Vô Ngã tự cao tự đại, vốn dĩ không định giành đi trước Tô Chuyết.
Ai ngờ ánh mắt của hắn vừa liếc qua, chỉ thấy Tô Chuyết đá bay một quân trắng thẳng về phía một nơi trống góc Tây Nam.
Chỗ trống kia đang ở trong vòng vây của quân đen, quân trắng rơi xuống sẽ phá giải một kiếp.
Vô Ngã làm sao có thể để chuyện như vậy phát sinh?
Hắn không kịp nghĩ nhiều, vung ống tay áo lên mang theo một cơn gió mạnh. gã cùng công thấy hèn của hắn dù thán nhưng phục cũng mặc này, hòa Người vô cảm thượng hãi sợ không lực hạ ngoài khỏi. khả có năng Không. nói tới nhớ không liền bỗng Nhưng, Hoa Lệ Đoàn miệng vội ngậm. chăm nhìn Ngã hề Mà hay không, hai bàn cờ chú biết Vô mắt. đá động Chuyết tâm kia vừa, Tô nhấc niệm chân lên cục đá.
Nhưng ẩn lực Vô trên chứa Ngã, vô đạo quân đề đen phòng có song sớm. chính bàn Trần: - vây thắng địa chỗ Cờ ở thua nói Tịnh là chiếm cứ. tiếng Tô Chuyết ta khẽ một: - cười Vô, chứ Ngã tới phiên? đều Kết lẫn cả mất quả là tự, chì thành không công chài tương! xuống quân Tô tất trắng lạnh, sống biết đường nhiên phá muốn một hạ của quân Vô tiếng này hỏng Ngã Chuyết hừ là. không đen đi nghĩ ném chút, Vô Ngã suy quân. thêm nội minh kỹ Tô lực dùng, cũng thủ đấu mượn Chuyết không lần hơn phải biết, Mà là một so đối chút thông mỗi lực thì xảo.. vững Mà quân nhưng dù thạch chỉ trắng mặc cứ, hai như bàn chiếm góc. chặn sạch thì giết nơi phong chiếm Một quân, lúc trắng đen quân khắp thượng. mỗi Hơn ra lại một đỏ nữa mặt Ngã thì hơn sắc theo quân Vô ném càng lần. nhau vì lực khoảng trực tiếp, giữa không nhân Bởi hai cách tiêu va triệt, bất trung luồng đạo nguyên ngờ. nhất ngày địch thời ngoài này kẻ nửa bên, là người sát đứng Những hai quên quan.
Quân nhau thẳng lực trắng hai phía về đường Chuyết, chỗ giữa giao nội bay dọc dùng bị ngang Tô thôi động. thua tục hai như, đến đã thắng Tiếp không đấu người không vậy. nhìn thế cũng cờ ngờ vội vàng thôi hãi, không nghi sát nhất kinh quan, Đám ngoài người thời xem đứng. vây bên nói quân Lệ thắng sao là không mà: - Đoàn ràng rõ là hỏi trắng phụ lại bị hiểu, đen ở sư Quân đứng tại bao Hoa? không cam tâm mà Vô nhưng cảm phá mặc Ngã chịu quấy thấy dù khó. quân trắng trở quân tả trảm khổ thì thể, không Một tay đuôi, chế đen khiến đầu lúc áp cắt. của cũng hắn đỏ như sắc đầu mắt bắt mặt Đôi lên.
Ngã cau hiện thực tiếng Chuyết, mày Tô lại lên Vô biểu không xem lực. hóa đã nhướng Ngã, gian ra mới bắt Chuyết vừa đầu Vô trò giở mày muốn Tô. đã nửa người mồ Hai đầy, trên đầu hôi Tô đấu Chuyết kịch ngày. vỗ Hỏng rồi Giờ phút thốt, bật này bỗng: - lên đùi! đến ban Vô tưởng mình lâu đã cờ đã Ngã từ bố tâm cục tiến ván đầu khổ hành liên mà. xâu trò chịu Nếu Tô đã cũng, cam mặc không xé gian cho Ngã Chuyết Vô Vô Ngã giở. xuống nhãn rơi vòng không Quân, trắng xoay tròn không lệch vững, vài vàng trận nghiêng... đưa một hừ lạnh Ngã Vô, nắm đi đen tay tiếng ném quân. nhạt lơ đi quân, Ngã lạnh đúng: - Bây đễnh Vô chứ nói ta là giờ hẳn? đen mặt bay thời vào đen nhất rơi, cờ Đá quân bàn vọt vụn đụng về, quân xuống một phía. một đứng luôn chú Tòng ý ván, cờ tới ở Phong Quy bên. lại chết đi giờ Lúc thành đánh là, bây vị thế cướp ở đầu đưa. lên dám Chuyết định vẫn nhưng kia lại khẳng Ý, trong nghĩ lòng không nổi Tô. vậy lâu lần nói như, nói Chuyết đầu cờ nhẹ thế Tô Hạ như câu ra nhõm. này Chẳng kết chỉ lẽ sao như cục thôi thế? động vậy hai, Cứ như bàn đại phách tâm, lực cờ làm nội triển trận lớn khai, chiến lấy kinh chiến vào trường dựa người to một. hoa há chỉ trợn mắt mắt Mọi, mồm người cảm thấy. lòng cờ người Thanh như: - như thở cũng cờ, dài Liên Thế Chu sự. trò để Chuyết Tịnh: - tiên lực Phong sinh lo khẽ giở cố hao, lắng phí chân Vô Ngã nói Trần ý Tô! đen cờ được bay kia ý Cú, quay này như ném liên phía dắt nhanh bàn, nhưng quân tròn tục đi trông về tùy lại như. bây tiếng giờ một à: - ra lạnh mới bắt đầu Y cười Thì? dẫn tư dù bàn Quân nhưng liên đánh, ngầm dọa đến hoạ hùng cơ mặc xài ổn căn nhưng đen toàn người việc, bản bộ bao chặn thân tâm chiếm trắng nửa mặc bất một, dù đều vào quân miên, tai vây hổ cờ hơn.! một luồng quân lớn vọt, Hắn một cái tới phất tay lực trắng.
Hao ta ha lực, cất Hắn chân: - phí giọng của hả ha cười nói?
Hắn có năng ngây bẩm thời lẩm, chút nhất Không: - có khả tự dại. khen dập tay lưng rõ vỗ Tô ràng thấy Chuyết, trông người dồn Đám hay sau.. đưa lấy đến nói, ba cờ khoang cầm trời Hắn cố, tay trượng một khoe chừng như thẳng, cao quân là đây dường lên tình vứt hai. trắng nơi từ nhưng lại cỏ thế thấy trở khắp dù thành Chỉ, quân chay mặc áp điểm đồng lửa bị chết một đột quân lan xu phá đen. cũng là chỉ giống cách hết thực sức, không có của cảm sự động chút Ngã không bây Y, người kỳ thấy hắn khoang giờ phải thích Vô như mà phong hành khoe quái vậy một.. một quân đưa xong đen lên cầm chân Nói bên tay. mươi thể cờ vòng thắng thấy là có hai trong này hiệp thua Ván!
Tô tiếng à một hừ lạnh: - cũ chiêu Chuyết lại Lập? giết chiếm còn địa mà muốn thượng hòa chẳng tuyệt tận sư những phụ bàn đuổi muốn Đại. kinh nói năng có Vô: - Ngã khả ngạc Không. giật đều nhíu mình mày không, đã Người biết tại khác sao. toán rồi, như ngươi thì thật tính Tô đã nhầm, Chuyết vậy sự tính nếu! hấp ván thần an mặc cho bộ kia bị toàn, này của đều nguy cũng, lúc dẫn kệ cờ lo lắng tinh Trước Chuyết Tô.
Tịnh nói khẽ mỗi Vô, Trần nhưng nghe vào lọt chữ tai mỗi tuy lại câu Ngã. quân lên xong, nói bên một Y trắng tay phẩy đưa cạnh.
Chỉ dừng bay lệch lập chỗ bên trống hơi trắng, vào cạnh quân tức thấy rồi hướng rơi đang. lại mất Trái Ngã đỏ ửng như không rượu dù Chuyết mặt, như sắc Tô Vô mặc nhưng lại uống sức. xa Tô Vô này Vị Chuyết ở gần trí cách Ngã. một quạt lại Vô, rơi xuống lên Quân cờ Ngã tay dùng.
- Hỏng gì cái?
Ngã tự Vô kiêu mỗi vận võ lực, cường khi ra công dụng cao quân đều nội. cờ thúc nhưng Ván quên, đã chưa đặt hắn cờ kết. như nhiên sáu năng từ lớn thiên vậy quân này năm, chừng cân cờ được nham đúc một thạch mươi thành Quân. phương xa Cách rất vị đầu ban.
Hoa hô nghe miệng Đoàn hỏi Quy kinh Tòng chợt, Lệ Phong mở thấy. lại mấy làm trượng lại lần cao làm đi, cờ nhiều cứ lên kia Quân thế bay.
Nói xong áo lên cũng ống tay vung. cái mấy phào đất thở, Tô một Lại nhõm bỗng hiệp thêm Vô, một xuống Ngã hơi, nhẹ nói quân tay ngươi hạ, thua: - vỗ rồi, cờ Chuyết đấu!. tự vào Ngã Vô dám Ngã Tô lực lực quân áo Chuyết hướng khí dựa làm hắn động tay, phất chỉ không không cờ trộn nội như bằng Vô xáo ống phương liền nên biết ta.
Lệ Đoàn một "rồi" hiểu Hoa, tiếng: - Ta nói A! là chính vô đáy lý đạo này tham Lòng. cờ Vô dẫm Y nát quân Ngã cúi vừa bị nhìn thấy đầu. lâu đồ ẩn vậy như lâu, mưu như Ta vậy nhẫn.. nước tát ra mắt nhìn gì cờ quân ra, ném Chuyết ngoài phẫn hận Ngã là Vô đã làm rồi không, như nhưng nữa thể Tô trừng. ở trong Nhưng như Ngã mà tay Vô nhiên cầm không tự.. mắt cờ Vô chằm trên chằm Ngã Hai quân đất nhìn. xuống vô mặt dưng giọt mất bỗng nhẹ Ngã chảy tung đất, lại Vô hôi trán biến một, mồ Trên nháy mắt nhàng nhỏ xuống. rơi đợi làm dùng không dê thành thịt vào, Quân một ngược nơi biến này lại được.
Cả hai tương tự cỡ nào, cho nên Vô Ngã dưới cơn mê loạn bắt đầu sinh ra cảm giác thất bại thảm hại.
Phong Tòng Quy thấy Vô Ngã ý loạn thần mê, hét lớn một tiếng: - Vô Ngã, ngươi đừng phát cuồng, chúng ta còn chưa thua đâu!
Một tiếng hô này như thể hồ quán đỉnh, Vô Ngã nhất thời tỉnh ngộ.
Hắn thì thào nói: - Không sai, chỉ là một ván cờ mà thôi, ta còn chưa thua!
Tô Chuyết bỗng cười lạnh một tiếng: - Thật sự không thua sao?
