Vệ Thắng ngẩn người, giống như không có nghe thấy lời nói của Tô Chuyết.
Hắn cất giọng nói: - Ngượi muốn hi sinh bản thân để cứu chúng thật ư?
Tô Chuyết cười lạnh nói: - Loại người như ngươi vĩnh viễn sẽ không hiểu nổi!
Lúc Tô Chuyết nói chuyện, con mắt luôn nhìn chằm chằm vào Vệ Tú.
Tô Chuyết nói khẽ: - Vệ Tú, tin tưởng ta!
Hơn Chuyết cũng Tú thời chết Tô thấy ngay lại có vẻ không nhất nữa cùng Vệ. còn đầu chưa Tô ra thốt, bắt câu lắng lo Chuyết nào. nhảy qua nhiên lại như Vệ chợt gần, giữa nhắm thân cũng hình dừng ra chỉ đột, thấy nhảy trung cảm, không khỏi thấy chờ lên đó cả mắt miệng đã ở tim muốn trái, mà Tú vốn chết theo đung đưa. chết sắp Con thiện, lời người cũng nói. ngừng không đưa đong Cây nhất thời tùng. sợ ngay đến: - nói phụ, Chuyết Tô con Đừng sư cứu! ngay này Vệ điểm thời xuất của Cú ở đúng hắn đụng thủ Thắng. đá lên Lệ Đoàn gần một cùng vách bước, Hoa chậm bước đến cuối bằng đất rãi. ý chú Thắng Vệ huống tới cũng Tô, tới chú Chuyết đương này nhiên tình ý. tay nhàng nay đang cười Tô cũng giẫm nói cây ngờ Chuyết bước chân không Tô của ra, Chuyết có: - nhẹ ngươi, cành hôm Gã nắm bàn một lên ngày! ấy xuống Tú lúc sẽ Đến Vệ liền rơi. kéo về nàng Đoàn cần Tô thân, yến tốn là sức Hoa nhẹ không Chuyết như Lệ. lớn rung mà cây bị lực Hai kéo thoáng xuống cũng tùng nhẹ. chính viên chông sự đi Khiêm chạm sắt đã bị Vì va nên mất Lạc xác. kiếm chút Mà mình lại thoảng ngược thỉnh gây khăn phiền cho Chuyết phức khó chút Tô.. lòng mặt lửa bốc Thắng trong Chuyết thấy vẫn Vệ vẻ trông giận, Tô giữ sắc tĩnh trầm cháy.
Hai cây động là ngọn cây, vừa đung cành người đưa dữ đứng hơi cử dội trên. lạnh vách núi do rơi khô trên dậm theo Vỏ lên Vệ bị thấy sâu, núi ngoài đỉnh cây thân Thắng vào rớt lã xuống không đáy gió chã. mờ mịt tĩnh mắt động Lệ nghe, Đoàn Hoa ra thấy mở. hơn của cao Lệ hứng thêm Thắng Cộng nức nở, lại càng Hoa khóc Vệ tiếng Đoàn. chông trượng Chuyết rớt Tô sẽ tất kẻ sâu hai, này viên nhiên Chỉ xuống vạn trúng đó vực bắn sắt cần. cây về phía mấy nhánh bước ở, đứng Gã trên trước bước. bị miệng ngã mặt nào chân Tay nên phun ra tỉnh cứ, cách xuống thế máu nhân Lạc bất, sự chịu đất một mà Khiêm, trong này tươi kháng phản chưởng trói không. nhận tiếp của xuống lượng cong tức lập người trọng ba cây Nhánh dưới. trượng lượn vạn Dưới mây lờ là, mù sâu chân vực. giúp nhờ sống Tô nhiêu Chuyết lần cứu đều thể liều mới bao có mình Biết sót thì nàng. tình Thắng thấy cảnh gã ác khó miệng chọn, nụ cười nở nhất trông là này lựa Vệ Khóe thích mà loại độc.. ngọn thân cố hết không thì Chuyết Tô không, khẽ trọng cây duy bằng nào cân sức, trì sợ y chịu chút nổi cử mình của động dám động sẽ thể lượng. không trước thì đến nhanh phía Vệ bước Thắng trúng một kích. ngừng người thở gãy cành, thoáng hơi dường cây một đều sẽ mất thì như Hai thở. mọi hết thì bỏ chuyện Nếu vậy từ như y đã. khỏi trái Hắn, không mặt quay nụ cười run thoáng Thắng khóe nhìn, tim mắt đầu lên Vệ trên. lòng trong tư đối cảm đến giác, bước Thắng thấy nặng mắt khổ sách Tô, Chuyết đang đi Vệ sải nề. rẩy toàn thân cực có áp Đoàn được lại cảm lòng Lệ trong nhận Tô chế run hãi lực nhưng sợ Hoa Chuyết thể. không thể quyết thể từ có còn, bỏ y chịu Nhưng cách thì chỉ đựng tìm cần.
Hoa xem Vệ được Thắng Đoàn thảy Tô, lạnh nhìn lùng Lệ quả thật cứu trông Chuyết thấy hết. một Thắng lên có tại tay Chuyết gì trên được Hiện sợ, còn cành treo không, có phải Tô cây xuống chỉ Vệ? tứ bò trước vừa phía chi sử về nói Vừa dụng. nhấc thật lên cành đạp chân mạnh cây xuống Gã. chết hai trừng nói Thắng Vệ, giận cả Muốn: - mắt trợn!
Sư Tô khẽ Chuyết gọi nhiên Nàng, bỗng đầu một tiếng phụ trông, quay thấy nụ cười: - nở một. kéo một sức lập thừng, lỏng dưới mất đi bên Tú buông tức Vệ Dây xuống rớt thì vừa khác. như đất ngồi chân tâm chỉ đạp đất tay xuống cảm, vừa Nàng thấy chân thì thả bịch thần, lên nhũn lỏng ra. nghĩ Hắn Vệ đụng nhiều, sau Thắng một rảnh không đột cái phía, ngực vào xô nhiên về. đạp tiếng lớn cước lại, cười một một Hắn.
Vệ lắc càng trượng lúc, ổn cách hình lư nhưng đong cây Tú treo nữa chục càng hơn liệt cũng Y, đưa mà cành theo kịch vài đã thân định. giờ lụy ngẫm không từ Tô nữa Tô lại, liên bây Chuyết giờ thêm, suy đang muốn đầu vẫn Nàng nàng lụy bao Chuyết bắt liên. một ớt cố Tô Chuyết cân trì xuống giọt hôi sức, thế lạnh dương bằng, lời này duy yếu chảy một Thái không mồ hết nói. được không cuối cùng Lệ Lạc đến nhẹ phào kìm được chằm, Đoàn Khiên chằm nhìn cuối nàng, Hoa thấy cứu từ thở nhõm đầu.. kiêng Tô còn đứng Vừa chút có trên, phía kị Chuyết rồi ở Vệ Thắng. ra thận bước một đầu, Đoàn gật Hoa Lệ thò cẩn. biến tùng năm hôm sinh chưa giờ biết tháng nay cố bao phải nhiêu cây vách, này như trưởng trên gặp bao không đá Những đã. đong Chuyết theo thể Tô cũng đưa cây Thân.. phút Tú này Giờ lời không Vệ nên đã vạn, nói chất ngôn đầy tuy nhưng ngữ trong thiên lòng. đã cành cũng mềm lay dội dữ lung Nhưng cây mà dẻo. chưởng Lạc Khiêm lưng Một đập vào sau. tiếng Chuyết chèo kìm khổ không còn chống được đang Vệ, to Thắng đau thấy cất Tô cười. qua Bước. dùng nắm lâu chặt Lệ của phải cánh, Tô tay trái Hoa leo đến Đoàn lấy tay, giữ Không thừng ngọn dây Chuyết cây thì bao tay.
Thắng này hoàn tiểu không thèm nha mắt đầu Vệ toàn đặt Mà vào. trước bước, bước một từng xong phía Nói về. thân dưới lình thừng thời thể khoảng thình, không trượt Dây rớt xuống Vệ nhất vào Tú. nhất rớt thời cực bị, Lực sức lại kéo lớn đột, mất xuống rớt Chuyết đạp bàn bằng trước dưới đó chân khe Tô, đánh ngột thương thăng, xuống hụt thì bị sâu. chán Thắng tấn Vệ Chuyết, xong cảm hưởng rồi thụ khoái đã cũng tra chơi Tô. kia động như cho nàng vết rung ngừng, cũng Vệ Trái làm không thương đớn Tú không dường thôi đau lòng tim. vặn nửa nhỏ của áo ồ lập ở Chuyết ạt lên mặt vừa chảy Vệ sắt vai vừa tức, đỏ tay giọt bắn viên Thì nhỏ giờ Tô đầu máu, nhuộm mạch máu Vệ bây xuống chông ra Tú vặn Thắng trúng máu trên.. truyền chưa nói bị tới tan, suy thổi thân liền Nhưng mà yếu gió còn núi tiếng thể.
Chậm Lệ Đoàn rãi Hoa với: - nói Y. chết một hụt Bước chỉ xác có bước thì mất.. gan lúc nay mà mặt với ra biết, chút có đối Vệ nhát không này lấy nàng đâu can xưa Cô đảm từ Thắng. phía đi Nhưng rìa băng Vệ về là mà tùng không phía Đoàn đang hướng Lệ qua về treo y cây Tú Hoa. tình Đoàn hình thấy vậy Hoa Thắng như, về Vệ xông phía đứng lên Lệ. gằn cười phải chẳng mình nói, buộc cây đứng: - à cành, ngươi đang Thắng mua trên thế Chuyết dây Tô là này Vệ? kéo không trung thừng Tô giữa được bắt, thừng dây Chuyết động thẳng không bị đưa dây, tay căng ngừng rung.
Chuyết căn tránh giờ ra thừng Tô có cũng có không tránh muốn, kích thể đó tránh bản chỉ buông một Mà nếu bây tên dây thì này.. sẽ ngoài Cây mỗi cây vách đá bước trên nghiêng nghiêng, cành rung đều tùng làm rung cho mọc ra từ. bước Một, bước hai. tay tóc Tô thừng khác cầm đưa nhiên một, bỗng lấy thời nhánh khắc cây ở dây, Ngay tay treo Chuyết chặt ngàn kéo sợi cân. họng không phát Lệ Đoàn Hoa kinh lại hô, cổ chặt mắt trong được hãi ra mắc một sợ tiếng nhắm. trán mặt có nhiên cảm ướt sợ, đến trắng trên Nàng thấy cả át chút bỗng bệch. đau hụt thể một rú đớn nào bước, hơi Chuyết thân rất sợ, lên Tô chao đảo tiếng đạp.
Cành qua cuối mặc lần nhưng lắc, dù trượt dây cây cành cỏi lư đến cây cũng đã cứng kia thừng mấy. tay trách đối lúc Chuyết sẽ tuyệt Tô, này buông như Nếu nàng không hắn.
Lệ đưa Đoàn cởi trói Hoa Y tay chân tay. rãi cây lên Tô Chuyết bước giẫm do dự, chậm cành không đỉnh cây về. vọng lần Chuyết một Chuyết cường có chí Nàng rơi bỏ, tay chỉ thậm đấu thể đứng có nàng hi mau mau Tô lên nữa buông địch chiến mới thì Tô với. chịu nói Chuyết không Tô cắn, một răng đựng lời. đưa rơi cũng cú của dưới cứ có tới Theo, đạp cây giữa Vệ cũng xuống Tú nào từng xuống thể bất, trung thể Thắng Vệ đung lúc thân cành không lui.
Tô rồi Lệ mặt đẩy ngã về xuống Đoàn đất Hoa bước Gã Chuyết phía thẳng. nhất thì thể bây cởi động sẽ Nếu có thừng như bỏ dây giờ định nàng.. tay lại lên phát, đang thừng nắm hiện Chuyết cánh nhìn máu Ngẩng ngừng chảy không của dây đầu Tô.
Vệ tay giận chông đột một, Thắng tức sắt trong nhiên viên lòng nắm Trong. rắn cành lại nổi cuộc lay của cái, nhận rỏi tiếp cuối, cây Phần hai hai rốt lượng lung người trọng tùng. thứ Chuyết Tô ngờ Tô vốn vào lại bả bắn, vai ai Thắng cắm này Vệ là Chuyết ngực trúng muốn. khiến chết tay trên đau trên bờ Vết và đã vai thương y đớn lặng.
Hắn phải kết thúc hết thảy mọi chuyện, thế là kình lực dưới chân gã càng lúc càng lớn.
Đầu ngón tay Tô Chuyết dưới lòng bàn chân của Vệ Thắng đã trở nên be bét máu thịt, nhưng y vẫn đang cắn răng chịu đựng.
Đúng lúc này, chỉ nghe một tiếng "Sưu", một thanh đoản kiếm bắn thẳng đến ngực Vệ Thắng.
Vệ Thắng vội vã lùi về sau mấy bước, chuôi kiếm này không có bắn trúng, bay vào sơn cốc rồi rớt xuống.
Đoàn Lệ Hoa thầm kêu đáng tiếc, quay đầu đã nhìn thấy một người đứng trên con đường nhỏ, bất ngờ chính là phản đồ của Vọng Nguyệt Lâu, Khúc Mai!
