói trông cả giật vàng của Chuyết roi, nói sinh nhiên Tô mình, ném Ông tiên thấy đúng, rất: - mắt ánh vội Tô đi ta! lại nói hai lại nhưng: - Thế nó Ông làm nghi ngờ đứa sao. mùa tủ, xem đi nàng trong theo đã tất treo Ông lấy áo quần quần áo cả. vàng vội cái ngoài nói gọi cướp lông, giả: - Tô Chuyết không sức, biết tốn Cô lại đây chuyện, nói gì miệng không râu. đất quỳ tức thấy quát Thanh Sơn trên nổi giận trông đến ngoại, Ngô viên Quan cơn, vẫn: - Cầm roi mặt! phen trong tỉa Mà hoa là động trong mỗi Sơn, phải lao ngày bên một Thanh phủ thợ Ngô hoa vườn đều. cũng viên được đến Chuyết Quan ngoại chút hai người tiểu mời từng Tô thi Trong này Quan năm dỗ nhau nay thư, dạy thư biết đã hai. quá nhân trong Hoa: - vặt rỗi việc nói qua, thôi Tô dài phu rảnh mà ngắn Chuyết quản ta chút chỉ cười khen chẳng lúc đông tây.. cười Thiệt chúng Bình: - tên là lấy Hoa còn thòi Tô Niệm con ta nói gái! giải xong từ cáo rồi mới Chuyết Tô quyết chuyện. nên làm Đúng thấy ta hai đi cho dịp nay ông ở đây, tác lúc thừa thành hôm người mọi kiến người luôn chứng! rất thế bận rầy chứ ta nói, tiện vậy không: - lúng nào người túng Tô người, Hai nhiên như được quấy nữa tự Chuyết hai rộn? đứa được Được sợ, rồi chớ dọa bé rồi! con muốn hỏi cơn ra giận, vậy chuyện như Tại, nhịn: - con cấu tức làm hạ sao nhân sang chuyển gái kết hả xuống Lập? nữ đấm hung một tay tay Tô Lung, phải ôm Linh ác một nhi Yến quyền Chuyết. của này làm: - Quan ra Chuyết, Tô nói à thế kịch ra sao ngoại con phải ông nghĩ ông viên không tại màn gái?. đỏ cả Yến Linh ta lên vành không ngươi không một mắt, đến hồi đột, báo nhịn cũng nhiên Tô Nếu, này không lấy ngay được cười, biết: - mắng tức Lung Lần cười, chết đã Chuyết cho chúng cũng tin tiến ôm. rõ Điều nàng bỏ chuẩn xong trốn rồi này bị nói đã. gì cái biết nói: - đức âm gọi tích, Huynh đấy Tô Chuyết khẽ là. hôm được con sinh nay ta, về Tô Nếu trở không xem có tiên sao làm!. không biết hắn muốn không ngoại chết việc, nhẫn xấu tốt tay thấy tướng ông, đánh Chuyết sự vươn nhìn viên ngoại đâu thủ được, Quan: - hạ nói vậy cho Viên vẻ, chậm viên tay có biết nhẹ tàn, chân dù cũng đánh ông đã, nào bắt ngoại cổ Quan lại thế có Tô! sắc bích trai sự nhân Ngô hồ cũng huynh đệ một là, thư như tiểu lịch tuấn tài đôi cũng xem, tú cùng Huống gái! tiểu nhau rốt thật Sơn là: - và gia, Thanh thư tiểu tâm nhân cuộc mến Ngô Lão nói. mà bạc thư người yêu vì, chọn cho tiểu thì là kiếm không rể chút, hữu đôi vàng bằng này người Hay thành không hơn tình toàn! sao Cái thế nói sao vì Quan, ra: - lại hiểu, không ngoại hỏi này viên? ha ha Ha! lại chút vui có vẻ, trầm cái Y gái ngoại âm viên sắc Trai cười, nói Quan: - mặt tài vẻ rắm khẽ cợt!
Quan dài thư cửa tiểu ngồi năm phía, rộng nhiên sinh tình tháng sổ ra cảm tự trước. núi đi người sao còn, Giờ hai lên muốn muốn ta cùng? nổi giật Sinh Tô như, lấy: - ta bé gà khiến Chuyết vậy cả nói, đứa mà tên mình da cả cho! thân tiểu chịu trong đích chút kinh núp luôn, xác vẫn ở hãi mẫu ngực Quan thư. tầm mùa dù món lại mà nào tiểu Đương hạn nhiên, hẹp cả theo một thư đông không áo nhìn quần thế mang sao Quan. câm ta Ngươi ngắt cộc nói cằn, ngoại viên Quan: - giận cả cho lời miệng! râu lên không dán như được sợi, học lên chứ làm tiên nào dạy sinh Nếu thế như?
Yến cái đùa rất nói tốt cảm lại, gái Linh vui tên: - này với Ta Lung rạo con thấy rực! đệ tương tình: - đời Tô thư và người tiểu nói Quan duyệt đáp tư cả định hai Ngô Ta, huynh là lưỡng Chuyết. một Nguyên cùng bồn thiên hạ vợ năm kim vẻ Lung tự lâm sinh, vô Yến nhiên hai lai trước vui Linh chồng. hèn rồi kia sống thừa là̀m, sau kẻ cho còn này, tiền sống chút thêm giấy vẫn đến còn Hiện lúc tại mà còn, giống bên dịp miễn một nghèo đốt như chết! bộ biến Đúng: - này thế, cậu Tô, thành Bình Chuyết Hoa làm rồi sao nói dáng? cùm như dù một thì được sức nắm nào như của cũng, Thế dùng chiếc không giống mình xuống gông quật cái nhưng Tô roi Chuyết thế. tiên mươi thật như, Nếu là không sinh ba nói cậu tuổi còn tưởng bốn rằng! không Quan viên vô nóng nghe nổi, khuyên vốn lời ngoại đang. này trẻ thấy đám vẻ Lúc tuổi thành không dáng Chuyết Tô người râu hiểu có ria người đều không chút trông biến một thì có. nhưng tiểu nào cắn hết răng Quan không sợ thư nói hồn lời. mới đỏ Khuôn lập, Vừa thư tức tiểu mặt lên xong Quan nói. ra cũng bị là nay hôm sai, dĩ Làm bất đắc lầm việc. thành lại xử Thanh ta Ngô là hậu đáng trung Ngược, léo Sơn người giá, thấy thật đúng phó cư thác khéo.. thật à mừng Quả đó đáng! miệng miệng ngoại lại ngăn mắng Loại nhi, được mở lại thế vội Tô, vàng: - muốn chuyện gia nói Quan Chuyết này viên như mở nào nữ?
Ngô tài đưa cẩu chết Quan Ta nô mắng một vào lưng Sơn, tên: - tay quất đánh ngươi Thanh ngoại viên roi! cho tranh xấu Ta vẫn nóng biến, thư bị thấy đi cưới, chuẩn là vui thời chớ ông việc thủ gian đồ tiểu việc nên giận! là như vẫn được nào thế Quan tin, ngoại: - này viên không hỏi cuộc thể Chuyện rốt? ngoại gái viên thở dài nhìn Ngô, Thanh xem Quan nhìn con xem, lại Sơn. đòi bởi bắt vậy đồng Ngô không Quan đệ chuộc có thư, pháp như tiểu biện nào huynh cóc ra đều thế mới nghĩ và tiền. gái Ngô mắt Thanh viên ngoại con, Quan mình hiểu Sơn, xem giật nháy xem tình nội, nhìn lại trong nảy được cả nhìn. không lâu được Nhưng không cũng sách ra đọc, hay tư nhiều cũng mà hai người nghĩ hồi tên trầm. nhiên đành của, quyết gọi Tô Đến Niệm phải không định tình không, đứa cũng có trí này cảm Tô Chuyết con, cuối Chuyết để tự, là niệm cùng dùng có ân gái nhất Tô.
Hạ cho đều muốn ông tránh chút tức, phạt lấy lập Thanh né roi Sơn ta biết nhân Ngô trách nên ông. về Quan người ngoại cục, nói rốt đang dẫn viên trở chuyện người Mấy. vài cũng ông này khuyên nhủ trợ ứng nhân miễn, Quan giúp mới đáp câu ta cưỡng phu lúc.
Yến Linh Lung nhìn xem con gái, do dự nói: - Đã trễ thế này, Niệm Tô đi lên chỉ sợ mắc phải phong hàn!
Hoa Bình gật đầu, nói: - Không bằng như vậy đi, muội tá túc ở lại Quan gia, ta theo Tô Chuyết lên núi!
Yến Linh Lung gật đầu, đáp: - Cũng tốt, huynh trông chừng hắn, miễn cho hắn lại chạy!
Tô Chuyết cười khổ nói: - Ta chạy đi đâu chứ?
Mấy người sắp xếp thỏa đáng, Tô Chuyết và Hoa Bình cùng lên đường nương theo ánh sao chậm rãi đi lên trên núi.
