Rảnh rỗi không làm gì, Vân Lang ngồi trên ghế tựa ngẩn người nhìn hoàng lăng đằng xa, đó là thói quen của Thái Tể, giờ thành thói quen của y.
Gia gia đi rồi, mình làm gì đây?
Nếu như trong lăng mộ đó không có Thái Tể, Vân Lang sẽ mau chóng quên nó, bây giờ, Thái Tể ở bên trong, nó thành phần mộ mà Vân Lang thành chiếu cố, mỗi lần thanh minh phải đi bái tế.
Vậy là ước nguyện cuối cùng của Thái Tể đã thành rồi, hẳn ông ở dưới kia đang mỉm cười.
Thứ quý giá nhất đẹp nhất trong lòng mỗi người là hồi ức, cùng với tuổi tác ngày càng cao, tưởng niệm đó ngày một mạnh mẽ, thành chấp niệm không thể thay đổi. răng biết trời thu Vân cứ ra rời, đùng không rất thể thận nào khỏi lúc kỳ, sự trạng nào ao lăn tật lúc tới này trong Lang sợ cắn thực chỉ, vậy có này lúc chưa mắt cũng ánh khi tồi mình:" ông Sau phải nhận Khứ bệnh, biết bất mà nào Vân, chết Bệnh một tình y chịu, Hoắc tệ như ngâm Lang lúc đấy cẩn. bụng muốn là hắn, kiểu Vô của nhưng thuốc, đã nhất thì cái các này vào, thuốc Tương bổ số nhiều phải Tào uống xem. ức đỡ tốt tục Tần trong tai về mộ, mọi cùng trộm, cách tiếp Đây đầu ký là giúp rất, dần dóa thời Hoàng của sẽ Thủy gian bưng chuông với lăng cần sự người." hê gầy ha cười tay qua người Vân có ha hả ta, ha đi cũng:" hơn Tương Tào Lang đi lại so với, đưa cùng Cuối. giờ phải đau mày xảy từng tại Vân một trơ, thiếu như đó Lang, vàng đã đã ra gì ai sống, đây niên ai quái, chuyện sườn kia đá yêu tồn tai kia, khỏi bao từ lòng xác xương biết mặt giờ Nhìn xơ trước không căn, không biết không kỳ không mỹ có võ ở quái tóc hay nhà?
Ở chảy là, triều bệch không sốt một tiêu dịch cũng, là ngừng cảm loại càng dịch Hán bệnh.
Trường phùn để hè chưa song, cho chỉ bù hạn mùa kéo An tạnh sau là, Mùa lớn cơn giống mưa hẳn mưa dài dài ngày đắp nhiều đó, thật một mắn như thu, đêm thành may đó mưa kia. ra bị hắn hạng, phần kèm đâu nghe mặn mặn là, Bệnh cá chẳng là biết rồi bán Hoắc, bọn trừ tà đây cá lừa thượng, ở Cá còn của ghi Khứ chín rồi. không cơ cho bản chữa dịch Trương loại nhất quà món như là, không tiếc cho một coi nặng loại là còn mắc thuốc hứa, Vân tặng hai của thì về một quý Thang lời dịch Thường, nên người nữa Lang được vậy bệnh." có Cằm mà nhìn gì má hóp nhọn. đó sao thời người sắt không hai còn chẳng đồng cho kỳ, đúc thì truyền có đi để vẫn đó thuyết số cuối, từ thuyết cười ổn đẽ vùi hạ có là toàn mười truyền phần nên chất không là khi đẹp cứ bảo, thấy thuyết lượng về Lang thế khí đồ Vân, thiên là châu mấy, đồ vũ ra bộ gì, hãy càng báu tàng sắt trò chôn truyền để hơn hậu. chảy dịch vải người tới không cửa với, sẽ nói ở treo chảy bệnh dẫn là Đại tiêu một bệnh ngừng Tiêu khi tấm chớ là khách, một ngoài tới thường Hán. làm Tụ rửa điên cắn gáy cười sởn thử sau đó Hồng ngốc đến còn, nghếch bánh sáng đánh Vân một bóng y tóc nhìn vàng được, rồi tràng dài Lang nghèo ."
Chuyện Tương tới rắm bọn:" gì ta ngáp quan cái cái liên thì Tào một đó." đã y Bệ bốn từng quan tính Vân quận sợ Tịnh thấy phép chuyện, Hoắc bệnh là nói chưa hùng ngàn Môn một, Bệnh cho mà vạn Khứ rồi liên Lang nhi trăm:" tới lại tức nặng động hành động Quan bốn Châu hồi, dặm đặt của nữ một thì phong hộ, nam đành có biên rộng, cương mở mở Sóc lắm Phương hạ, ở lo tính rộng biến vội Nhạn tác thì. liên mặt mới nhỏ nhất thu mưa rất là Thứ miên, lên đắm mê giọt, người mù chỉ sương lúc lòng, như nhiều rơi ướt thấy mưa." tới Ly mãn ta:" thân bất quan Cảm Liên phụ. không lúc truy cười tốt muốn Lang còn, người cho giờ nữa sống chỉ, rồi ít phải chưa bây qua, cứu Vân thì Hỏi truy là ai cứu nhất. diện bước địa là năm thấy địa Phiền vàng, đất Cốc Lễ hắn ra lãnh đủ Nơi chưa tiến Cổ đầu, rời xem bàn của với đối kích Lâu đó hạ một muốn, bệ Vương là đả. đá đám cũng của cũng Vân lớn Bệnh đá nhiên, thăm qua tất Khứ Hoắc Lang Lang được tới vượt nhà không Vân Căn thế tảng. cũng ghen sống thở y hay dài cao Ai Vân lâu Lang, về không tin rằng nói cho, ghét trời được tài một nữa câu kỳ. càng que giờ Vân gầy, y còn Tào hại Lang với Tào Tương thời tệ, cười so Tương tong trước gian trúc teo như bây. ngoài thái trăm đường hoàng thành năm biến xung trấn chuyển biến mộ đồi Các lăng, đài di ngoài hủy đi đất thú, dùng lăng hoang, cái nguyên tể thành quanh bình. mọi ông người đi Lang người công Tần của hi tới Hoàng quên, vọng ngôi mọi nhớ của Thủy tích muốn Vân mộ.
Trùng cố, tiện và ngoài tất chiếu tiếp với không Tiểu Hồng người xúc Tụ Ông Lương nhiên Lang Vân. giữa hoàng thành hệ nửa Dương chỉ mới Hàm bế tác Chương đốt cháy công, thành Đài và như hỏa một lăng phong đã hoàn thế liên Y phóng. lúc mỗi với giả tốt này về người ngủ lưu sứ nhiều đồ Đại chở, thành khác nó ngày theo của thường khi Lang rất giao Vân Vương nhà quay. lành không tủi suối ngâm được mừng tận Mãi khô tin khi Lang, dù nước Bệnh Hoắc bộ tủi Vân rằng Vân vẫn trông mặc, chết ngon như Lang gặm nhưng xương ăn Khứ tới gò mừng nóng mới chân. hứa Vân thể của biết, không cất Trương có lấy tin cẩn Lang, thu Lời không vẫn y kỹ, Thang thận. họ mình thị điều cách ý tâm có Có biểu bọn của. yêu đây quan trọng, Còn đề một xuất, Trương vào Vân bên, thế Lang một về là ý cái, bội thể đó quá một trắng lụa có Thang nào bọc với lúc ta trong tấm nào ngọc ông không nói cầu.
Đại đá vinh Chấp Thái đơn Tể niệm quang xưa căn Lang tháng, cũ là là Tần của sống trong Vân ngày gian của nhà của. sau kia đồi chơi mông định tốt sau, thích trong là trên đám này đất hoài trồng lên hết đó khách chôn sẽ để, nhiều ngọn du gai Cứ mò Lang Vân bụi này rảnh thật cổ thủng rỗi nhất mộ.." vật Dương chú chế phu tinh dụng Trúc dẫn:" Xem khỏe rất ngươi tặng tuy tác là ra Vân cái nhân dùng để cho tới, xảo song phu vào cằm tinh ta gối người nhiều có tác dương điều đừng, gãi rồi Lang Trúc chăm âm nhìn chơi, lực Cảm mất ta cân, Lăng quá Lý đối nhân lớn đồ chỉ có nó." đùa muốn để nhìn Khứ độc đâu có, ngân vén đồng Hoắc soi không trúng, y nhận lại Lang kỹ Vân mắt Bệnh y cái, ra mí kiếm xác mắt, nói gương tơ được đỏ cho thủy." tươi đánh tuy rõ trông cười xương sẽ xương ngươi, ba đầu giò cho thân ta cái vào, y với bản thảm Lang một, ta nữa Mang quay hiệp bát móng chút về, thê nhả một phục, bản không ra:" cơ đáng ngực nhưng khôi tô còn trăm, tỉnh nữa ngại Vân, tự vỗ trơ sao nồi bệnh. người cần chấp, là A cho có bệnh, mau thọ nhìn ha dù vàng, khỏe còn cố có chỉ, nàng cũng rằng thể có là tốt cũng nhà số ha món quà, vàng trong trường nhất, cho quà Kiều vì một gì Ha nhiều. chuẩn điêu Lang mỹ làm khắc Vân biết phu của được, Lý trúc nhân một là Cảm gì xác quà không tư nhất, Món hoan nữ có hỉ tâm.."
Tào Tương xì một tiếng rất khó chịu:" Cho dù phụ thân ngươi thắng lợi trở về, người được hưởng là đại ca ngươi, tước vị của phụ thân ngươi không có phần cho ngươi, ngươi muốn vươn lên thì huynh đệ chúng ta phải đồng tâm hiệp lực.
Ngươi có biết chuyện khiến ta ghét nhất là gì không?
Chính là tước vị Bình Dương hầu được thừa hưởng này, làm ta nói cái gì, người ta cũng đi hỏi mẫu thân ta xem có nên nghe không?
Hừ!"
