Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Giang Hồ Tham Án Truyền Kỳ

Chương 15: Giang Hồ Tham Án Truyền Kỳ - Quyển 15 - Chương 1: Mưa gió miếu sơn thần (thượng) (15)




Thiểm Nam nhiều núi cao, hướng về Tây Nam chính là rãnh trời Tần Lĩnh, khắp nơi đều có núi non hiểm địa, rất ít người ở.

Nhưng nếu như ngang qua Từ Ngọ Cốc, đi qua con đường hiểm trở hoang vu vắng lạnh, phía trước sẽ là một chốn thiên đường giữa nhân gian.

Từ xưa đến nay, thủ phủ nước trời ngay ở chỗ đấy.

Từ thời Tiên Tần, Lý Băng phụng mệnh nhập Thục, khởi công xây dựng thuỷ lợi.

Kể từ đó, dất Thục dân giàu của nhiều, mưa thuận gió hoà. kết Ai thâm hậu biết nhà vậy bởi xuống nghĩa hai tình. gỗ một xếp nhặt Còn chồng đường y thì thành vụn miếu trong. tiếp Chuyết Tô phía trên về tục lông trước, thật đi chặt áo thân xiết. tê không vạn hơi xương vật Mưa đủ vào để lớn, lạnh rơi tủy đem thấu nhưng trong buốt xông thẩm. nhanh trước vào rớt chân, khi Y cuối mưa hạt cửa miếu bước tăng xuống bước cùng. lộn xộn toàn nhện đường Trong hoàn, chẳng điện chịt mạng. giá nhỏ càng mưa Bên ngoài rơi, lạnh thổi gió tí buốt tách thêm. nếu một như dã sự thật, e trọ ngoại dã, trước không rằng ngủ, vu ngoài đến hoang che không phải đây Nơi, chỗ thấy thôn chỗ tìm sau hoang đầu không. thần mắt là sơn đây biết miếu liếc liền Tô Chuyết nhìn. đã trở dường trông ở, ngọn cách nhưng Tuy có Lĩnh thấy nguy núi chân còn nói y Tần thể xa nga trời như hiểm.

Thiếu thấy đống hãi kinh lửa lấy làm nữ trông trong Tô và ánh Chuyết bên lửa thì miếu sau đường hơi. giống nhìn Chuyết là mưa u, đổ sắc trời trời, như ám Tô sắp bầu xem. nhà một tết năm, hai thương lượng sở liệu Không chỗ sẽ nay ngoài ăn cùng.. chỉ đều, răng trượng bằng băng dáng Bàn trở, gậy hai tợn mặt gỗ dữ thần thờ bùn giữa ngồi nanh đen miếu bộ còn ngay thành, tượng cao đường lại, ghế ngắn một chính.

Không nhìn thấy! viết những sách con ngóng Tô nghĩ đường trong, vừa nhìn điều trước Chuyết phía vừa. chí Hai thậm tới nhà chuyện thông bé gia nói từ. gì chứ lại như: - có nữa nữ bưng Trời, Chuyết làm cười, nói Tô thì mưa tối phụ? quái nhân, thấy rồi Kì này chạy vừa ràng qua rõ kia tiện trông bên. không nào hơi một nói tiếng Chúng ta kiên có đây, không hỏi nhẫn nhỏ thông, phổ: - quai con thuần dùng tử Lại vào hán nón nhìn thấy râu ngươi?

Tô đếm thầm mươi, Chuyết đếm khi bỗng năm nhiên mắt nhấc hai lên tới. kia đi nhân tiện giấu Ta là ngươi xem! cháy miếu cho ổn, bình trong trái Chuyết hoang Tô tim lửa, Đống áp ấm bùng chút làm một có lại cũng. một xông người miếu tới trông Vừa vặn thấy cửa. vậy nghĩ Tô Chuyết. là nhỏ Đừng xét nói xem, nữ ngươi Thiếu Chuyết phía đã: - giọng tứ với nói gặp ta Tô! cũ như nhỏ dần ngừng ngoài không, tối sắc mưa Bên trời đã.

Hắn miễn Chuyết thể cưỡng, vị pha phổ nói Thiểm, Tô có giọng thêm đất nghe thông hiểu. lại thể phần lờ có rõ nhìn nhưng dung mấy, của ánh ra ngây lửa lắm ngô thế cho Chuyết ta trông Tô nhan, Dù biểu lộ mờ không cô vẫn khuynh. hồi Hoa ở, và y Yến lâu tháng bận rộn Linh Bình phân Mấy Kim Lăng Lung bị công trước. thiếu quần có hồi mưa ướt người cũng, áo đơn lâu đẫm một chút trên vào, trẻ trong đã nữ Bước tuổi chạy là bạc. có hán Một hỏi ngươi ồm ta: - thấy, ngươi tên con, đàn Ê không nói nhìn bà ồm đại nào? dậy Chuyết Tô không mày đứng nhưng chau. đứa Tô sinh lớn hơn Niệm Cầm Hoa chỉ một một tuổi bé Tô. có hồ màu mơ, xa thấy ra một mái miếu nhìn rầu đang lộ rĩ nhỏ vàng tòa đã sáng thù Lúc vòm đặc nơi. lên lửa cẩn đốt lửa, đống thận sáng châm một cây Lắc. truyền trong Ở đến bước tiếng mơ đen hồ lộn mưa chân xộn.

Lúc trước thấy trên bảng đã tiến vừa đi chẳng đâu hiệu vào cửa miếu biết đã khi. rất đứa thích gái Cầm nên mời chồng, bé Tô làm khách Hoa Bình đến ưa bởi vậy vợ thường. tam người đừng sinh Lão: - cạnh bên, sự có thêm Một nói! để bùng đống một Tô, làm gẩy không dùng Chuyết lửa lên bụng, cây lửa gẩy ngọn củi. nội mỉa nghèo dữ cái dám quai: - lão kiết mai, giận nó thằng tử này Tên nón Mụ xác râu nói! hoang miếu tòa giờ không cũng có hiện còn Nhưng một hơn là. nói cố gì Nhưng Nam Giang Cái ý mềm giọng dùng: - y ra? xong thần kia trốn đất tượng phía bằng Nói liền đến sau. vẫn Chuyết dậy không đầu đến thì mỉm lấy từ, nữ trốn thiếu thần đầu không tinh Từ lại trông, đã kinh đi cuối đứng Tô khỏi ngạc thấy ban cười. mình không viễn Sắp thường lẽ xứ thực năm tha với, hợp sự mà cuối còn là gần hương.

Con chiếu Cầm Hoa nhà của gửi do cố Niệm cũng hai Lăng Sương Tô, tại gái người nuôi Tô. lâu miếu tủi gió miếu Ngoài, trong có cũng mưa hơi người sầu không rất. tuyệt y với mời bởi Đối, lại hơn quan có trọng, chuyện còn làm đó Chuyết lời Tô vì mặt cự phải. khó thán Đại danh để Thục con nổi từng bài Thục viết thi thơ Bạch đường Nan Đạo vào Chi Lý khăn hào ca! hán xông bên, lúc thô ngoài tử Đúng lớn cửa miếu mấy có cao vào kệch này.

- Nguyên lai tòa là hoang một miếu. nảy cảnh giác, ngợi đột nhiên Đang nghĩ sinh. đường tiếng sắp bước sau nào chân miếu có trốn, cửa Nhưng lưng có chỗ gần đến không cũng mà không sau. như mấy nề một tiếng bước mang người hơi hữu công chút hơn, theo khác phu lực Còn lại, xa nhưng chút dường của nặng chân. còn trong có thể dấu sụp ra chút đong màu đã rêu ra gió, trái dù Bất ngói đưa rét vòm kia, đổ quá mặc nhìn sắc có, khe mọc phải mái nhưng hiệu cũng..

Tô À gật đầu, Chuyết: - đáp! lạnh bí gào mang, Gió băng tuyết giá bấc thét mật theo. nói Nông chi? nhất đáng lại một thể cơn đêm, không mưa Ngủ thêm nhưng cũng bệnh sợ, công sợ phải thần, ngoài định cũng hộ sinh cho rét dù đông trời nếu một mướt chỉ thì có.

Mấy dò nghi ngờ không Chuyết, vài thôi xét lần Tô người. đầu rối Thần má nửa khuất, đen một thiếu tóc che gò bên nữ bối sắc.

Từ phải người sáu nghe ra, đây bước một nhất là chân, ít cũng người có tiếng, bảy không. râu quai chút nón nói Tên Không giận, tức: - nhìn thấy thì cái à gì có! tiếng nhẹ bước thế cân chính tiếng vô xộn nên, là chân bước thân Bởi đó vì cùng nhẹ đấy thể lộn vì bởi người chân nhàng. đôi mày cửa Tô bên điện, sắc mắt nhíu thần, nhìn ngoài chân giương nghiêm ra Chuyết nghị.

Tên nón quai nhạt râu nữa nói cười thêm gì quả, nhiên Chuyết không Tô. may miếu này Tô nát đánh, Chuyết này nhỏ mới âm mắn lúc thầm đổ giá toà. đã công tiếng của khoảng thường một, ràng lực nhất nhĩ tại cách, thấy rõ thần miếu trăm ít người bước y thực bước hiện hơn nghe chân kì lực còn sơn Lấy. trước còn hơn những đông so nay Mùa năm muốn quả năm với lạnh rét nhiên. giao Nhanh ra! đàn bà người Các muốn à rồi thèm điên? sợ nai đường chạy giống vọt như hoảng, miếu Nàng mà cứ hốt vào con con kinh thế bừa. người lửa Có đã bổ đốt làm rồi lẽ bị củi ta nát. miếu căn rồi của duy nhất thầm đi vào nhỏ đường Chuyết điện Tô nghĩ. phục mình đặt bậc Chuyết cầm Tô một, còn sạch sẽ bao chút rùng nhiên thang trên cái một đột. thư đã và chồng, trước vợ cùng chồng Lăng Sương y gửi mời ăn Tô tháng Từ Bình đến tết Hoa vợ Châu một.

Chuyết côn trông tay xanh cũng đều Những, cửa bổng trong người mặc, kinh cầm chạy màu, đều lấy làm đồ, Tô hãi vào này miếu thấy. nơi Bởi hơi Sơn phụng tục dị bất của, cũng đồng bản việc Thần địa đặc tập với khác cung vì. suy lửa vừa lửa đưa Y, gần lại ngồi tư đống cạnh ấm, bên sưởi ngọn xích tay vừa. là Lúc rằng vạng tưởng chiều tối, qua khiến vừa quả mới nhưng sắc buổi người đã trời chạng thật ta này. ý y Nhưng cho hơi làm mà ngoài người muốn này. sự con là đó có quá thực, không đường Thục một khó điều tốt Duy chỉ đi nhập. tiếng Tô đó này chừng lúc đoán thần càng kia phía hiện, tòa bước miếu nghe chân gần sơn nên thấy chạy Chuyết phát bên càng về người. ra mỉ có vẻ nhẹ võ, công nghe trong được Chuyết rất một chân có Tô biệt tỉ, là không đó phân có bước người.

Người vừa mở miệng kia lại nói: - Chúng ta tìm kiếm trong miếu xem, nhất định chạy không xa!

Nói xong mấy người phân tán ra, đẩy cỏ khô, nhấc vải cuốn lên, bắt đầu tìm tung tích cô gái kia.

Mà ngay lúc này, từ phía sau tượng thần bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang nhỏ lộc cộc.

Tô Chuyết nghe thấy, thầm nghĩ, xem ra là thiếu nữ kia bị mưa xối ướt quần áo, vừa rồi chạy vẫn không cảm giác được, lúc này dừng lại, liền lạnh đến run rẩy.

Những người kia hiển nhiên còn chưa nghe thấy tiếng động, Tô Chuyết bất đắc dĩ thở dài, đứng dậy nói ra: - Nè, các vị đại ca, có thể nói cho tại hạ các vị đang tìm người nào được không?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.