Là kỹ sư thường xuyên tiếp xúc thủy ngân, chì mà nói, Vân Lang đã phải học nát cách ứng phó với nó rồi, trúng độc thụy ngân mạn tính là nhiều nhất, chủ yếu phát sinh trong quá trình sản xuất, do thời gian dài hít phải hơi thủy ngân từ vật phẩm gây ra.
Triệu chứng là thần kinh bất thường, viêm nướu, co giật.
Khi Vân Lang phát hiện mình bất tri bất giác chảy nước dãi thì biết mình đã trúng độc rồi, sau đó là hoa mắt chóng mặt, tâm tình cáu kỉnh, vẫn cố giữ cho bản thân tỉnh táo." Quay lại đây!" Một tiếng rống từ sau lưng Vân Tranh truyền tới, tiếp đó là ánh sáng bạc bay vun vút, keng một tiếng, dính vào ba lô của y, là đoản kiếm dài hơn một trượng: Hạng Thành không biết bằng cách nào thoát khỏi được mê cung, đang đứng ở bờ kia biển cát, ra sức kéo dây xích. ngắn mình bên nhe còn gữ Chỉ Vương là quay giật được, bờ đầu tức sang kia thôi, Lang gầm nửa gì Đại, đoạn nhìn răng Vân. được ta ra khẩn tay cuộc với Hạng nữa, không cầu Thành, tiếp tục:" vươn rốt Cứu. tri câu giác gia thể núi Trước mắt lúc đỉnh thân Vân gia về Lang một gọi căn tới vô, thì nhà hồn mất trên được "đi nhỏ!." dừng ngốc lên ngươi giơ, thuyền ta nỏ:" lại chắc Lang Tưởng như Vân." bị hắn vút bóp, tay vun nỏ trên mũi trúng nhưng, bay mũi xong áo nó lại, vai ba cùng trúng hai, có thõng ra Thành Nói là, tay Hạng tay gì đưa vội, treo cuối đỡ cò mũi chỉ thứ cản lõng. tục được hắn theo thân vô lần hơn cát vẫy Lang răng trúng thể Thành, của cầm cắn cát ích người cứ lún mấy cự cũng kéo, độc liên xuống còn Hạng Vân, nhưng vùng đang sâu ngoi trong. mưa nước đó bước trời bước truồng gào, đều loạng hề ngửa mặc tiến trong, đi mặt nhọc lớn thế đó sau, chân không lại khó phía trước, trần cứ dừng thế mưa gột, mỗi đứng rửa choạng, thân về Người nhìn. không giúp cũng thấy ngươi tiếp ngày:" một mờ súc tay, được chống cự thây rồi nữa độc trúng sinh, rồi dù quá nổi giống Vân tội cố đã Lang dụi đã, ngươi ra đi gì ta ngươi, bên làm tự buông ta, kia đập khó mắt đâu toàn cảm ta mình sang, còn gắng nếu Đừng sống? nó ăn ngay Tranh mà xương nát càng của được, truyền Đại với bình Tiếng loại nhác trâu nó đừng vỡ mèo thường như đùi cũng, cả cốt gì gãy ớt là Vương Vân vào, nhân xương cốt nhầm thấy lớn con yếu tham tai không cắn lười. lún bước hai không cát mà Thành từng lúc đi Không tới, bước xuống bước nhảy bất Hạng, từng chân chùn chấp một biển sâu ngờ càng . chỗ có ra nói trường Vân lẽ, thật không ta lô ngươi đầu của ngợi oán, đi khen ta Thành ở Lang các thù lập xoa có, nhảy:" cát Đứng ra yên đang ngừng, hề lành nôn thuyền khỏi nó lên thể máu không, ba chúng đáng gì ra qua Hạng sống đeo. vặn con đầu đuôi đòi thưởng Vân nhìn vừa Hàng hông chạy còn thú, cạnh vẹo Vương tới chó bên con Đại thân dụi, ai Lang sợ dạng thể Thành người, đáng hí vẫy vua hửng vào, chẳng khác nhận còn ra rồi gì y ra bách không?" cá ra tới dầu lớn lửa đâu lửa, ngọt đang dầu bị tới đồng vào thành đuốc tràn, Một nóng khỏi sôi tan nung theo lớn cháy đó, đồng đỉnh thì đuổi tức đỉnh, chảy biến đỉnh đuốc, cả ngọn ra lên kình. gió khẩn chưa khắp ít mưa tai người, cơn sứ Hán bất đồng người cầu ai chạy gió sư, động hổ nổ quỳ sét bao trên, đi cầm ra xuống của Đại mưa Sấm, pha mưa đùng sĩ tín chuẩn nơi phó vẫn hoành xông, tối phủ bị ngoài năm ứng kinh ít đầu không sắp binh đêm phù điều lớn không ngoài quên thiên chấp hành đi tới.. thừng xích nên minh không còn, này vẫn buộc cát biển dùng khi khi, chứng mà câu thừa nữa Lang bao đứt Cẩn y, lụa giờ thừng lần, Vân vẫn thận qua đúng là. diệt, tộc thị rồi.", tấm gấu run không tới lá vì, gió nhà hiểu y thân chẳng run bản trong đáp rẩy ai, run lên bếp trống, sao thu mình đây như da được lấy đốt không căn." tỏ Đừng mấy ta:" phải một, như Kiệt còn quyến nữa Vân gia bé kiếm đâu không người không của, ngươi lắc không Lang mười lo chứng chuyện định đầu ngươi ta thì đây còn đứa Hạng các tới định với... vai Thành chiếc ngoạm Vân gầm há cuống Vương, Lang giữ vang Đại cuồng Hạng ra mồm vọt, khỏi thừng thuyền dây lấy chặt. có giữa đêm từ người đất một trời đèn, tối than mưa Một ngang rực không ào, như sáng tia lên bóng khóc chớp, ạt bầu ngoi lớn ma như đang ánh một thây hoang đồng dưới rạch. mà có cái cú xương ngã, nghe Vân cũng ê chỉ mấy gãy răng rồi vừa mười Lang.
Á ." Thành Lang Hạng nát chịu, Vân vẫn thảm đập xoay: Hạng tay đầu rú ra, thiết không Thành đập vào tay bị rìu buông. lửa Ánh hắn là nó tai đã hoảng Không rực cản rất, nữa là hay mắt, hơi gần một hết lên như, hắn trong Uỳnh tay nghe, đỉnh hắn dổ đồng cam đỏ kinh tiếng tâm Thành vươn còn, chỉ chút ngăn tới rồi Hạng phía lửa, rõ vọng rống đôi không màu thấy, sụp bên tàn chưa mắt đã tuyệt, máu trước dồn là của nhảy:" về ~~~~~~" nhót! đời thúc năm nơi vô bị, cả sẽ không bao cuộc ở, tranh sống vì nữa người dễ kết, trăm đấu không tất này cả khổ đi nghĩa, này hại còn Thói sở ai. rũ biển sợi Vân xuống dài xích chết, rìu xích lên cát đồng Lang buộc rắn còn con chém, đỉnh đứt đầu chỉ kia như giơ vào. chết thuyền mắt như trong mạn đáng tay không con, trước người Cứu van Hạng Tiềm cá tóm khi lấy đầy thật, giãy ánh dụa thấy con người một sợ, ngờ chỉ cát lức nài:" Thành ta." bong miệng Thành phun bóng Hạng:" Hạng ." cần Thành còn Hạng, nước hắn có đau cà Hạng, chống thừng ăn xong Thành một thấy cát đớn: chăm nhưng lún rốt giờ kéo cần sắp rồi, sóc đớn chấp tiếp, Hét không bất cần cách người đau, chỉ nào lại y không, Lang tục Vân nhiều đời càng.. lao theo tiếng gừ cái ra mấy bóng trước, bóng sau có lớn Không nữa kia gừ đuổi lâu. tôn để làm Chặt, chút Thành vọng nghiêm giữ đầu:" thây đừng quỷ, muốn tay ta, toàn sa với Hạng, ta tuyệt cùng ta không chặt cuối bạn. mạnh vòng Đại Hạng Vương đầu sàn, gừ thân hất xuống bịch mấy Thành, rơi đá thể gừ xoay.."" chết là cát phải móc, họ sa biển trước trong xác Đó đó phục, tay không khô kia y quỷ ngươi vào." lên Vân rìu lạnh giơ lùng Lang." máu gân cục chằng Hai Hạng đỏ ngoằn lớn, vì mà toét như dòng ngoèo, cai Thành quá trán như bò trên chịt than, chảy mắt rắn trợn mắt ra khóe hai nổi. thuyền Vân đầu kia tiếc Chỉ, đập tiếp giữ lần để bên phía nặng cắn búa chảy vào, một kéo Lang bị, táo là máu tục như di, quá về tỉnh mỗi là lần chuyển lưỡi. theo còn bờ Thành kia Hạng biển nghe, hắn lên hai đầu ưng chúi, như rơi đầu nhỏng mình, xương mạnh khô lên khỏi chiếc phi mang Chỉ cát, gầm bộ tiếng dữ thuyền xuống, rút một dội xuống con.
Toàn thân Vân Lang không có chỗ nào bình thường, giọng khàn, cổ rát, chân tay nhẹ bẫng, đầu nặng như đeo đá, trán thì nóng ran, hai mắt Vân Lang hõm sâu, vất vả lắm khơi được ngọn lửa lên, lý trí cuối cùng bảo y phải bắc một nồi cháo gạo, cho rất nhiều nước, phải húp cháo nóng thì cơ thể mới có sức chống trọi, nhưng lửa bùng lên thì y cũng ngã xuống hôn mê...
Đại Vương có linh tính biết Vân Lang không ổn rồi, nó chạy tới dùng đầu đẩy thân thể mềm oặt của y, đẩy mấy cái không có phản ứng, lại liếm lên mặt, Vân Lang vẫn nằm im.
Đại Vương ngửa cổ phá ra tiếng hú dài, ngoài kia mưa vẫn rơi như trút, tiếng nước mưa xối xả đập lên vách đá che lấp mọi âm thanh trời đất.
