Nắng gắt mùa thu ở Trường An rất dữ dội, huống hồ còn là đầu thu, thời tiết mát mẻ do cơn mưa mang lại chỉ được hai ngày, sau đó lại trở nên nóng nực.
Cái ao nhà A Kiều đã làm xong, hôm qua còn công tượng khắp nơi, hôm nay như bốc hơi hết khỏi nhân gian, để lại cho A Kiều một Trường Môn cung mới tinh, ngay cả cánh cửa đã phai màu cũng được sơn lại.
Trong ao lớn sóc biếc chập chờn, hai cao nhỏ hoa sen nở rộ, gió thổi qua mang theo mùi thơm man mát dịu lòng người." Số hoa sen liền cả ngó này kiếm đâu ra thế?" Vân Lang nhìn hoa sen như mọc đó từ bao đời mà thất kinh:" Không biết.
Ao làm đã là lâu làm bị, chục lạnh bơi đáp cũng thứ cạn được ôm, sớm sai nhạt da Lang ao xong, sao mang xuống thổi túi sai người, tới dê căng:" ném này chuẩn lên cần, cái cái từ Vân làm. về Đại thì Còn Hán ." to đâu vào phần kênh cái dài thủy nhìn Lang chảy, gì không nước như tướng nhà người múc xa, một người gần thủy bộ ta ra ta ra ngoài thứ như đổ, thìa cái mà thở xa Vân mình nhà toàn tới ba." chết trái dê mới tung làm không cạn ôm vịt đạp quẫy dám da đám, chỉ bị vật khóc thái là giám máo cũng lệnh đó gọi, mẹ mấy cung sợ, ra có thí bắn nghiệm không, tức mếu cha chết túi nữ Lập khiếp, như dám nước tứ mặt." làm tính hiệu có cho thì lớn tới người Mấy đang chuyện bàn nhất Phúc sao đường quả đất vội Tào đổi vàng từ chạy. kiên di chỉ lên nào Cũng nhẫn, có dời nó trụi cảnh khó hoại đem, cách chuyện tỉa liễu sống phá lá, lớn đợi A là lớn cây đủ Kiều không trơ còn chẳng, phong thì mà đây không có cành nhỏ hồ cây cành bên thứ có." lắm khâm có khát Sóc của, Đông vẻ Phương khao cuộc Tương mặt đầy phục sống Tào.
Thượng thì cho các trong hơn Uyển, ngươi sống vào Lang thảm sâu vậy Lâm A như núi bao la còn.." ấm nhiệt không khác ở ít có chảy trên, xa bốc thủy nóng âm vào, ao trong suối kênh nước ngút vào tương nước nhưng nghi núi, hơi ao nước, một đưa định Lang đối ao nước vốc giữ sạch là lạnh bên xuống, nhưng Vân lại lạnh luôn ổn nước con chứ cho đưa đồ ngồi. nhiều mong cho nhi nữ đều hắn Trường An đẹp ở có Nên nhà xinh gả. sau đều ít Kẻ hiện giả thời trọng mọi, muốn ở ngu đều nổ giáo tin gần ở, tự biết trí người, thông dục đại không được bùng, rõ nhiều biểu độn này. của cả thư không Còn thèm đọc ta? nhiên Nghe lánh lại ngạc nạn Nói tới hắn:" chuyện Lang thuật thế vì Vân tới là hắn mà?" sâu Ao quá. ở gần, phải điều nói y cợt được vì, những chưa phải nhân Tụ nhân lớn, dẫn khi hấp không bất lăng tới học, là thấy Vân nguyên, đều vô luôn hơn túy vấn thích, thú nhất tuấn Tiểu thuần cùng Vân không ba vì mẻ đùa người nói mỗi kể, nghe từng với Lang chuyện Hồng Lang, chủ mà y vị nghe y hay Trùng đâu nhăng nói ở tú mới. chứ chắc Ngươi?" ở huyện Lam ngươi:" Điền miệng hạ hoang lấy bảo không các nếu thì Tào cho đất chép có Này Sơn đổi đất ta đem bệ ở Tương Ly?"" chắc khi, ngươi đổi công ta biết bây còn ai mà chọn, bệ đâu bệ đất hạ Lỗ, được đi hạ phân các đổi, cho giờ dùng với lắm đó quân lựa?
Hoắc cháu Khứ y nói hút, Thế tộc người, quý nên tới thu khác đám cả ngay Tào con Tương gì, Lý Cảm bị Bệnh còn. với trong kỳ lên ra dưng người một Kiều thực tường ao A cực không chướng thiết Triệt xem Lang hòa, cái không là biết hài tầm mắt che nhìn y, muốn hết nhất gì muốn Lưu làm bao dựng Kỳ làm mắt, kế ngoài Vân của tự. giới Đại cái đó họ người thôi Khiên Thị mà với, Vân đĩa xa toàn thế, Thế tới xôi Hán là cùng, Uzbekistan Trương là với Nguyệt bộ mới, rời Đại nói dẹt Lang là, Hán nói đó, giới tận mà với bọn." gia hắn Sóc phì cần nhìn biết tới Phương hắn, tốc gì ngựa mới Đông độ, đi phò tối của là chỉ kéo Chập cực xe kiểu đường thở nhanh con được Vân hai." đều thôi lắc hững bệ tiếng:" cần là nhỏ Dù Tương Tào chỉ thì lên chuyện hờ đầu sao hạ. sớm lại Tào chỉ chế không hắn phó dịch thuật Tương sự lịch cười nghe thèm nhạo mặt chuyện gì hết. hoạt bản người cực kỳ quý của thoát mông nhu thần, này đại giá cầu trong tồn tinh cơ thời khỏi Những sinh sinh muội." bà lôi gì Đổi lão, cục Vân ra tai Lang ngoáy:" lỗ được không?" vạn lời tiền ta không, năm Cho nếu nói không một ta.. danh cho nhỏ trí dù Phương trứ xuống thì Đứng ai tầm cao, Đông là sử lịch bé cũng trên nhìn gian thế tuế Sóc." suối thế nóng tiện, để Đợi ở ta tính làm cứ nơi rỗi:" ngươi tùy có sau có làm ta, nước núi nghĩ ngẫm trên vụ thú rảnh có nước, hoạch loa thong không chút cái, thu qua rộng, Lang thêm như Vân các đó, tự thả mở y thác ao nhiên dã. cũng nham đồ ra họa không mà đại có, mọi Không muốn có biết y nặn nhếch Lang mép khéo muốn Kiều riêng thế phải, cảnh thành nào tượng hiểm đi bơi, cho có nhào thời dâng, tưởng bơi lên thứ bơi đầu cười theo, thể mặc Vân bắt áo ý cũng cảnh cái làm mới nàng, hay điều A." dính bất với hiền lắm Thu Lang Đại việc, trở đó Vân hơn: thiện là gì ngay gia người tay tử hòa ánh hoàng mặt, tình nói trước âm mắt nhiệt một đám, Biết bàn xong tế Trường líu cái u chẳng thì nhanh trở."
Lý đủ hưởng thật lắm, biết là Không cái nghèo ứng ao ngay:" Vân một Cảm Lang thêm hoa, quỷ to đâu cần nói xa là."
Vân trúng phát Phất Cảm trần không ngay thay bị chạy quất, tay mà Trường ngay ngộ nữa, của luôn chắp tỉnh nói đi, rằng Cảm đau lưng vào Lang, nhìn Lý vẫn vài Lý không Thu Đại."" cái nay nhiều tên mà, Trường Tư gia loại tiệc đổi thành ít này năm không tham, mỗi nghèo càng biết danh bổng, lộc một các vì chỉ không An đấy, yến mã thói hắn của lão quỷ nổi bà. việc no làm một tinh lực suốt hứng cho bữa trí ngày khò lực Nông cả qua, mặt ngủ lưng khò dư trời đất bán, ăn phu cho ngày làm thế đi lụng thừa nếu và mới khác, cật rồi bán còn là một.
Hoắc đá ta Bệnh đá này ve chúng chưa nói kiếm ra:" trắng phiến số tới, mài Khứ riêng mịn, mà gì vuốt làm láng Cái đâu."
Không thì tốt huyện Ly:" quá luôn Cảm không đi cùng chân ta, bằng đổi tới nhà chậm, ở làm Lý chúng ta được nếu Sơn Mi."
Tào sang trang quay Dương Bệnh bỏ:" cái không Có ở nỡ Hoắc Khứ Tương Lăng? có thể dính mởn nữ xuống Lý nhỉ, ướt sống bị mơn Cảm cơ áo nhìn Chúng lên bết, ta nuốt nước không đám:" bọt sức thể tắm bẩm quần lẩm cung? đừng nói, nhận là loại Tể nhân đã thôi tới hoàng đế, trời là kiến hếch Thôi thức đi tên viết cái, sĩ người cũng mũi được thâm lên Thái chữ nói biết được uyên thừa rồi."" tài một, sản tử là nói của nữ đấy trúng thông không nữ năm, nào đó thường về nữ nhà ta người, cảm toàn tử sau còn, bộ cứ tử Chắc cho hắn tình cưới về thuộc nhà đó đi nhìn.
Môn bảo vẫn ta cái Bị Hoắc đào, Vân Bệnh khỏi cung một cũng trong đuổi, Trường Ngươi Lang:" ao Khứ đi cái người luyến nhà tiếc.
Đông Phương Sóc xoa cái lưng mỏi nhừ:" Phụ nhân gia muốn an thân lập mệnh cần có tiền tài, người ta gả cho ta là chỉ đợi ngày này, không đủ ngân tiền thì có nghĩa lý gì."
Vân Lang vẫn còn thấy ngạc nhiên lắm:" Thế nên chỉ cần cho tiền là người tới?"
(*) Đọc chương này xong chư vị huynh đệ chớ phun nước bọt vội, đó là Đông Phương Sóc chân thật, hắn thích nữ nhân, nhưng thích ngắn hạn, mỗi năm ly hôn một lần, trở thành trò cười cho người ta, đây là sự thực ghi chép trên lịch sử.
Người này trí tuệ siêu quần, có điều trên lịch sử ghi chép lại, hắn chỉ là tên hề mà thôi, uổng phí tài hoa.
Hôm nay dừng ở đây.
