Thác thủy ngân chảy không phát ra tiếng động, tốc độ chảy lại cực nhanh, càng giống như đứng yên tại chỗ treo trên đồi đất không cao, hơi thủy ngân lẫn trong hơi nước không biết từ đâu ra giống sương mù quay cuồng ở phía trước.
Với độ đậm đặc của màn sương thủy ngân này, Vân Lang thấy trang bị hiện giờ của mình không cách nào qua nổi, miễn cưỡng xông vào, dù còn sống cũng tổn thọ ba mươi năm." Ha ha ha, đó là vùng đất tử vong, lối đi không phải ở hướng đó, đừng sợ." Thái Tể lấy lại án tín thái tể, ấn vào miệng trâu đồng ở cuối cầu đỏ, có thể nhìn ra, ông ta phải dùng sức rất lớn.
Một loạt tiếng lục cục răng rắc vang lên, bậc cuối cùng cây cầu đỏ tụt xuống, giống như ở lối vào, dưới đất xuất hiện một cái cầu thang xoắn ốc, toàn bộ bậc thang nối vào trụ đá lớn, Thái Tể thu ấn tín, vẫy tay gọi Vân Lang đi xuống dưới đất.
Thái cao đen có đá bậc cho ấn bước, lên đá một thềm Tể xa Nắm đầu màu thềm lấy chỉ mình, phương ngửa bằng khắc trên giao đá lân khẩu ngẩng nhìn đầu, trang kỳ tín đôi đeo."" Dạ."" gia Gia! động chế xích kỳ đời truyền lân điêu ra, tác sống Kỳ không mà lân tới sau như, đá cao khắc phương pháp thần nhưng dùng ba một trượng.." lâu xăm đó mật ra lại gọi cùng y vào từ đi ở Một, dẫm khối mệt tay tể hà, sau khi thế, đó đầu vị vào sau nào Tể cái:" hiền rồi, lúc nghe, như khẽ cười, nghỉ bí ra mở vọng quên Đi, rõ, cạnh Thái ngươi ngọc ta, lúc tựa bạch lại đi, nhìn ngược đi rồi nhớ cũng ở tự, quá của tiếng trên là thấy chính xa là cuối cho, từ phương đi đó cần xua khấu vòng đi đừng thứ, mắt hồ, một khi hà nói bên giọng tiễn tròn ra thái .. vội Lang vàng đầu Vân ta lớn động, phát tiếng khối đường ông Tể bạch ra Thái khấu ngọc con, xuống kéo quỳ Cuối. ngọc Chương Thái tiến ôm cao hoàng hô bốt Thái, lấy bạch Thủy bệ Tể lên bái hai thẳng, cung tắp lòng kiến:" hạ, bước trong Tể lưng Cố đó Duẫn sau bản Thần cầu quỳ Đài đế.
Không khó chuyện khỏe mạnh, bao bước Thái cực khụy cùng liền, tâm xuống này đánh biết phương mất lâu, người khỏi người hạn còn vừa, giác cuối qua càng cảm hao viên trí, Tể đá ra hướng nổi chịu tổn. bên Vân làm lại Lang Thái cạnh Tể xong lùi. đâu cả Vân tới, dặn tiên ở ngàn đó vào vạn Lang dưới chân dẫm, nhầm gì: " đầu ta dẫn, Chẳng đi Tể căn, Nhìn dẫm có đừng, ngươi đường lần Thái con.." ta xuống với của Lang lại vào hạ có Tể, sáng chỉ Phải mặt, he một lĩnh hé, thào khi trên lòng chiếu không mở sống chói rạng đạo bảo người Vân giọng đặt ngũ, như phụ bệ ta, lại chỉ hào, Thái cục ngời y tội khuôn lòa chóng:" ra gần tới đóng còn sắc ông thấy, nghe hạ ôm chì nhanh, quang thều bệ lưng trách . có Dương Nghệ Tần phương Bí tượng đá Mạnh mà, Tiền trên xưa cầu thuật Hàm kéo bức khắc từ phát, sông Hàm xuống điêu từ ra càng có nói đá sinh tượng này nó, rơi cho cầu từ thuyết nguồn thợ, khắc truyền không điêu bắc Dương. mắt như đâm với kịp Vân ánh sáng vào vẫn, muốn ứng nhắm không Mắt, Lang không kim chói thích.. đây nhầm cùng ta, lần vài cao giản lại bước có Lang là, đi cần hiện dễ được vài cung, thực hình Cứ một Vân đi mê trung vô xác bước đơn chỉ nhưng, độ tập kỳ muốn người khiến chí, rất ý ngầm cái phát lặp lặp cái lẫn chục chính tưởng chừng mới. gia đi, đợi gia đi." hao hết Thái kia lúc mắt nhỏ cuối cùng qua dài chóng đảm Hiển tiêu nhiên sức con đã chút ảm lực, của mỗi đường vừa nhanh một, giọng đi ánh Tể rồi." như mếu đã Vân nấc Thái nước chỉ lời, hàng máo Lang Nhưng Gia máo nước khuôn gọi, trả rồi từng môi trề mắt bị mếu lời gọi về nghịch nước hồi lau đẫm Tể mình Thái, đứa bùn bé y thoáng Tể mặt trả mong chảy mũi, lem câu ra một từng nhem không nữa mới:" mắt … chút bức phía không gáp tối sớm không Tể gây, hơi kết lực dám đạo hay nề, sau điểm Con Thái đường hồ khè như chân bóng thở cao vẫn dài trong, cứ có trước vũ ẩn không tựa đi nặng, phía áp khò dừng ra thấy, tường gấp nào dù. mạnh lửa Thái nắm cột đi, thành hạc rọi đầu lửa chiếu, lấy trời dài tới xoay ngọn bầu kia, biến chống gối Tể.. hôi lấm phía mồ ra khác, ý tấm giác bước trán sợ bất không Vân để, của chân Lang gì trên ngoài nó dưới Nhận đáng dám.. đẳng quan thái thỏa cao vào dựa đám điện Tể dẫn lan quan, gần ngồi vải đi đi, tới quách bậc nhị, tới bước thềm trên hạ tay hoạn thở được tới, nhớ đen áo nhớ hai:" can vòng, bệ chỉ bệ ngọc quan, kiếm, mươi Vân cởi trong mặt kiến, không Thái Lang bạch kỹ hạ trên cung cận đều xuống tể Đi, mãn là." toét nghe dưới càng cái cục gối tốt chậm, trì Thái kìm lâu cười cái tiếng lớn tác, thảm cái lấy Lang muốn rất Tể, trải thấy Vân hoãn như đất nữa nén, một xuống toe mắt chì đặt lấy lấy, bọc càng thật đầu, một nước cái động ông làm ở khịt." đó chín cái phía một treo trước bảo, đồng chỉ Lang cái Vân vào đồng ý gõ nhỏ Sau cái chuông chùy. trước Vân Lang phía, đèn đi châm ông:" mỏ đỡ tay hạc ta xua lấy Mau. mắt đứng dùng phải đó, thường sau ý dậy y điều đứng ra giác không xảy vào, chỗ đấm khấu khác ba Thái vật Vân lên sắp với Lang, đầu chật phát xem chú cùng cảnh đầu hai Tể mà tay khấu." lửa quơ thổi chỉ nhiên nghe mỏ bằng vào vừa, làm đăng phừng thứ mỏ Nhận là lại lửa trượng dí cái từ đồng bấc, đi hết chim bước mười một, hơn Vân quả qua, trái giơ "Lang" ra mé, hạc ngọn hạc vừa lên phun dài hồn một cách quơ hạc cung hình lấy. hạc kinh một nhiên vô khí tất ngạc Lang thạch làm, tung quá càng thú con y ra, cùng thắp đến đoán Từ hứng phun từng một, lúc tan nhỏ cái nhiều phun thậm con hạc miệng như chừng mồm số, rộng đại thú mê phun miệng nổ chí ra còn, hạc khí là Vân bác đầu là tiếng lửa khi .
Phía chiếc vô chiến cầm tướng râu thật nhau khải cao người lớn đứng mình, có tay cung cột số, khác sân mặc kích mỗi người quan, người mặt buông đèn hoạn áo với, rộng đang tay nữ như động trọng, phải mũ có thõng sống cái mấy, trước quân ôm nét, sĩ võ dài đều đá đều giáp, mỗi có thần đen là cầm. dưới khác gì đi gì thì được người, chỗ đêm trong khác không nhìn trừ chẳng Hai chân." rồi đó tiên hưu chu voi điều hưu Đầu sau, tước tỳ lớn đá điều, dẫm văn, chu là, lớn lại khổng vào, tước voi, tỳ khổng, hoa viên . thương không ý mà cách chiếu nhỏ sáng thì vi chú phạm tới, đáng dưới chân tới xung ý nào Chú quanh. tới cái Tể xuống Cầu, trước đường có con đốt bằng đình trước cung một chín, đá quá đèn lên Thái thang tận dài phía không. gia … trên lân nhận là không dĩ có lân có phổ nó thú đó nhất thần người là, vì ra loại Lang biến, kỳ sở thể trong phải, ngựa kỳ vảy đầu rồng thân nhiều Vân có.. kéo khắc run cố run muốn không, doanh thời lại Thần, biến nghỉ vẫn:" đây tới đã ở huynh níu Lang ở giọng sao đệ cùng Gia, gia à Vệ Vân phải.
Tượng đá cao ba trượng (~9 mét), từng có thần tích xảy ra.
Từ sân đi lên Chương Đài, bậc đá rất cao, đi từng bước một khó khăn, không biết Tần Thủy Hoàng vì sao lại xây bậc thang cao như thế, chẳng lẽ ông ta nghĩ khi mình sống lại sẽ rất cao lớn?
Giữa mỗi bậc thang là viên gạch điêu khắc, là gạch Tần, chỉ riêng hoa văn quỳ long trên đó đã khiến Vân Lan tán thưởng không dứt.
Đi lên bậc thang đầu tiên, Vân Lang quay đầu lại nhìn Thái Tể, chỉ thấy ông ta đã mở hẳn cái cục chì, ngắm nhìn mắt chúc long, đã chẳng bận tâm tới Vân Lang làm gì nữa.
Không sao cả, bây giờ Thái Tế nhìn bao nhiêu cũng được.
