Nhưng muốn giết được Thiên Hoan không phải chuyện dễ dàng gì
Bởi ngay sau khi nhảy xuống nhược thủy, cơ thể của Tô Tô đã gầy yếu đến độ không còn chút sức lực
Vương Cung Trai có thể tồn tại giữa dòng thời gian hết mấy ngàn năm thì tất nhiên thực lực trước kia của bọn họ cũng không yếu
Tô Tô nhặt tất cả ngọc trai lên, đi về hướng cổng vương cung
Nước sâu vốn có màu xanh dương đẹp đẽ vô ngần, ấy thế mà Vương Cung Trai trước mắt này lại bị bao trùm bởi một màn đen
Nàng bơi xuống đáy sông, vừa dạt thủy thảo sang hai bên thì bia Vô Tự đã hiện ra trước mắt
Ngay khi Tô Tô đẩy bia Vô Tự ngã xuống thì đáy sông đột nhiên dấy lên một làn sóng rung chuyển
Nàng bò dậy khỏi mặt đất, sau đó lại có hơi lưỡng lự nhưng cuối cùng vẫn quyết định đi xuống khám phá
Ấn Định Thủy yên lặng nằm dưới đáy hồ
Tô Tô cầm Ấn Định Thủy lên
Lần nàng nhìn thấy nó khi còn bé, nó vẫn còn tỏa ra ánh hào quang màu tím thần bí
Lúc ấy nước của Mạc Hà trong veo, có cá tôm bơi qua bơi lại và Trai Vương đã nói: “Tang Hữu, Tang Tửu, đây là Ấn Định Thủy, trai tộc như chúng ta có thể sinh ra được yên thân đều là nhờ vào Thần Khí lợi hại này đây
Cũng bởi có nó mà Mạc Hà mới yên bình thịnh vượng, việc tu luyện của chúng ta cũng càng trôi chảy hơn.”
Có Ấn Định Thủy, Mạc Hà là tiên hà thanh khiết, nhưng nếu không có Ấn Định Thủy, Mạc Hà chỉ là yêu hà cuồn cuộn nước bẩn mà thôi
Tô Tô xoay ngang Ấn Định Thủy lại nhìn mới thấy rằng, Ấn Định Thủy nguyên vẹn của ngày xưa nay lại lõm đi một phần ở giữa
Thần Tâm của nó đã biến mất
Nước mắt của Tô Tô rơi xuống trúng phải Ấn Định Thủy, thần ấn tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa tựa như đang muốn an ủi nàng
Thần khí nhận ra nàng bị lạnh nên nhanh chóng phát ra ánh sáng vàng nhạt ấm áp thắp sáng lên cả vùng nước tối tăm
Cảnh tượng này đã đâm một nhát sâu vào lòng của Trai công chúa
Bởi vì Thần Khí không trách nàng, nhưng chính nàng lại không có cách nào tha thứ cho bản thân mình
Trăm năm trước, khoảng không bên trên Mạc Hà bị ma khí quấn lấy, nàng đã tận mắt chứng kiến Minh Dạ khoác lên chiếc áo bào trắng thêu đồ án hình mây bảo vệ nhân gian sau lưng như thế nào
Mà khu vực được hắn bảo vệ lại có cả Mạc Hà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đứng ở vùng nước cạn, Trai công chúa đang lặng lẽ ngắm nhìn và nàng nhìn thấy vị tiên quân đứng giữa không trung ấy, dù vạt áo có tung bay cuồng loạn thế nào nhưng thân thể lại không lùi lại dù là nửa bước
Khi đó trùng hợp là ma thần cũng tỉnh lại, vô số đại yêu làm xằng làm bậy, Trai công chúa sầu lo yêu ma sẽ đánh tới Mạc Hà
Nhưng mà từ đầu đến cuối, bóng lưng màu trắng kia vẫn luôn bảo vệ Mạc Hà
Nàng không quen biết hắn nhưng mỗi cái ngẩng đầu của nàng đều là vì nhìn thấy hắn
Sau đó yêu ma và cả hắn đều đi xa, nàng mở vỏ sò ra nằm giữa hồ nước phơi nắng
Lại mấy ngày trôi qua, một nữ tử mặc thiền áo lam san lảo đảo chạy đến Mạc Hà, Tô Tô không quen nàng ta nhưng nàng nhận ra người nam tử đang nhắm mắt bên cạnh
Là tiên quân đã bảo vệ bọn họ
Khóe miệng nữ tử đang đổ máu, nàng ta vừa cảm nhận được tiên khí dao động thì lập tức sáng mắt: “Phải chăng nơi này có vị tiên hữu
Thỉnh xin tiên hữu cứu lấy tính mạng của hai người bọn ta.”
Đó là lần đầu tiên Trai công chúa nhìn thấy Thiên Hoan
Thiên Hoan khoác lên người một bộ váy màu xanh nhạt thướt tha, nhìn xinh đẹp cực kỳ
Bởi vì nhận thấy được ma khí đang ngày càng dày đặc, Trai công chúa do dự một lát, nhưng cuối cùng vẫn mở vỏ sò ra, dẫn hai người đi vào bên trong Mạc Hà
Trên người bọn họ đã bị dán lên ấn ký truy tìm, công chúa Trai giấu kỹ bọn họ xong thì lập tức chạy đi đánh lạc hướng ma quân
Nàng biến thành hình người, nhờ đó tốc độ bơi trong Mạc Hà của nàng cũng tăng lên cực nhanh
Sau khi thành công khiến ma quân bị mất dấu nàng mới lập tức trở về
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng nàng không ngờ rằng lúc này dưới đáy sông lại bị ánh sáng chói mắt chiếu rọi
Trai công chúa kinh hoảng vội vàng bơi xuống, nhưng chỉ kịp nhìn thấy cảnh tượng Thần Tâm của Ấn Định Thủy đã hoàn toàn đi vào bên trong Minh Dạ đang ngủ say
“Không được.” Nàng chạy đến bên cạnh Minh Dạ nhưng đã không còn kịp
Trai công chúa lắc mạnh Minh Dạ: “Trả lại cho ta, tỉnh, mau tỉnh, trả Thần Tâm lại cho ta.”
Quanh người Minh Dạ ánh lên hào quang nhợt nhạt, cả người đã không còn tri giác
Cả Thiên Hoan đang nằm trên mặt đất kia cũng đã rơi vào hôn mê
Trai Công chúa ngàn lần không ngờ tới rằng Thiên Hoan sẽ mang theo Minh Dạ đi ra khỏi nơi ẩn thân, đi đến bên cạnh bia Vô Tự
Mà Minh Dạ lại có thể chất đặc thù, dẫn đến trời xui đất khiến hấp thu Thần Tâm của Ấn Định Thủy
Trai Công chúa không biết mình nên trách ai bây giờ
Minh Dạ không phải cố ý hấp thu Thần Tâm, người duy nhất biết chuyện là Thánh Nữ Thiên Hoan cũng đã hôn mê bất tỉnh
Nàng dẫn bọn họ về nhà mình với hi vọng là bảo vệ được vị tiên quân đã vì nhân gian mà chiến đấu không ngủ không nghỉ này, nhưng không ngờ lại vì vậy mà làm hại đến Trai tộc
Mất đi Thần Tâm, Mạc Hà bắt đầu rung chuyển, cả Vương Cung Trai cũng bị kinh động
Trai Vương tức giận đến nỗi muốn ra tay giết chết hai người Minh Dạ
Nàng nhớ đến bóng lưng đứng giữa không chịu lùi lại nữa bước ấy, lần đầu tiên nàng quỳ xuống cầu xin phụ vương, Đó là sai lầm của mình nàng, nàng không nên mang Minh Dạ và Thiên Hoan về nhà
Trai Công chúa từ khi sinh ra đã có thể tinh lọc nguồn nước, vì khiến Mạc Hà bình tĩnh lại đã chịu đựng nỗi thống khổ tận xương tủy khi cạo đi lớp linh tủy của chính mình
Trai Vương im lặng một lúc lâu, mãi đến khi cả Tang Hữu cũng cho rằng Trai Vương sẽ giết Minh Dạ thì ông mới thở dài một cách đầy nặng nề
Thần Tâm đã hòa vào trong cơ thể Minh Dạ, có giết hắn cũng không thay đổi được gì
Tang Tửu vì giúp hắn chuộc tội mà cạo đi linh tủy, cuộc đời này coi như chấm hết với đại đạo
Còn người có được Thần Tâm là Minh Dạ thì sau này con đường tu luyện sẽ trôi chảy, thậm chí là có khả năng thành thần
Đương nhiên là Trai Vương cũng đã từng nhìn thấy cảnh tượng Minh Dạ vì Mạc Hà và những phàm nhân phía sau mà chiến đấu
Thế nên Trai tộc không thể giết chết Minh Dạ được, bọn họ không thể tàn sát một vị chiến sĩ
Trai Vương nhìn nữ nhi đang đang yếu ớt nằm trong vỏ trai, đành dằn lại xót xa trong lòng mà nói: “Con muốn cứu hắn không phải là không được
Hắn đến từ Thượng Thanh, sau này sẽ trở thành thần quân
Ta muốn hắn dùng lực lượng của thần quân bảo vệ cho Mạc Hà ta vạn năm bình yên
Thượng Thanh có Tiên Khí xá lợi, nếu ngươi có thể cứ cách mười năm mượn xá lợi về đây để nhánh sông được bình phục trở lại thì ta sẽ thả họ đi.”
Trai Công chúa gật đầu
Trai Vương sờ tóc của nàng, nói: “Đến trước bia Vô Tự quỳ đi, quỳ đến khi hắn tới đón con.”
Nàng quỳ trước bia Vô Tự thật lâu, còn tự mình chôn Ấn Định Thủy xuống dưới bia Vô Tự
Cá tôm trong sông đến tìm Trai công chúa, sau khi thấy nàng quỳ trước bia Vô Tự thì sắc mặt xanh ngắt
Vì cứu người mà nàng làm mất đi Ấn Định Thủy
Vì khiến tiên quân Minh Dạ sống sót mà nàng không có linh tủy, từ nay vô duyên với đại đạo
Phụ thân uy hiếp Minh Dạ cưới nàng cũng đã định trước, sau này phu quân của nàng sẽ không yêu nàng
Nàng không thể nói ra mọi chuyện cho Minh Dạ, không có cách nào nói cho hắn biết những ngày qua Mạc Hà đã chết đi bao nhiêu sinh linh
Đại đạo gian nan, chỉ có người không mệt mỏi không vướng bận mới có bình tĩnh bước tiếp
Minh Dạ cần phải thành thần mới có thể bảo vệ Mạc Hà vạn năm
Mối tình này, từ lúc bắt đầu nàng đã đóng vai vật hi sinh rồi
Trai Vương biết, tự bản thân Tang Tửu cũng biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trai Vương dằn xuống đau lòng đẩy nữ nhi vào cuộc, chờ đợi có một ngày bên người Minh Dạ sẽ dành ra một vị trí cho nàng công chúa nhỏ
Hắn thành thần rồi, dù là lâu lâu giúp đỡ tiểu công chúa không có linh tủy thanh lọc khí ô uế một lần cũng tốt
Nhưng trai tộc tính sẵn đủ đường lại không tính tới Minh Dạ sẽ lạnh lẽo cô độc đến thế, qua trăm năm cũng không yêu Trai công chúa dù chỉ một chút
Cuối cùng vị Thánh Nữ Thiên Hoan “đại công vô tư” dùng nguyên nhân bên trong Mạc Hà đều là yêu vật đã đem tiên binh đến tàn sát Mạc Hà
Vì cứu ả ta và Minh Dạ mà Tang Tửu mất đi linh tủy, mất đi tôn nghiêm mà một vị công chúa của Trai tộc nên có
Đến cuối cùng còn mất đi cả người nhà và Vương Cung Trai
Khi nàng nép vào bên sông Mạc Hà nhìn ngắm hắn cũng là khi nàng vừa sợ sệt lại chân thành tha thiết thích hắn
Thế nhưng nàng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ tiếp cận hắn
Chính Thần Tâm của Ấn Định Thủy đã trói chặt vận mệnh của bọn họ vào nhau
Nếu ngay từ đầu có người nói cho nàng biết rằng cứu Minh Dạ và Thiên Hoan sẽ phải rơi vào vạn kiếp bất phục thì lúc ấy nàng chắc chắn sẽ để bọn họ chết ở cạnh Mạc Hà rồi
Nàng hận mình tận xương tủy và cũng hận bọn họ tận xương tủy
Tô Tô bỏ từng viên từng viên ngọc trai bị dính đầy máu vào trong Thần Tâm của Ấn Định Thủy, nơi mà nay đã bị thiếu mất một khối
Ấn Định Thủy nuốt sống tất cả bản mạng ngọc trai
Hơn phân nửa ngọc trai của tộc trai ở cả Mạc Hà này đã được bỏ vào trong Ấn Định Thủy, vật vốn ảm đạm nay đột nhiên phát ra hào quang màu trắng chói mắt, dòng nước của con sông cũng dần trở nên trong trẻo dịu êm
Tô Tô ôm Ấn Định Thủy vào trong lòng rồi đi ra bên ngoài Vương Cung Trai
Lúc này bên ngoài Vương cung Trai, các tiên binh nghi hoặc không thôi
Bọn họ sớm biết là nước của Mạc Hà đục ngầu, phía dưới còn có dòng chảy dơ bẩn xuôi dòng
Nhưng trong giây phút mới đây thôi, nước sông đã trở nên vô cùng tinh khiết êm đềm
Vừa ngẩn người trong chốc lát, bọn họ lại nhìn thấy Trai công chúa
Tiên binh muốn ra tay bắt nàng thì đã nghe nàng nói một cách bình tĩnh: “Không cần, ta theo các ngươi về lại Thượng Thanh
Việc Mạc Hà bao che yêu vật, ta sẽ tự mình thỉnh tội với Thánh Nữ Thiên Hoan.”
Hai tiên tử dùng biểu cảm khinh miệt nhìn nàng
Sau khi trở lại Thượng Thanh, nàng nhìn về phía chủ điện
Nơi đó được sương mù nhẹ nhàng kết lại bao phủ, cứ như là tiên cảnh
Nữ tiên cười khẩy rồi nói: “Sao nào, ngươi vẫn còn si tâm vọng tưởng đấy à, đã trăm năm trôi qua rồi mà ngươi còn chưa thấy rõ hay sao
So với Thánh Nữ Thiên Hoan ấy, ngươi chẳng là thá gì đâu.”
Tô Tô nhìn hai bàn tay của mình, nhỏ giọng nói: “Ngươi nói đúng, ta chẳng là gì cả.”
Đáng tiếc là đạo lý này nàng dùng một trăm năm mới hiểu được
Nàng đã từng hi vọng biết bao nhiêu rằng sẽ có một ngày Minh Dạ thử tìm hiểu về chính nàng như chính nàng đã thử tìm hiểu về hắn vậy, sẽ đi thăm Mạc Hà, sẽ biết con dân nơi đó không có xấu
Nhưng hắn chán ghét trai tộc, chán ghét tộc người đã dùng cái cứ “Hiệp ân báo đáp” để bắt hắn cưới tiểu trai tinh
Nàng mong Minh Dạ sẽ yêu nàng, bởi như vậy thì dù hắn có phi thăng cũng sẽ nhớ phù hộ cho trai tộc
Nhưng Minh Dạ không yêu nàng, nàng chịu đựng sự cô độc cả trăm năm cũng chỉ vô ích mà thôi
Nàng thật cẩn thận, cẩn thận dùng hết tất cả những thứ nàng có được để bảo vệ hắn, bảo vệ đến linh tủy không còn, vỏ sò sắp nát
Ấy mà đến cuối cùng, nàng ở bên dưới Mạc Hà ôm lấy thi thể phụ vương khóc, còn hắn vẫn cao quý không thể với tới, bên cạnh bảo vệ cho Thiên Hoan
Nàng dành ra cho hắn trái tim chân thành, nhưng kết quả thì nàng là cái thá gì
Vương Cung Trai của nàng, phụ vương của nàng, cả đàn cá và san hô của nàng đều đã dập nát trong nước sông dơ bẩn
Tô Tô sờ lên Ấn Định Thủy trong ngực
Nó đang ở rất gần trái tim của nàng
Nhưng Chân Quân trong lòng nàng từ hôm nay đã chết đi rồi, chết trong kí ức bị chôn vùi của nàng
Sương mù quanh Ổ Cung cả năm đều không tan
Nam tử trung niên khoác thanh y nhìn Minh Dạ mỉm cười
Minh Dạ nói: “Chúc mừng sư phụ trở về
Minh Dạ đã bảo vệ Thượng Thanh ngàn năm, không làm nhục sứ mệnh, nay trả lại tất cả cho sư phụ.”
Thiên Hạo nói: “Minh Dạ, con đã làm rất tốt, không có con thì không có Thượng Thanh của ngày hôm nay
Nhớ đến năm đó khi ta gặp con, con vẫn là một con rắn đen nhỏ, thế mà bây giờ đã là chiến thần uy danh hiển hách rồi.”
Minh Dạ rũ mắt, vẫn không có chút dao động nào mà tiếp tục hành lễ
Thiên Hạo: “Trước khi ta tiến vào Mãng Thương đã phó thác Thiên Hoan cho con
Thế nhưng ta lại nghe nói vào trăm năm trước, khi Thiên Hoan hôn mê con lại cưới một tiểu trai tinh
Chuyện này là thật sao?”
Minh Dạ hơi khựng lại một chút mới nói: “Đúng vây.”
Thiên Hạo phất tay: “Chỉ là một con tiểu trai tinh không làm nên trò trống gì mà thôi, nếu các ngươi chưa lập khế ước vậy tống cổ về lại thế gian đi
Từ nhỏ Thiên Hoan đã có cảm tình với con, đừng làm nó bị tổn thương.”
Minh Dạ nhíu mày, chưa kịp nói chuyện thì đột nhiên Dao Trì lại tỏa ra hào quang trắng xóa
Tuy là hào quang màu trắng kia do Thần Khí phát ra nhưng lại có lực công kích mang tính hủy diệt
Nước trong Dao Trì bắt đầu tràn ra, thoáng chốc đã lan đến trước điện
Trong lòng Minh Dạ chùng xuống, trực tiếp nói với Thiên Hoan: “Đệ tử đi xem thử.”
Thoáng chốc, hình bóng của hắn trong điện đã biến mất
Minh Dạ xuất hiện ở Dao Trì, một vị tiên nữ khóe miệng trào ra máu tươi, hoảng sợ nhìn hắn nói: “Chân Quân, Chân Quân cứu ta
Tang Tửu điên rồi, nàng muốn giết chúng ta, muốn giết cả Thánh Nữ Thiên Hoan.”
Minh Dạ mặt lạnh đá văng nàng ta, tiếp tục đi vào trong điện
Toàn bộ Dao Trì đã bị ngập nước, một bên tiên tì bỏ chạy tán loạn, một bên Thiên Hoan đã bị rút tiên tủy, trước ngực bị thủng một lỗ lớn đang trôi dạt trên mặt nước
Ấn Định Thủy trôi nổi giữa không trung, Minh Dạ giơ tay bắt lấy nó một cách dễ dàng rồi tức giận nói: “Tang Tửu, ngươi đang làm cái gì?”
Nàng mở to hai mắt
Hai mắt vốn trong trẻo xinh đẹp nay đã nhuộm lên màu đỏ yêu dị
Dù cho không có Ấn Định Thủy thì nàng vẫn cố chấp muốn giết Thiên Hoan cho bằng được
Minh Dạ phóng ra một tia huyền quang đánh thẳng vào bả vai của nàng khiến nàng hét lên một tiếng sau đó văng ngược ra ngoài
Minh Dạ bế Thiên Hoan đang nằm trong Dao Trì lên, phát hiện ra người nằm trong lòng đã không còn hô hấp
Hắn lạnh lùng nhìn về Tô Tô: “Nhốt lại, chờ tự ta đến thẩm vấn.”
Tô Tô bị những tiên binh vừa đuổi đến bắt lấy
Nàng bò dậy từ dưới mặt nước lăn tăn gợn sóng, cuối cùng chỉ kịp nhìn thấy hắn nôn nóng ôm Thiên Hoan mất hút ở giữa Dao Trì
Nàng thầm nghĩ, đến nhanh thật đấy
Đáng tiếc là Thiên Hoan đã chết, hắn có đau lòng cũng vô dụng mà thôi
Nàng vẫn nhìn đăm đăm vào Dao Trì
Ấn Định Thủy bị cưỡng ép mở ra như thế thì chỉ dùng được một lần là phế đi, nhưng giết chết Thiên Hoan vậy vẫn đáng giá
Trước khi chết Thiên Hoan không cam lòng trừng to đôi mắt nhìn nàng
Tô Tô nghĩ, thì ra Thánh Nữ cũng sẽ sợ hãi phải chết đi
Vậy thì có gì khác với những tiểu yêu tinh của nhân gian như bọn họ đâu chứ, có ai là cao quý hơn ai đâu
Tô Tô buông lơi để mình dần dần chìm xuống Dao Trì
Còn may, bây giờ nàng đã không sợ
Nàng bị người vớt lên, nhốt vào trong địa lao của Thượng Thanh
Tô Tô chưa từng nghĩ đến Thượng Thanh cũng có nơi như thế, giọt nước rơi tí tách không dứt bên tai, xung quanh lại yên ắng tối tăm một mảnh
Nơi này chẳng phân biệt ngày hay đêm, Tô Tô không biết mình đã bị nhốt vào đây bao lâu
Có người đi vào địa lao
Nàng co chân bó gối, yên lặng nhìn hắn
Người đó mở miệng nói: “Thiên Hoan đã tỉnh, nhưng nàng ấy mất đi linh tủy.”
Nghe những chữ đầu tiên Tô Tô không mấy vui vẻ nhưng nghe đến cuối câu lại nhếch miệng cười
Minh Dạ vừa tiến lên phía trước hai bước, Tô Tô nói với giọng khàn khàn: “Ngươi đừng tới đây!”
Hắn dừng bước, giọng nói vẫn lạnh lẽo tựa tuyết rơi tháng mười hai: “Bây giờ ta sẽ thả ngươi ra ngoài, ngươi phải đến xin lỗi Thiên Hoan
Ta biết sau đại chiến Thần Ma, ngươi đã bị tà khí xâm lấn, ngươi không có cố ý giết nàng ấy.”
Tô Tô hơi mỉm cười
Hắn yên lặng bước đến muốn ôm nàng
Nhưng mà còn chưa đụng đến tiểu trai tinh thì một cái tát của nàng đã tát thẳng vào mặt hắn: “Minh Dạ, ngươi có tỉnh táo không vậy
Ta cố ý muốn giết ả
Đáng tiếc là ta không có năng lực mới chưa kịp phá hủy hồn phách của ả.”
Hắn nắm cổ tay của nàng, nói ra từng câu từng chữ vừa cố chấp vừa lạnh lùng: “Không, là tà ma nhập vào cơ thể ngươi, là ngươi bị khống chế mà thôi.”
Khi nàng ở trong vòng tay của hắn, hắn mới phát hiện ra rằng nàng đã nhẹ đến thế
Thân thể mềm mại của ngày xưa giờ phút này gần như chỉ còn lại xương cốt
Tựa như ánh nắng chỉ cần chiếu vào nàng cũng có thể làm nàng tan biến mất vậy
Minh Dạ kìm lòng không nổi ôm nàng chặt thêm
Thì thầm bên tai nàng những câu từ lặp đi lặp lại: “Nhớ kỹ, ngươi không cố ý giết Thiên Hoan, chỉ cần nói xin lỗi là sẽ không sao hết.”
Nàng bật cười, tiếng cười càng lúc càng lớn trong khi sắc mặt của hắn thì dần dần tái nhợt.