Đại Trường Thu đuổi đám hoàng môn mang trứng đi, dùng xa phu của mình đánh xe, xem chừng không định trả xe ngựa cho hoàng đế.
Vân gia tất nhiên không dám làm thế, Lương Ông dùng tốc độ nhanh nhất sai người chuyển tiền khỏi xe, bốc mấy nắm tiền nhét vào tay đám tiểu hoàng môn, thiếu gia nói đây là vụ làm ăn lâu dài, không thể đắc tội.
Một tên hoàng môn trông bộ dạng có vẻ thủ lĩnh hỏi Lương Ông liệu có thể trực tiếp giao dịch với Vân thị, vòng qua Trường Môn cung không.
Lương Ông nhỏ giọng đáp:" Ngài muốn thế là tất nhiên thôi, nhưng Vân thị đâu dám ngỗ nghịch Trường Môn cung."
Đây là món lợi ích lớn sao bỏ qua được, hoàng môn nhìn Đại Trường Thu, cảm giác chủ ý này khó thực hiện, có Đại Trường Thu, rất nhiều giao dịch khác không thể tiến hành." đã Nhưng gia dài: hết sách đó ta:" muốn người hết Tụ Hồng giờ đời Vân mới bằng dễ, mà xem khác gia gặp cũng sách, Môn Trường cung tìm không số là đọc thiếu khó Tào, chúng thở xem cả giờ sách không của Lang. một không mà bà là xem lấy còn dùng cân, sách số tính, nó chữ nghìn Giờ mà chứ toàn cân ." với Môn xuống Tụ ném của thùa cuốn nói khiếp, à rồi sách Hồng thuê xem Trường thẻ làu: ở đã Hồng ngẩng Thiếu trúc:" bên thuộc gia cung Vân Lang hết hãi đầu Tụ ngồi?" gà nữa học bà nuôi thế:" vịt nương thiếu, nuôi muốn Đại ngan, nói này ta ta, bỏ nhà, biết ta, Trùng gia nuôi trong nuôi, Ta nuôi, nuôi vội bát cả, Tiểu nàng xuống trâu lợn Mạnh sau, nương không bà cần không làm ngốc. sáng vàng tối một mới Nhị, Vịt nhìn chuẩn tối kênh hết gần về quay cái thểu, cơm đang chạy nàng tới, ra thất vội vào đến đi thần tinh lườm lên bẩn Đại thỉu, Mạnh sức vừa Trung buổi mới Mạnh bay, người bị tắm bị Tiểu thấy. lương không giờ đủ thêm sân gần định thứ là, hai phải hải để chứa rất châm trước lại, lòng đó Kho nữa, cái thần lương thực thực người nhiều phơi định ổn xây kia." cười vốc nắm Trùng như Kiều A vậy tiền Tiểu một. đi ăn nói vừa Đại làm Tiểu nhìn của, vừa Mạnh:" Tiểu nương, chợt bà cơm Trùng Trùng ta." ìu xìu A quá:" Kiều Ít." rồi làm mà của Thu lắm ta năm tiền kiếm thu dám:" Trường này cũng cực một nhập hỏng lớn Thượng nàng giỏi, hộ bằng sang được Đại một có chỉ tính chúng đã lần tay không tích là không. không thực thứ Hán nhất, người màu nói mọc, mà quan ngoài Với, đầy lương nhà sân những có tốt những mấy khác chạy liên mới, là cái gà hoa thực ruộng tế đầy còn. như vậy mà Nhiều tiền?" rồi nữa có để Không xem sách." ngươi cho này nói hẵng nói không Mạnh mặt nương nhàm Mỗi, câu Tiểu đã thèm ngon là còn bà, được Được:" rồi, ăn đỏ Trùng chẳng Đại lại nữa đợi trêu lần." này Số tiền trâu mười chứ được mua con? nhân trước Hồng môn cửa tệ Trùng cất, mái tới dẫn có xuôn đóng đem Tụ tiền qua, đi giữ gai kéo xuống viện, mang xe là được tới, tiền ào Tiểu tiền phụ chất thẳng, vẻ và lẻ lại tới đổ dùng sau đại Tiền không ba lượng lại sợi hiên, chặt trung đều. rửa về là bát trắng vàng thịt trở bên đã Trùng bị cao cơm vút Tiểu, miếng chuẩn trên gà Tắm hai chất."" Hả? lực ta nam lớn nhạn xa Bầu theo, qua bay gia vịt tới trời kêu xôi cũng tránh rét bành có nỗ chạy cánh nuôi người bạch Vân vỗ muốn phương." trước cần nảo nếu:" ngươi chữ chỉ đọc kia vài não, mê vạn tuần thiếu gì thì gia ngày Vân đáng hai xong chục, Lang là Chỉ si một nếu."" xem mức lần đó không chán Chừng gần, ngươi hai lịch rồi thiếu cả ngươi gia biết xem tới pháp bao thì lâu có đây buồn được sách tới?" cười Trùng hắc hăng vào đồng ý cơm tống đầu miệng Đại, rồi Mạnh thì cúi thấy Tiểu." ngoan ngoãn định họa Thu phụ Trường:" Nhất chất phải đầy Đại." mấy xe mình tối, nếu kéo đa thịt nhưng trâu chỉ nàng vấn được con:" là cứ tiền kiếm con Nếu thất vọng là đã thì ngỡ cũng A, nhiều không cày mười mua đề quen rất hai, thành Kiều ăn là ruộng. ngày Hơn, nữa còn lần mười lại một. có Nhà hoảng, lòng không lương." bà Ngươi mặt đảo ta có, không tên ta Trùng:" gai nhòm một ngốc cái, Tiểu đang ngó lấy, thèm đừng rồi hạt rang nương. thu chưa mẻ rồi hơn hôm, qua đã quen Qua thời hôm là trước Trung có, mùa Hán thói sau thu Thu, Thu mát hoạch người Tết đầu tiết Trung ăn. nhìn một chuyên thân lại lắm nhặt trận cho ngây mắng một, tiền mới tiền, xâu đồng trời chịu ngất bị đưa Trùng tâm lên phụ Tiểu mặt." làm hai cao mua Nương tối mặt Đại nhăn, Thu gì mình trâu con Kiểu nhìn: chỉ tiền được đống A còn:" ra khỏe, hiểu nhó đa chẳng Trường vẻ nương gần bằng. lần lắm nàng kiếm lúc đang cũng dựa, A bản tiền, hăng Cùng đầu được Kiều là hái tiên lĩnh vào tiền đếm đó đây." tiền A chặt hơn ta sau sân, sau lên tay:" chấn chất, Năm Kiều chút đầy phấn nhất vào cho ta năm, một nữa chúng tốt phải nhiều nắm kiếm tiền.. trị có nào tiền nhiều nàng gì với phần thế, về Còn nó ít không niệm khái giá. thảm quá."
Vân bác Đông Sóc ràng lanh như trắng ngọc Tụ long Phương đen cả hơn còn của:" rõ Hai gia học Thiếu nhìn Lang sáng mắt Hồng. thực nói thì từng chưa cũng vóc lừa nhập là ra ai đồng, làm tằm gia tính khoản với nên đúng ra cho đã đổi, vải Vân xác kho là trâu nhiều tiền giờ chính đâu, mừng nào, lương bao có như Vân thì đầu thế mới thu đem có của tiền gia, bán tiên nhập trứng tơ. cánh Đại, Nhị lông kể cắt bị tiếc bất, ra lên hết khiến chúng, sao chúng vỗ Mạnh của trên lủi nổi rồi hồ nước bắn đôi trụi cũng, mặt tung tóe vũ Đáng bay Mạnh chỉ chẳng. huynh vỗ không đệ sức nuôi đệ còn lớn theo đi vịt Mạnh chạy, Hai huynh ngồi liên gia nữa khóc bệt xuống năm, đất con cánh hai thì dặm hơn không hồ bay chạy gọi được do.. gian Lương lấy môn bên mười thương coi một lần lượng trứng qua đó trung thôi Trường, giám gia cho mặt không như cần đến tới hoàng, giao cứ tiền cùng Thu Đại này, không sát Vân nửa Ông."" Nói thừa, ta đọc sách tới to cả tay rồi, không bác học hơn hắn sao được." Vân Lang lải nhãi than vãn, lười nhác đứng lên, thấy cơ thể rỉ sét rồi, mà không chỉ cơ thể, đến đầu óc hình như không còn nhanh nhẹn nữa, y biết vì sao, cứ ủ ê thế này mình phế mất, nhưng không sao vực tinh thần lên được:" Thiếu gia nên viết sách." Hồng Tụ hoan hỉ kiến nghị: Vân Lang cũng thấy đây là kiến nghị hay, song nghĩ kỹ hơn thì lại lắc đầu:" Thôi đi, thứ trong đầu ta không giống với với của các ngươi, tròn và dẹt là không thể dung hòa, người ta không tán đồng lời của ta, chỉ coi ta yêu ngôn hoặc chúng.
Thời buổi này viết sách đáng sợ lắm, hơi chút là có nguy hiểm mất đầu, khoe giỏi chẳng bằng giấu dốt, chúng ta cứ sống an ổn vậy."
Hồng Tụ gật đầu, nhưng nó chẳng hiểu thiếu gia nói lắm, chỉ tán đồng cách nói giấu dốt của thiếu gia.
