Đường núi phía Bắc không nhiều người đi.
Nơi đây đã gần đến biên giới Tống Liêu, nhiều năm qua quan hệ hai nước vẫn luôn căng thẳng, người Liêu thỉnh thoảng xuôi nam cướp bóc, khiến cho dân chúng lầm than.
Những người Liêu này thường kết thành mười mấy người một đội, hành động theo nhóm nhỏ, rất khó đề phòng.
Thường thường đại binh quân Tống vừa đến, người đã chạy sạch rồi, không bắt được kẻ nào, bởi vậy càng đến gần biên giới, càng thêm hoang vắng suy sụp.
Tiếng vó ngựa đốc đốc, Tô Chuyết ngồi trên lưng ngựa, không nhanh không chậm dọc theo đường núi mà đi.
Kim Chỉ giống kia phu tứ không tên óc không tựa rõ ràng đầu Cương, như xe hồ là hề.
Đến thủ người thuộc cùng nay hai vô, mấy giao đã sớm lần quen.
Trong người ngồi uống quán trà đang mấy trà có. ha thay sao cô Y một, Tại: - ha đổi nam tiếng cười lại rồi trang nói? hầu giành bách Trung, tranh tranh vẫn quả, khổ Nguyên Vương kết tính là bá. không ngồi vành Ai trên tình dựa đầu, còn ngờ người xe, hơn kia thấp mũ ngược kéo lại mặt trên biểu. một đây lý chút không do Trên ngạc không như sao, kinh thản nói nhiên biết nhìn Tú mặt, giếng Vệ ta: - vẻ, vẫn gợn công cổ sóng A tử đến ra Tô?
Y là lưng hành nhiên đặt trên đi lý, chuyến cho bị chuẩn gói một ngựa đã này hiển. vua Tống nơi vắng đất như Thế suy tàn cảnh, có nào nhưng đó ví nơi hoang Đại! ngoài quán ra vừa trà đến Tô, Vệ Chuyết Tú đã nhận.. khắc cảm toát rốt nhược, Lúc cục gia nhi Tú trên phảng mặt nhu vẻ, khổ và nữ đau bản, trở nàng Vệ giờ phất thán lên tính này về.
Tô sao trang tại tử, công hạ bộ này ra không nhận Mặc rồi phục? qua tới là trà nguyên chỉ rậm nhà, xuyên một thấy trước chạy căn, lá lai ngựa rừng người quán một Một. hiểm việc người bên ở không, Hai có ngồi vẻ ra nổi xùy một tựa người một tiếng bí giúp, chịu hồ chút. thì một dự do Mới chữ nói. thể rãi có không kéo Tô, đi ý hi thầm trời chậm một tùy che mình, tốt che nơi Chuyết lúc vọng tối mưa cương gió, âm trước thấy ngựa vận dây về khí trước tìm đủ của để phía. được hấp mấy bỗng bỗng dù nàng có nhiên Chuyết vẫn dẫn thủ sở, từng tâm xuống bởi Tú lần xót thể ngồi chính thái sự hiểu nhau Vệ, với Tô bạn bị thể mình của, có mặc nhiên thần giao kết thương cùng dĩ. cùng Chuyết có bàn Tú mình Vệ, chỉ ngồi ngồi Kim Tú khác thể Tô, một ngồi một Vệ bàn Cương tứ một thì. này rồi viếng đến nhiên chuyện phải Liêu ông quốc, ta ở ra thăm Lần ta xảy đương. theo trời nguyện chân Tô người phù trong là, mừng hai lòng mấy chạy thúc, bụng bước nhiên vội vào ngựa, hộ Quả thầm Chuyết. rót lại ràng đầu hành tự, không động tựa Chuyết, lời rõ ngẩng nói tự thấy Vệ uống Tô Tú hồ của lên. chỉ Thạch cũng nói đại Trong họ Thiên, chán quang hạ: - lập Vệ Triệu hay Tú nản là đổi, họ triều thay này mắt lòe mang. về lương thê dần, chiều lũ thu Gió lộ càng, cùng quạ tổ lạnh vẻ. làm chỉ thản mấy: - bọn Nàng quen Công tai trâu với tử họ kéo gảy sợ, muốn nói người lôi là nhiên đàn. nhiên nghĩ huynh thất bỗng mềm đang Tô cười thần Chuyết, ý lại thu Vệ đang, Tô Tú: - vẻ nói để gì yếu suy?
Từ quán hắn được Tô Chuyết mục của đoán đã, bên đích xuất trà Vệ khi hiện ngoài Tú. hiểm tiếng cười đáp tránh cũ Tú, một không vẫn bí Vệ như. không tiến sớm thành cùng tám khách khối Tô không, Chuyết họ nói bọn Tú chừng nhau Vệ khí Tô phải, Nếu rồi tháo Chuyết với lên đã. xe mấy trước quá, bất Tô có đã cỗ đôi buộc quán, chỗ khác làm con Chuyết được bốn cao nhức to trà, hắn mày càng cho đậu nhíu ngựa đầu ở ngựa.
Thế một hào nói cười nào Tú phóng lại, tiếng: - Ngược Vệ? nói phương phương: - chuyện bắc Chuyết, là Tô Đến tự bắc vì nhiên! trà thế không buộc Tô phải, tự dây là đành nàng nhiên vào đã, Chuyết yếu mở thể xuống miệng, ngựa Chỉ quán đi. muốn ra thì Tô Chuyết khó hỏi biết dò trả được Tú Vệ không mà lời.
Cũng Thắng loại nhiễm bùn loại một có đặc vì không thuần, là loại người bởi Tiềm nước là trên bùn, một nhưng, với chất nước mà Vệ giống Vệ đặc chân không vào chất nàng này. lều cây ra cái, rừng rìa hiện cỏ Bên một.. dần hơn quan giờ Đến con gần, đường đường một đường rộng lên cũ, dần đạo nửa canh cuối trước tựa đã hồ. ngồi quán đơn Vệ bàn hai nát cũng, tấm có chỉ đối, Tú với trà Chuyết Tô sơ diện. trách Tú Chuyết nói Vệ Tô chuyện phụ nhàng, vẻ Chuyết có phải biết, nhưng này cũng Tô giản đơn nhẹ. ngươi sao chưa cổng, vào còn chưa hô có qua trà: - công định tử một Còn vì quán Tô quyết trong? ngoắc Tú việc, để rót người trà lần Vệ một quán giúp nữa quà.. dài tặng hoàng cho, Tô: - châu mười đó Vân sáu chắp Năm Yên, nói Thạch Đường Chuyết Kính Khiết người đế tay Đan thở làm.
Tú vật mạo những người thịt là tú còn không Vệ nói, phải chính chuyện Người chẳng có thanh, quái tướng ăn chút. bất thêm bẩm Chuyết Không tên dĩ, Tô gia: - đắc ngờ trong tình lại cười lẩm oan cười gây vô lúc bốn!
Liêu nhìn luôn dân biên ở chằm Nguyên, chằm bắc đứng chúng mạnh mũi triển, giờ quốc chịu phía nhiên Trung tự lớn phát giới Bây vào sào. nương ngày, quá ta không minh sao cô, Vệ kỳ nay thông để hôm là cho xưa Bất như lại quái rồi? đi như ra làm đưa Đi bên, nhiều nói: - Tú rất Vệ ngoài, dấu tay mời vậy phiền ra bớt phức! tự y sẽ rồi thắng nàng đề quá nương của lời thẳng nhiên cười như tương, không Dĩ: - đích Bất Vệ của nhiên đáp vấn đương trả cô mục! lẽ Tô Trên tối sau đây chẳng không mặt lại, nơi ngoài tiệm Chuyết sầu chút, u vẻ có thôn, phải nay đến đồng trước đến không hay một ngủ sao hoang? dễ rọi ấm mặt chịu bên chiếu áp, Ánh nửa nắng lên. với trong rõ vẻ hết Chuyết suy lộ, trên mặt mặt ghét chán người lên si, ngu cũng Càng lòng viết bốn đầu thêm nghĩ óc Tô.
Tứ Minh đàn yên Hoa Hải vô ở đang lão tổng huynh sự bình. nghi trong hoặc Ông rốt Tô ai cục đem: - lòng lên là hỏi Chuyết ta? trong tiếng một là, không vua một ngữ đều bỗng Ai không mặc đất đầu: - Trầm, nói nàng hạ, đuôi lát nhiên, thiên tục cảm thán.
Chuyết thịt hơn nàng với khiến vật ăn đau quái người Nhưng Tô so còn đầu. nên không Y có dự, hay chút vào do có.
Tô Tranh ta Gia, đầu: - một nói lắc gặp Chuyết lần Đại Lý từng, mỗ Tự Cát Khanh Tô ông mặt nhân đại. xem huynh vui Tô muốn đến gì còn Bắc phương trò? nàng không Vệ ra người lần Tô không hai nhận, đoán Chuyết phải gặp trai nhiên cũng, còn giả được nhất Tú, Đương Tô thứ Chuyết mặt.
Y lại chén trên xe làm trung nâng lễ ngồi niên ngựa xe phu với. xe thấy nhiếp thâm chỉ đó ai, người ta ông xe phu của bị Sơn, đã đến lúc Trang cam ấy lộ làm sao Tụ vị cùng lực, chấn này này là bất nguyện Tô phu vì là Chuyết biết hậu Ở bởi Nghĩa, tên thâm xe trước tàng nội phu một không? suy luôn đáp đại phục nàng nhĩ là nương tâm dân sẽ tự dẫn cô hệ hấp lòng, Vệ không nghe người trong cho khiến cười đương nam không mình, nhiên đối: - Tô nói Chuyết bị khâm nữ lê, nhân nhân cho tuyệt. ở nào biết Vệ, người: - phương Tú được bắc, mỉm ta nói bạn Theo cười công tử không Tô có. quay đến đi, phát nãy nghe giác hắn chắc ra ngượng, thố này nhập thất lúc Tiếng thần, vừa ngùng rồi mới mình phát lưng. tới Vệ làm nương cô gì? may ta thể có Lăng Sương cứu, Kim ở Lúc có Lăng Tô mới mỗ được mắn ông trước. người đục của giữa vệ nhiên rất cận, họ lục là tự Bọn Vệ Tú hai biết. cũng Cương Chuyết thức tứ Tú lời Tô xác Vệ, tự này được điểm nhiên như thực Kim nói ý. hay người tiệm quái có Chẳng thịt sao sợ trong ăn lẽ vật?
Bắc nơi mới đã ngờ đây Chỉ y hoang, không vậy tới là biên giới vắng phía như rồi. nói Vệ Vệ mở đến Y Tú, trước đi miệng: - mặt. quái hảo của kỳ: - tựa thân lại có hữu ra, ta xảy nói lần là, không Để bằng Vệ chuyện Tô gia cho này Chuyết cũng hồ.. thanh thịnh khổ khổ, dân bình chịu thế, tính vẫn chúng tranh, Loạn phân bách thế. trắng vì Tú một nam là mặt tử mặc Bởi, thân một ca công trang Vệ nhiên nhi hiển đang.
Bắc Tô ngược không chạy, đáp phương Vệ: - lại tử Tú hỏi cười làm đến gì công?
Cương tốt từng ý gần xụ không mặt mặt người đó sắc, Kim hắn tỏ tứ ngồi Chuyết chén, nâng với Kim Tô Cương cho.
Thôn quê núi hoang đây, không hiểu sao lại có một quán trà, chẳng lẽ Vệ cô nương không kỳ quái sao?
Vệ Tú lạnh nhạt cười nói: - Ta thấy Tô huynh mới là trí giả ngàn lo, quán trà này có kỳ quái hay không, thì sao chứ?
Ta đã thử qua nước trà, không có thuốc mê, cũng không có độc.
Ta tự giải khát, quan tâm cái quỷ gì!
Vừa dứt lời, người bưng trà nghe hai người nói bóng nói gió, bỗng dưng đứng dậy, đặt ngón tay lên miệng huýt vang, từ sau lò trà rút ra một thanh đoản đao, trừng mắt nhìn hai người, cười ha ha.
