STT 31: Chương 31: Thiếu nữ ở Đạm Nhiên Dược Phường Chương 31: Thiếu nữ ở Đạm Nhiên Dược Phường Phương Trần nghe thấy giọng nói này, bất giác ngoảnh đầu nhìn lại.
Chỉ thấy ở phía xa, một nữ tử khoác lụa mỏng, dáng người lả lướt, da trắng nõn nà đang đưa mắt nhìn hắn đầy tình tứ, đôi môi đỏ khẽ nhếch lên...
Nàng có dung mạo tựa thiên tiên, vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành, đặc biệt là cách ăn mặc lại càng nóng bỏng, khiến người ta huyết huyết sôi trào."Không được."
Phương Trần vội vàng xua tay rồi rảo bước tiến vào phường thị.
Dựa theo ký ức của nguyên chủ, hắn biết đám người này đẹp thì đẹp thật, nhưng toàn là đồ giả!
Ở thế giới kiếp trước của Phương Trần có filter làm đẹp.
Đời này, dĩ nhiên cũng không kém cạnh.
Thậm chí còn có thứ lợi hại hơn – pháp thuật làm đẹp!
Những người này chuyên tu luyện huyễn thuật, không phải để khiến người khác thần hồn điên đảo, thần trí mê loạn, mà chỉ cầu cho vẻ ngoài của mình trong mắt người khác đẹp tựa thiên tiên, có được vẻ đẹp chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn.
Có điều, nếu huyễn thuật này có thể duy trì lâu dài thì vui vẻ một đêm xuân cũng không phải là không thể.
Điểm chết người nhất là, những người này đã đến mức phải ra phường thị chèo kéo khách qua đường, tu vi đương nhiên chẳng mạnh đến đâu. Chỉ cần qua một hai canh giờ, đảm bảo huyễn thuật sẽ mất hiệu lực.
Đến lúc đó, đẹp xấu khoan bàn tới, đối phương là nam hay nữ còn chưa biết chừng...
Với loại người này, Phương Trần đừng nói là tới gần, chỉ nhìn thêm vài lần cũng sợ tu vi của mình quá mạnh, lỡ nhìn thấu bộ mặt thật của đối phương rồi tự làm mình buồn nôn...
Nữ tử kia nhìn Phương Trần đi xa, bèn bĩu môi một cái: "Đúng là khốn kiếp, đã nhìn ta mấy hơi rồi mà lại nói đi là đi, thật là vô tình!"
Nhân lúc không có ai, lớp trang điểm trên mặt nữ tử kia biến mất, để lộ ra một khuôn mặt gầy gò đầy tàn nhang."Ngươi cũng to gan thật, đến hắn mà ngươi cũng dám chèo kéo, đúng là không muốn sống nữa rồi!"
Một giọng nói chế nhạo vang lên từ bên cạnh.
Nữ tử quay đầu lại, thấy một người phụ nữ mập mạp đi tới, bèn tò mò hỏi: “Tỷ tỷ, hắn làm sao vậy?”"Hắn là Phương Trần, ngươi nói xem?" Nữ tử mập mạp thản nhiên đáp."A?!"
Nghe vậy, nữ tử gầy gò sững sờ, rồi hoảng sợ nói: "Là hắn?!""Sau này cẩn thận một chút. Lần trước hắn bị tỷ muội chúng ta lừa đi, nhưng sau khi pháp thuật của bọn ta mất hiệu lực, nếu không phải tu vi cao hơn hắn thì đã suýt bị hắn đánh chết rồi."
Nữ tử mập mạp cười lạnh nói: "Ta nói cho ngươi biết, sau này đừng có chọc vào loại người như Phương Trần, hiểu chưa?""Hiểu rồi."
Nữ tử gầy gò toát mồ hôi lạnh, trong lòng sợ hãi tột độ.
May mà Phương Trần không đến!
Nếu không, bây giờ nàng chết chắc rồi!
Sau đó, nữ tử gầy gò trấn tĩnh lại, khôi phục dáng vẻ một thiếu nữ thiên kiều bá mị, còn nữ tử mập mạp thì hóa thành một phu nhân xinh đẹp, đẫy đà, khoác lụa mỏng rồi bước ra ngoài......
Lúc này, Phương Trần cũng rất căng thẳng, lòng đầy cảnh giác. Hắn lặng lẽ che lấy nhẫn trữ vật của mình, sợ bị trộm.
Hắn cũng xem như có hiểu biết về phường thị này.
Nơi này chính là "vùng đất rèn luyện" mà Đạm Nhiên Tông cố ý tạo ra!
Đây cũng là lý do vì sao Đạm Nhiên Tông không thừa nhận Đạm Nhiên Dược Phường ở đây có liên quan đến họ!
Ở đây, Đạm Nhiên Tông không chịu trách nhiệm về trật tự, chỉ cần không xảy ra chuyện gì quá đáng, họ sẽ không can thiệp vào bất cứ việc gì.
Theo ý của Đạm Nhiên Tông, đệ tử trong tông môn sớm muộn gì cũng phải ra ngoài rèn luyện, rất có thể sẽ bị lừa gạt khi giao dịch trong giới tu tiên.
Vì vậy, họ dứt khoát để các đệ tử cảm nhận được sự hiểm ác của xã hội ngay trong tông môn, đến khi họ ra ngoài rèn luyện sẽ không còn mất cảnh giác như vậy nữa!
Hơn nữa, Đạm Nhiên Tông tuy nói không quan tâm đến phường thị, nhưng cũng tuyệt đối không cho phép xảy ra chuyện giết người đoạt của.
Đây chính là điều mà các trưởng bối trong tông môn muốn: để những đệ tử hiền lành trong tông chịu một chút thiệt thòi trong phạm vi cho phép.
Hơn nữa, lỡ như có đệ tử nào làm mất trân bảo quý hiếm, tông môn cũng có thể trực tiếp cử người đến thu hồi, không thành vấn đề!
Chính vì vậy, sự tồn tại của những "tiên nữ" làm đẹp kia ngay khi vừa vào cửa là chuyện hoàn toàn bình thường.
Thế giới bên ngoài, những chuyện kỳ quái hơn thế này đâu đâu cũng có, ví dụ như dưới dung mạo tựa thiên tiên lại là một con yêu thú. Nếu là hồ nữ hay miêu nữ, có lẽ vẫn có những tu sĩ với sở thích quái dị sẽ thấy hứng thú, nhưng nếu là một con trư yêu thì...
Mà trong phường thị, ngoài những "tiên nữ" làm đẹp, còn có gian thương, kẻ lừa đảo, trộm cắp...
Gian thương và kẻ lừa đảo đều dễ đối phó, nhưng kẻ trộm thì không dễ như vậy.
Thật khó lòng phòng bị!
Đây cũng là lý do Phương Trần phải cẩn thận từng li từng tí bảo vệ chiếc nhẫn của mình.
Trong nhẫn trữ vật của Lăng Uyển Nhi không chỉ có linh thạch mà còn có một số đan dược đắt đỏ dùng cho tu luyện Trúc Cơ Kỳ. Tuy rằng chúng chẳng có tác dụng gì với Phương Trần, nhưng cũng không thể để bị người khác trộm mất được!
Xã hội hiểm ác, phải đề phòng!
Trộm cắp trên xe buýt ở kiếp trước đã đủ lợi hại rồi, Phương Trần không tài nào tưởng tượng được kẻ trộm dưới sự trợ giúp của thuật pháp tu tiên sẽ còn lợi hại đến mức nào.
Trước mặt bọn họ, Phương Trần cảm thấy mình chỉ là một con thỏ trắng nhỏ bé.
Thân là thỏ trắng nhỏ, hắn vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.
Trong lúc "thỏ trắng nhỏ" Phương Trần đang đề phòng người khác thì những tên trộm trong bóng tối vừa thấy hắn đã vội vàng cúi đầu, đồng thời bắt đầu truyền âm cho đồng bọn: "Phương Trần tới, cẩn thận một chút."
Có người trả lời: "Yên tâm, nơi này không có người mới, toàn là tay già đời cả, ai cũng biết hắn, chúng ta không trộm hắn đâu."
Người kia lập tức gắt lên: "Khốn kiếp, ta biết ngay ngươi còn non kinh nghiệm mà. Không trộm hắn là chưa đủ, ngươi phải tránh xa hắn ra! Lỡ như hắn đi ngang qua ngươi rồi bảo đồ trong nhẫn trữ vật bị mất thì phải làm sao?""Lão đại, không đến mức đó chứ? Đồ trong nhẫn trữ vật căn bản không trộm được mà?""Mẹ kiếp, ngươi họ Phương hay nó họ Phương? Ngươi nói có tác dụng hay nó nói có tác dụng?""Hắn đáng sợ đến thế sao? Chẳng phải đều nghe nói người nhà họ Phương chán ghét hắn à? Nếu không thì sao hắn đến một tên nô bộc cũng không có?""Đúng là bị chán ghét, nhưng hắn cũng họ Phương mà? Nếu hắn thật sự xảy ra chuyện, người trong nhà có thể mặc kệ sao?""... Vậy được rồi! Đúng rồi, chúng ta có cần thông báo cho mấy tên gian thương và lừa đảo kia không?""Không cần, bọn chúng còn dễ nhận ra hơn ngươi, đã sớm tránh mặt Phương Trần rồi!"...
Đạm Nhiên Dược Phường.
Khi đến nơi, Phương Trần cúi đầu liếc nhìn chiếc nhẫn của mình, thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm.
May mà mình đủ tinh mắt!
Vừa rồi mình đã cố tình chọn những con hẻm vắng người, vô cùng an toàn đi đến trước Đạm Nhiên Dược Phường!"Thoát được một kiếp!"
Phương Trần thầm giơ ngón tay cái tự khen mình.
Sau khi đi vào, một gã sai vặt mặc áo vải tiến lên, cười hỏi: "Vị tiên sư này, xin hỏi ngài cần gì ạ?""Hắc Ngọc Chi hai trăm năm." Phương Trần nói."Vâng!"
Gã sai vặt mặc áo vải gật đầu, xoay người đi lấy Hắc Ngọc Chi cho Phương Trần.
Trong lúc Phương Trần đang ngửi mùi thuốc chờ đợi, một lão giả mặc cẩm y ở góc tối đang híp mắt nhìn về phía tay của hắn.
Khi nhìn rõ một trong những chiếc nhẫn trữ vật của Phương Trần, ánh mắt lão bỗng sáng lên."Gia gia, sao thế ạ?"
Bên cạnh, một thiếu nữ đáng yêu thấy dáng vẻ của lão giả, không nhịn được hỏi.
Lão giả hất cằm về phía Phương Trần, hưng phấn nói: "Nhẫn của Xích Tôn Sơn.""Xem ra có quý nhân đến rồi!"
Thiếu nữ nghe vậy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo chợt ánh lên vẻ vui mừng: "Thật ạ?!""Đi, gia gia dẫn con đi gặp hắn, nói không chừng hắn có thể giúp con vào Đạm Nhiên Tông."
Lão giả vừa định đứng dậy thì lại nhìn rõ khuôn mặt của Phương Trần, bèn vội vàng kéo thiếu nữ lại: "Chờ đã, đừng đi!""Gia gia, vì sao ạ?""Hắn là Phương Trần!"
Đọc thêm truyện hay tại:.vn
