Vân Lang quay đầu nhìn hai người sắt khổng lồ, tiếp tục leo lên trên, hai người sắt này một cầm cự kiếm, một cầm cự phủ, kiếm phủ giao nhau chắn đường, bất kể ai muốn qua đều phải chui qua giữa chỗ giao nhau.
Vừa mới tới gần thì cái nỏ bên hông Vân Lang bay lên, nếu như không phải có móc, nó sớm bị dính vào cự kiếm cự phủ rồi, ngay cả chùy thủ trong lòng Vân Lang cũng rung rung muốn bay đi.
Bên cạnh có tấm bia đá không lớn, ghi hai chữ "tá giáp", Vân Lang giữ chặt chùy thủ chui qua, người khác có lẽ kinh hãi, chứ y sao có thể bị hai cục nam châm làm bất ngờ được.
Nỏ tiễn được lấy về, tuy làm đi ra có vất vả một chút, đi xa rồi sức hút liền nhỏ đi.
Hạng Vũ có lẽ không coi tài phú trong lăng mộ Tần Thủy Hoàng ra gì, nhưng mười hai pho tượng sắt với ông ta mà nói quá quan trọng. lên coi bụi hoàng giày, đã đi Hán đi rách sạch bị Giũ tay cục kiến, chỉ quan đầu tiên trong tên, khó vào đế bái minh đôi giày hoạn lại, vị chuẩn là y lấy văn lại đành vàng vừa cũ mặc tộc nền trong. một trước là kẻ bại mang cần nhưng Bang cả đó, chiến từ thắng hạ trận Vũ, thiên chỉ đời Lưu họ Lưu Hạng. cùng cuối ta rồi bậc tay đó với khác người, cho uy ở này gì tay nếu, đứng tượng tên phải đưa, gò Một thì gầy trông đất ra sáu người xòe vũ sắt. còn điện nghĩ mã Đại Hoàng này hợp nước mỗi Tần, Hạng ràng rõ mộ tới Thủy đại, kiến quốc Vũ không nay Bang không trên nhưng chỉ thích lăng thôi, ý Đứng Tần đế Lưu Tần hẳn. tay tên nứt đặt, bụng đen Vàng màu Lang, tốt nghĩ là thứ, miện lộ để ra vàng, luôn thế cái đó vào Vân mũ. rồi Mất ra đã cần con, công hoàng chuyển cao không tạo quyền một là lại, mất quyền nhất không sáng hoàng tối với cần, người vô thánh để người giang nhưng lại sự thực thực, xoay so cho thống tích thượng cháu không đoạt gì sơn đi hiện. thời phải có sĩ tôn Đây số, với sự kính là nếu gọi, cho sẽ thời Lang ta Đại thế giáp khiến vô Vân là thời thiết thế Tần ra kỵ vẫn ông sinh. lui vang như nhiệm một lễ quỳ hành, kiến Thần Học cử bước, tay nghi Chương vũ bệ Thái đất, ống về Vân áo theo:" sau Tể phất đế hạ bái tân đạo hoàng dưới hô thái Đài Lang tể Thủy. dáng biết lực một trong ăn chút vẻ, Sau mỗi cái vũ này sát khí sĩ võ, hung năng đám người là như giáp nghĩ Vân không muốn còn sĩ là cột họ, nhìn tay thịt Lang thương dữ hoài vẫn. vì chuyện thiết vô bằng sơn công thiên, mất nhờ Đại có thiết lại mà giang, cùng là Tần kỵ hạ đó kỵ."
Uỳnh! tan cục phản xoay kiên phát cuối, ném giòn quyết tròn trên ra Vân một, đi Vân đất Lang một đất tâm, vàng bước xuống đi vàng chân ném vàng thêm cục, vẫn dù cùng mặt vị thì bước, y cứ Thái dừng nghịch nói Lang Tể kêu mà cục, xúi tới nữa trí ra tiếng lý." mà ông nào Lang nào, thành muốn ra nhưng các được long rõ Hoàng qua vì phong câu Thần hiểu cảnh ta Vân, này Tần khốn cung tòa, thạch vượt đó những Lang Thủy lặng không, lẽ hạ nói nghe xuống bế, không kể Vân cách đoạn nằm vệ .. tối sùng tôn đen đêm Tần, xì vì Đài đen màu như xì thế Nước Chương. hơn hơn sắc, của mà của ấm, hơn địch no vì bén Cai địch binh, Hạng vì chiến chắn ông phải chắc không không, vũ giáp mặc dũng khải ta khí, hơn Vũ Trận bại mãnh kẻ Hạ, sĩ địch ăn ." khụ khụ Khụ . tới vào cửa Trong to từ điện cột, như rừng cột cung khu lớn cứ là vậy là nhìn toàn đứng.. vì là này y Thái phải thế cũng, thái ra bước sở tể lên Vân mặc chết thán, dĩ đợi cùng Lang tiến cuối chưa trang điện gặp đại mới cảm lần vào Tể đi cuối nào phục..
Vân lên đặt một tay miếng Lang nhặt hắn lấy ngoài vàng kia... điện Phong Tống ở thấy Vân triều ở Vân, làm mô như nên nhà An Tây Khai, Lang triều phỏng ngờ hoàng Tần mô, lắm sau kim của nhà bản hơn kim thấy, đại dù thấy của Thanh bất Kinh của ở lớn Bắc rồi Lang nhà chẳng điện đế thấy Đường quy. sẽ sắt sử lịch mười lại được viết hai, có người Hạng Nếu Vũ. một thiên ông hạ và khi quân, không ông soái Bang trang tác bình thiên trị, địch nhưng nghiệp thống dẫn thì tận phải đội lập, vũ nhà quốc hạ khi là hạ thống sơn, ở xuất Lưu vô thúc nghỉ đại kết ta chiến quân anh minh dựng nơi răng Thục Bang kiếm ta Ông định hoành là dẫn ta bộ ngơi Lưu tung.
Đài Thủy Lang được đế Tể Thần Lang, cao lỗ hô tể kiến dám:" mãng Vân thái cận học Chương đây bệ Tới, không hoàng giọng Vân giao Thái hạ.. đều Tần vì nát tất gió đế Đại, Chương tan như, lắm lụa xơ quốc đã Trên nát xác rách Đài cả màn có rồi.
Duẫn vì khải hổ Triệt ba Tần nào liều như lấy, còn bó Lang tấu vệ vang:" tể Chương chỉ nhiễu Đài lùng giết Hạng Lưu mà chết, đế ta nay ngụy thương, kính có hạ năm Vân đã Thần, tử bất Lang có chút nghĩa hết, thái liên lại Đại đọc lang Hán sĩ thần tục, thế thái thể Vân không trúc, dư kích quyền Cố lộng phản tể Thần chưa chúng, thị quấy bệ thất nghiệt tới . ta thời ông gian Thân lại sa dù thể cũng chống được dần rữa thối bản hộ, có đan dần không. kiệt của vẫn thế quách thế trọng trở thần:" nay tư phụ hạ Vân đời lão thọ bao chờ huyết ân, Duẫn vì thứ Vân, Cố bệ lăng về thác trông cáo chuẩn hạ hạ tiến bệ bệ coi, thái không bệ Thái quan năm Lang Duẫn khí, sự Lang hạ khô, nói thần không trang làm nhìn ủy thay hầu, tẩm cử đời tể Cố tể lâu mong hạ.." cũ có kỳ bộ Quan, ra quách im như nghiến mịch phăng quái nói đẩy có đi chuẩn đáp ngáu Vân tóm, chỉ có tĩnh nắp lấy quắt chẳng "khô", ăn Lang giọng chẳng xương phắc. đốt Bệ tốt ( cách hạ tình bước biểu đó người), mộ hai quách cho nhìn Vân điều lăng trần mọi:" thế nghĩ, nhất đứng phong Lang là mươi quan như làm bế thần lên. thuộc đẹp tể đẽ kỹ, chắc Vân đây thái đây cũng Lang dù xưa rồi, cũ từng nhận cầm giá phục lấy ra lắm lắm, năm mặc quý giờ ai trang là chưa xem nhìn là về." treo là thể hoang đổ, đây thành màn ho tan Lang ai thấy quá lương một biến cột cái có, đi xuống lớn vu tìm: cả ngó hồi bụi, đều cả tất ở cổ làm đầy vì đất đất Bụi thê, mặt ngàng chẳng lại, Đài đổ, nát Vân miếu Chương tòa chắc liên hô y." đáp lời Không ai một.. dưỡng khí Hạng tục tiếp tiêu quay nào, bị chuẩn sức thể nguyên chiến ta Lưu vô cũng đánh bại số, về lại Vũ có, không Bang hao Ông nhiều Thục vẫn còn Lưu còn Bang bại lần."" Hai nghìn năm sau, mọi người vẫn nhớ tới Thủy hoàng đế hùng phong hiển hách, nhớ tới vị đế vương đã đem toàn bộ tộc ta thống nhất làm một." Nói tới đó Vân Lang cung kính quỳ xuống vái lạy:" Xin bệ hạ yên nghỉ."
Vân Lang trang trọng bái lạy ba cái, sau đó bóp tắt cung đăng, để bóng tối lại cho hoàng đế, xoay người đi về phía ánh sáng.
Hoạn quan nứt bụng kia vẫn đưa tay ra, vẫn nụ cười nịnh nọt đó, Vân Lang khép bụng hắn lại, giúp hắn chỉnh lại trang phục, lấy ấn thái tể ra xem rồi thu về, đặt một miếng vàng lên tay hoạn quan coi như hối lộ, mỉm cười vỗ vỗ vai hắn, tâm trạng thoải mái nhảy từng bước xuống bậc thềm.
Hết thảy kết thúc rồi, nếu Thủy Hoàng đế nghe thấy lời của mình, ông ấy hẳn sẽ rất hài lòng, Đại Tần không còn, nhưng giang sơn ông ấy lập ra nghìn năm sau còn đó, còn rộng lớn hơn nhiều lần, mọi người còn ghi nhớ công tích của ông ấy, có gì không hài lòng chứ.
