Chiết xạ chói lọi của rèm châu thủy tinh thuận theo thân thể mềm mại của mỹ nhân mà trượt xuống từ bờ vai gầy.
Chủ vị, người nam tử vận áo bào hoa lệ, khi nhìn về phía người bước vào sảnh thì động tác đột nhiên dừng lại.
Chẳng biết tự khi nào, Tri Ngu bỗng cảm thấy một ánh mắt đầy áp lực giáng xuống tấm lưng yếu ớt của mình, khiến nàng sợ hãi đến muốn co chân bỏ chạy.
Nàng hoảng loạn ngẩng đầu, lấy hết dũng khí nhìn về phía người nam nhân đang ngồi ở chủ vị.
Đối phương vận y phục cao quý, lưng đeo tơ vàng rủ xuống, bàn tay đặt trên lan can nắm chặt quạt xương bạch ngọc, đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp sâu thẳm thoáng qua một tia kinh ngạc bất động thanh sắc.
Tri Ngu nhìn hắn, nghĩ đến việc mình sắp phải làm, gương mặt trắng bệch không kìm được nóng lên mấy phần.
Việc cần làm kỳ thật cũng không quá khó, chỉ là quá phận đến nỗi khiến người ta khó mà mở lời…
Chỉ cần hắn ngay sau đó uống một ngụm bát nước canh có thêm thuốc này, nàng liền có thể tạm thời được giải thoát.
Mắt thấy hy vọng sắp đến, trong cơ thể Tri Ngu phảng phất như được rót thêm ba phần dũng khí, khiến nàng bưng bát canh tiến đến.“Ngài đoạn đường này tàu xe mệt mỏi, chắc hẳn đã rất mệt rồi…” Phảng phất như kéo làm quen, lời nói vừa ra khỏi miệng đã nhận được cái liếc mắt rất đỗi lãnh đạm của đối phương.
Tính tình Tri Ngu vốn nhút nhát và nhạy cảm, đối mặt với vẻ mặt lạnh lùng của người khác lại càng thêm bất an…
Nàng vốn vụng về, không biết làm cách nào để chủ động tiếp cận người khác.
Vốn dĩ chẳng hề có bất kỳ sự chuẩn bị nào, áp lực cận kề khiến nàng khó tránh khỏi có chút căng thẳng, không nắm vững được.
Đôi mắt mèo trong veo như lưu ly, hòa cùng hơi nước mờ mịt, dụ dỗ người ta không chút phòng bị chìm vào đáy mắt biếc biếc lay động lòng người kia.
Tựa như sự ngây thơ bẩm sinh, lại như sự dụ hoặc câu người không tự biết.
Tri Ngu sẽ không đạt được kết quả tốt từ người phu quân trên danh nghĩa này, chỉ có thể miễn cưỡng mở đôi môi nhỏ, khẽ phát ra một giọng nói gần như van cầu.
Dù sao trong lòng nàng cũng rõ ràng mình đang làm chuyện không tốt.
Giống như ngượng ngùng lại giống như luống cuống, nàng ngượng nghịu đẩy bát nước canh kia lên nửa tấc, tiếng nói nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy: “Canh có thể giải mệt…
Lang quân có thể nếm thử…” Tình cảnh khiến nàng quẫn bách như vậy, đối phương ngược lại lại ngoài ý muốn cuối cùng đã đánh giá nàng.
Chỉ là trong mắt hắn hình như có chút cảm xúc khó hiểu, vừa thấy nàng bắt được ánh mắt của hắn, liền lại giống như một chú mèo con cố gắng nịnh nọt, quấn lấy đầu gối chủ nhân, nhưng lại cẩn thận từng li từng tí thoát ra, cắt ngang sự mong đợi khi đưa bát sứ lên.
Mèo con quá đỗi đáng yêu cũng sẽ không mãi mãi bị từ chối.
Có lẽ trước khi chính mình kịp phản ứng, việc trêu chọc và vuốt ve chiếc cằm mềm mại của nàng sẽ vẫn xảy ra.
Giống như thấy nữ tử đã giơ tay nửa ngày, nên có một bàn tay đi giúp nàng tiếp nhận gánh nặng trong tay.
Mà những chuyện xảy ra trong chớp mắt này đối với Tri Ngu lại biến thành một sự giày vò cực kỳ dài dòng buồn chán.
Việc nàng cần làm cũng chính là phải hoàn thành trong chớp mắt này.
Khi ngọc oản chạm vào nhau, Tông Giác cảm nhận được ngón tay thẹn thùng của nữ tử cực nhanh xẹt qua lòng bàn tay hắn, lập tức hàng mi khẽ lay động che phủ nửa đôi mắt lưu ly.
Ý đồ… che giấu hành động câu dẫn.
Trong khoảnh khắc ngực rung động, tinh thần có chút thư thái và choáng váng của nam nhân đột nhiên run lên.
Cuối cùng, hắn đã hoàn toàn tỉnh táo khỏi vẻ giả tạo đáng yêu của nàng.
Nếu không phải biết rõ thân phận của nàng, hắn suýt chút nữa đã bị nàng lôi xuống nước…
Phạm phải một chuyện sai trái đáng hổ thẹn.
Thần sắc hắn có chút biến hóa trong nháy mắt, tựa như còn thu lại mấy phần không thể tin.
Cuối cùng lại có chút nghiền ngẫm cuộn ngón tay nắm chặt lòng bàn tay vẫn còn sót lại một cảm giác dính dính nào đó, rồi chậm rãi mở miệng hướng về phía một vị trí nào đó sau lưng Tri Ngu.“Bạc Khước, ta còn có việc…
Về trước đây.” Khi hắn gọi ra hai chữ “Bạc Khước”, Tri Ngu lúc đầu cảm thấy có chút quen tai.
Nhưng rồi khi nghĩ lại, nàng không khỏi rơi vào khoảnh khắc ngơ ngẩn.
Bạc Khước là tự của nam chính Thẩm Dục.
Hắn yên lành như vậy tại sao lại muốn gọi tự của mình?
Nghĩ đến đây, Tri Ngu có chút khó tin quay đầu lại, cuối cùng ngoảnh nhìn về phía một góc nào đó.
Trong một góc tối tăm, khuất nẻo, gần như ẩn mình một bóng dáng nam nhân mờ mịt, không rõ ràng.
Đối phương vận huyền y, tà áo buông rủ, vóc dáng cao gầy.
Khuôn mặt ẩn trong bóng tối có vẻ hơi mơ hồ, tuy vậy, ngũ quan mờ ảo cũng có thể nhìn ra được vẻ linh tú của tạo hóa, giống như bức họa mực khói dưới ngòi bút danh họa, tuấn nhã thoát tục khắc trên khuôn mặt tái nhợt hơi có vẻ bệnh trạng.
Toàn thân người này tràn ngập khí chất đoan chính của một văn nhân nhã sĩ, chỉ có đôi mắt hơi vô thần, không chút tiêu cự rơi vào vị trí cách chân trước ba tấc.
Như đang suy tư điều gì, trong lòng bàn tay vẫn vuốt ve một chiếc ấm trà còn ấm.
Sau khi Nhị hoàng tử Tông Giác mở miệng, đối phương chỉ hơi nhấc mí mắt, ánh mắt phảng phất như lướt qua gương mặt Tri Ngu, nhưng lại không dừng lại ở nơi thực.
Nhưng hắn vừa mở miệng, câu đáp lại với thân phận chủ nhà đã gần như nghiền nát chút hy vọng cuối cùng của Tri Ngu.“Đi thong thả, không tiễn.” Giống như tiếng suối Khê Âm lạnh lẽo lướt qua lá trúc.
Đôi mắt sợ ánh sáng kia giờ phút này giống như hai giếng động u sâu, phản chiếu trong chén trà xanh biếc.
Tri Ngu lúc này mới nhớ ra, nói chung cũng là vào thời điểm này, mắt Thẩm Dục bị thương…
Vì mắt bị thương e ngại cường quang, cho nên khi chiêu đãi Nhị hoàng tử liền nhường ra chủ vị rộng rãi, còn mình thì như một con rắn máu lạnh trong bóng tối, chiếm cứ nơi âm u.
Sau khi đầu óc trống rỗng, Tri Ngu khẽ động ngón tay cứng đờ, lập tức nín thở gần như tuyệt vọng giơ tay lên, khẽ vẫy vài lần trước mắt đối phương.
Những ngón tay trắng tuyết lướt qua trước hốc mắt tối tăm của đối phương.
Hàng mi dài mảnh khẽ nhúc nhích, ánh mắt trầm mặc như mực.
Thậm chí trước khi nàng có ý định muốn sống mà bỏ chạy, giọng nói nhàn nhạt của nam nhân đã cắt ngang sự lúng túng khổ sở của nàng lúc này vì đã nhầm đối tượng nhiệm vụ.“Tri thị.” Động tác của Tri Ngu chợt cứng đờ, nàng không khỏi mở to đôi mắt sương mù, hàm răng bạc trắng cắn chặt môi đỏ, ngay cả hơi thở mạnh cũng không dám.
Mà phu quân chân chính trên danh nghĩa của nàng lúc này lại bình tĩnh đến mức khiến người khác không thể nắm bắt được.
