STT 23: Chương 23: Lai lịch của Dực Hung Chương 23: Lai lịch của Dực Hung"Bây giờ ngươi đã biết sơ qua về ta rồi chứ? Kể từ giờ, ta chính là chủ nhân của ngươi, ngươi cũng có thể gọi ta là cha, hiểu không?"
Phương Trần đứng trước mặt Dực Hung, đang dạy dỗ đối phương.
Vừa từ biệt Hoa Khỉ Dung xong, hắn bèn quay lại trò chuyện với Dực Hung, tiện thể tự giới thiệu một phen.
Dực Hung nhìn Phương Trần phách lối, giận mà không dám nói, chỉ đành ồm ồm cất lời: "Phương Trần, chúng ta không thể xưng hô với nhau như huynh đệ ruột thịt được sao?""Tương lai chúng ta sẽ phải đồng sinh cộng tử, sao có thể phân chia tôn ti cao thấp? Tình chủ tớ quá nông cạn, chỉ có tình huynh đệ mới có thể khiến ngươi và ta cam tâm tình nguyện giao phó tấm lưng cho nhau.""Ngươi thử đặt mình vào vị trí của ta mà xem, nếu bị ta nô dịch lâu dài, liệu ngươi có không sinh lòng oán hận không?"
Phương Trần suy nghĩ một lát: "Ta đúng là sẽ rất khó chịu.""Đúng không!"
Dực Hung dụ dỗ từng bước: "Nếu ngươi đã không vui thì ta dĩ nhiên cũng vậy. Đến lúc đó, lỡ như ta nảy sinh gian kế hãm hại ngươi, chẳng phải cũng sẽ cực kỳ bất lợi cho ngươi sao?""Chi bằng bây giờ, ngươi và ta kết làm huynh đệ, lấy tuổi tác mà phân vai vế, ngươi gọi ta là Hổ ca, ta gọi ngươi là Trần đệ.""Ngươi và ta vượt qua ranh giới chủng tộc, kết thành tình huynh đệ còn cứng hơn cả sắt thép, chẳng phải sẽ trở thành một giai thoại hay sao?"
Phương Trần cảm thấy con hổ này nói rất có lý, chắc chắn đã đọc không ít sách, bèn không khỏi nảy sinh lòng kính nể với nó. Vì vậy, hắn nói: "Vậy ngươi gọi ta là cha, chúng ta kết tình cha con, chẳng phải cũng là một giai thoại hay sao?"
Dực Hung: "..."
Tên nhóc nhà ngươi cố tình gây khó dễ phải không?"Thôi, đừng nói với ta mấy thứ này nữa, ta không thích nghe."
Phương Trần xua xua tay, đi sang một bên, dịch một tảng đá lớn rồi ngồi xuống.
Dực Hung biết mình vẫn khó thoát khỏi số phận làm nô lệ, không khỏi đau khổ trong lòng, bèn u oán nằm rạp trên mặt đất, thịt trên mặt hổ cũng nhăn dúm lại thành một đống."Ngươi mau chóng hồi phục thân thể đi, hồi phục xong thì bắt đầu làm việc.""Cái sân này của ta bị ngươi phá thành ra thế này, ngươi phải chịu trách nhiệm. Đến lúc đó, ta sẽ đi tìm vài cuốn sách về sửa chữa nhà cửa trong dân gian cho ngươi xem, ngươi học xong thì giúp ta xây lại tường, tốt nhất là xây theo phong cách châu Âu cho ta.""Còn cả đám hoa cỏ này nữa, ngươi cũng phải phụ trách trồng lại cho ta."
Phương Trần ngồi xuống rồi bắt đầu phân công.
Dực Hung lập tức cụp tai xuống, không rên một tiếng, cả cái đầu hổ trông như đã chết rồi.
Thấy đối phương trông thiểu não như vậy, Phương Trần cười ha hả nói: "Thôi được rồi, ta đùa thôi.""Sao ta nỡ để ngươi làm mấy việc vặt vãnh này được chứ?"
Hai tai Dực Hung lại vểnh lên.
Phương Trần ra vẻ quan tâm nói: "Dù sao thân hình ngươi to như vậy, chắc chắn không làm nổi mấy việc tỉ mỉ này, chi bằng giúp ta đổ nước rửa bát, đào cái hồ. Ta vừa hay đang muốn mở rộng thêm diện tích suối nước nóng của mình."
Ánh mắt Dực Hung dần trở nên đờ đẫn..."Thôi được rồi, nói chuyện chút đi, sao ngươi lại bị người của Đạm Nhiên tông bắt tới đây?"
Phương Trần hỏi.
Dực Hung uể oải đáp: "Bị hoàng huynh hãm hại.""Hoàng huynh hãm hại? Chuyện là thế nào?"
Nghe vậy, Phương Trần sững sờ, thầm nghĩ: "Hay lắm, lại còn có chuyện để hóng nữa cơ à?""Ngươi muốn nghe sao?"
Dực Hung hỏi."Đương nhiên!"
Hóng chuyện là bản tính của con người, Phương Trần gật đầu."Vậy thì ta không muốn đổ nước rửa bát, đào suối nước nóng, ta không muốn làm việc vặt, giúp ngươi chiến đấu thì được."
Dực Hung thành khẩn nói.
Phương Trần lập tức tỏ ra rất khó xử: "Vậy hay là ta gọi Hoa trưởng lão quay lại nhé?"
Dực Hung: "..."
Hắn nhìn về phía xa xăm, cất lời: "Vào năm ta ra đời, tộc Càn Khôn Thánh Hổ đã xảy ra một đại sự.""Chuyện gì?""Năm đó, mẫu hậu của ta một lứa sinh được 108 tôn huyết mạch Thánh Hổ, chấn động cả Yêu giới!"
Dực Hung trả lời.
Nghe vậy, Phương Trần trợn tròn cả mắt.
Trời đất ơi?
Một lứa 108 đứa?
Đùa kiểu gì vậy?"Yêu hổ bình thường một lứa chỉ sinh được hai ba con non. Huyết mạch của tộc Càn Khôn Thánh Hổ rất quý giá, là kẻ thừa hưởng khí vận của trời đất mà sinh ra nên lại càng hiếm hoi. Các trưởng bối trong tộc đã lâu không thể sinh nở, thỉnh thoảng mới có huyết mạch Thánh Hổ ra đời, mà nhiều nhất cũng chỉ có hai.""Vào những năm đó, số huyết mạch mới sinh ra ít đến đáng thương, chỉ có duy nhất một Thánh Hổ con, trông như đã cạn kiệt sức sống, gần như tuyệt tự!""Nhưng mẫu hậu của ta dường như được trời cao ưu ái, sau khi giao hòa tinh huyết với phụ hoàng ta đã sinh hạ 108 tôn huyết mạch Thánh Hổ. Đêm hôm đó, muôn vàn yêu tộc đều cho rằng tộc Càn Khôn Thánh Hổ của ta sẽ trỗi dậy từ đó."
Dực Hung khẽ thở dài: "Mà 108 tôn huyết mạch Thánh Hổ này cũng không khiến tộc ta thất vọng, hầu hết đều đã thức tỉnh huyết mạch. Trong đó, có một vị vừa ra đời đã sở hữu huyết mạch thánh phẩm, khiến cả tộc ta kích động tột cùng!"
Nghe vậy, Phương Trần vô cùng kinh ngạc.
Huyết mạch thánh phẩm!
Trong giới tu tiên, cảnh giới được chia thành Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Phản Hư, Hợp Đạo, Độ Kiếp, Đại Thừa. Tổng cộng có chín cấp bậc.
Yêu tộc cũng không ngoại lệ. Mà Yêu Thánh chính là tương đương với cảnh giới Độ Kiếp của Nhân tộc. Còn huyết mạch thánh phẩm có nghĩa là, con Càn Khôn Thánh Hổ này chỉ cần không chết thì chắc chắn có thể trở thành Yêu Thánh.
Điều này khiến Phương Trần không khỏi lo lắng.
Tộc Càn Khôn Thánh Hổ này nghe có vẻ ghê gớm quá, chẳng lẽ sau này mình không thể bắt nạt tên Dực Hung này nữa rồi?
Vậy sau này vẫn là đừng bắt nó đi học xoa bóp nữa!
Dực Hung không biết suy nghĩ của Phương Trần, tiếp tục nói: "Thế nhưng trong 108 tôn huyết mạch Thánh Hổ này, cũng có kẻ không được trời đất yêu thương.""Đó chính là ta.""Trong tất cả huynh đệ tỷ muội, ta là người duy nhất không thức tỉnh được huyết mạch!"
Nói đến đây, Phương Trần lộ vẻ đau lòng, an ủi: "Nói vậy thì, ngươi là một phế vật à?"
Dực Hung nổi giận: "Rốt cuộc ngươi có nghe không hả?""Ta nghe, ta nghe, ngươi nói tiếp đi."
Phương Trần cười ha hả.
Dực Hung nói: "Bởi vì trước đó tộc ta rất hiếm hổ con, nên có quy định rằng trước khi hổ con trưởng thành phải được cung cấp lượng lớn tài nguyên. Thánh Hổ trưởng thành dù phải cắt giảm tài nguyên của mình cũng phải đảm bảo tài nguyên cho hổ con được đầy đủ.""Vì vậy, dù ta không thức tỉnh được huyết mạch nhưng vẫn chiếm không ít tài nguyên, kết quả là chuốc lấy sự bất mãn của các huynh đệ!""Có một lần, cửu hoàng huynh của ta đột phá thất bại, lại thua đệ thứ một trăm linh sáu, cảm thấy mất hết mặt mũi nên đã đến núi của ta nổi trận lôi đình, đánh ta bị thương. Hắn còn trách ta chiếm dụng tài nguyên, ép ta phải giao chúng ra!""Ta dĩ nhiên không đồng ý, còn mời trưởng lão trong tộc đến để chủ trì công đạo. Vì vậy, hắn đã bị phạt cấm túc nửa năm.""Cũng chính vì thế, cửu hoàng huynh của ta sinh lòng bất mãn, cố tình bày mưu hãm hại ta, khiến ta bị ép phải chạy vào Tiên Yêu chiến trường, thập tử nhất sinh, suýt nữa thì bỏ mạng ở đó. Cuối cùng, ta bị tu sĩ của Đạm Nhiên tông bắt được, nhốt vào thú lao.""Ở trong thú lao, không biết là do quá căm hận hay là do huyết mạch của ta cuối cùng cũng trỗi dậy, ta đã thức tỉnh được huyết mạch đế phẩm."
Phương Trần kinh ngạc thốt lên.
Yêu Đế!
Đây chẳng phải là cảnh giới Đại Thừa sao!
Dực Hung này, quả thật không đùa được, kịch bản cuộc đời... à không, cuộc hổ này đúng là thăng trầm kịch tính, thật lợi hại.
Dực Hung chậm rãi nói, trong mắt ánh lên vẻ sắc bén, ánh nhìn như bao quát vạn vật, giọng nói bá khí vô song: "Ngay khoảnh khắc đó, ta đã biết, ta mới là vị vua tương lai của tộc Càn Khôn Thánh Hổ!""Ta nhất định sẽ trở về Yêu giới, báo thù cửu hoàng huynh, cho hắn biết thế nào là tàn nhẫn."
Phương Trần đang nghe đến say sưa, không khỏi chen vào một câu: "Nhưng bây giờ ngươi đã bị ta nô dịch rồi, làm sao mà quay về báo thù được?"
Vẻ bá khí của Dực Hung lập tức sụp đổ...
Đọc thêm truyện hay tại:.vn
