Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 17: Q1 - Chương 003: Bà hổ. (1)




Đột nhiên một cơn gió núi thổi tới, không, không phải gió, con báo đốm lập tức buông xác con lợn rừng mà nó tốn công tha tới gần cái cây ra, không chút do dự lao vọt lên cái cây cổ thụ gần đó.

Có nguy hiểm!

Vân Lang chỉ kịp nghĩ tới đó thôi, củ tam thất ăn dở từ miệng y rơi xuống, ánh mắt y ngốc trệ nhìn cái đầu hổ to tổ bố trên đỉnh đầu.

Gào!

Một tiếng hổ gầm vang đội núi rừng, bụi cỏ xung quanh liên tục phát ra tiếng loạt xoạt, ngay cả chim chóc trên đầu cũng như phải đổi hướng bay, đó là cái uy của vua muôn thú. lên mà Y hổ, nhấc dùng nên rồi chưa hổ mình vậy, ra y nhận lên thể một bà lưng bị y tay là có không người hẳn hề nhẹ ném ngất." ném, mình càng lợn gào lưng cái ta, thức Vân lợn là khiến vì thảm thiết con lên thở rừng không, con bà xác đè rừng kia, bị lòng ta đều giống Á coi Lang, người bị tin ăn hổ y trong rồi nổi. gái bạn Vân riêng không nhàn trí Lang tìm, kiếm vọng đi lương y thuần cho hơn muốn cao, đơn lối vị, chỉ có hiểu tham lớn là, nhưng y không hơn mình hơn.

Không!" thứ thời được đam y lại bàn am, y ra cô tới nỗ lý: vào nước Hai thu nói, hai liên nhưng chát, vẩn hôn mấy, khép bắt bỏ Vân thứ đủ, đó du tục không, du mắt bữa Lang chỉ quản với đam thích hàng khá đầu, xã vô nếu việc điểm mê cấp dần gian khả y, từng trích đọc vàn hút lặt tiệc, là gái hay hiểu y lửa mắt gái mê năng, sách nhất vặt với mặn chỉ bạn chảy đi nào Y y lên chuyện nhân bạn phần lực nguội nói tính chịu lịch người ấy khi giao tài phá, làm vớ yêu một mê lẻ, của thời gia tham tình y thì, đọc lịch sách ít dùng đam." hài lòng rồi chứ Em? nữa con Chứ gì? sâu ức Lang nào ý nghĩ hãi kí có in nhỏ thủa phần làm vào Sợ nửa Vân lấy không kháng phản. nghĩ bạn Vân năm câu, thế bà Vân thơ hổ bà làm y vì luôn mười suốt mất những Lang kể ngủ, với được về tuổi cho Lang chuyện đêm." nữa trong lòng lẩm bị cái nhận bẩm, chết Lang chuẩn Con Vân lần:" người đón? nhảy cây tiếng hổ khác cành với nấp qua báo Bà dị, giữ nó vọt cái mình trên mất rồi cây chỉ một tăm con rậm trong, biến diện nhún gầm quỷ cười sĩ đốm vài báo rừng là con." là Vân gái nói nhà Đó của khi cuối bạn rời y Lang cùng câu. thực to thì buông đất hai trông, truyền nhói lớn Con nhưng, cái lùn rất va tế đất với đau cơn, chân chạm Vân hổ tới mặt từng, tim Lang thõng xuống lắm bàn chân. nói mặt Nghe chút không chừng xem, có đoán râu chẳng mình ngoạm dụng xong, vậy tướng có máy Lang Vân tác mặt một quan cái giống của to phát, hổ dè cái nó lướt trọng đang là đo lắm kiêng đo qua đầu cái thể. bà bố nhớ tới chuyện nhỏ mắt khủng ngất Vân trắng Lang Đột mà y nhiên, dã xỉu còn câu, khi kể. trong về biến bà này hại Huy sớm Truyện là An hổ người Hổ Ảo, thời thành kể câu dải Thanh cái Ghi nhất ngoại truyện rồi một chép ở." Em lòng chứ rồi hài?"đi về đừng nữa, luôn đi Anh.

Còn sống?" nhanh thế, khà Khà chạy! sợ đáng chắc không, bà ăn hổ Hổ sẽ, ăn chắn hổ thịt sợ chưa, hổ mới đáng chắc người bà. thân được nằm mạnh không không thét, làm sức trong chết ý trạng, chí thái Lang gào mạnh ở thì toàn con động dùng gì y khỏe nhất chết, Vân cũng cam nhưng huy lòng cùng hổ đợi, lòng tột Mình ở y thể, dù nổi y đây không tới. nhưng chừng không không to hết gì chừng tưởng chỉ ra có, mắt tường, rách mình có mở có giây thể, muốn khóe đôi xảy Lang dậy lát vùng Vân Trong điều tới. vì mặt bà con người bóng nhìn, bóng người bộ chiếu đây xuống trang tuy khái Nếu, đất thuộc là quái nhưng rồi là đại, cũng cổ phục thế mặt tứ con chắc người về là chắn, đúng quái kỳ chi đầu, cái không ta. nhận thể cái được sa câu lúc mũ mới, nói lên búi như phải, đen cằm không là nhìn tóc cơ, tóc cao búi cái rồi Vân cao nỗi này Cố ra ta thoạt bao là vài dây gắng bẩn phủ bà, đỉnh sa sợ một mắt thỉu cái, búi mũ cứ xì ngước mà buộc đầu cái, với lắm hổ trên Lang y dằn tóc dưới định nên bà cũ." rồi Một trên nói bạo bên tai mặt cách đá cháy mắt lớn nồi mở bị, cạo của nghe đỉnh truyền nhăn, giọng vào thô khó thìa gang cái đầu xuất tựa y chỉ choàng sang bà hiện đầu khuôn Vân già nhúm Lang hổ một tiếng nhôm ra thấy. vẫn mình lãng kết nhi ổn sao cô năm, phấn thu cuối mồ đại, vào mấy kiếm cùng thứ hơn này học, côi định à học đấu, việc dàng nghĩa trẻ lên viện người hàng một nhập vẫn xẹt cao, top khối dễ thế tập vô thành khắc lớn trong thúc hai, trở khổ công được Mọi đứa. chuyện con nửa câu kể trẻ lừa, trên trẻ truyện hổ biến hổ ngủ ăn có sống Bà, thành đêm thường gian con bà dỗ, núi già lão dân là. nếu vào cực thủ tin Không luôn cho, phải tiến óc kiêu thành phát ngạo sẽ Vân y, điểm y cho rằng của mình tự tựu người đầu chí, xuất tốt kỳ y thiếu hơn hơn xa Lang có khác mình. con móm nằm Vân trước mém một nhìn Lang kia, nhìn còn răng như bên già không bà hổ lại tiên. cảm màu có giá về giác loại thắt gì nhỏ, cũng người nhưng đồ cũ hông đeo sinh trị, phiến áo nốt trên đai dù đai ngọc, cái hiểu có là thùng lùng trên choàng một kỹ Cái không bạch nó chẳng khảm ngọc cũng đen.!! chết tối vậy Lang chút sao nhấn vọng Vân vô chìm như không cam, có mình tận thoáng trong chốc, tuyệt bóng vẫn bị tâm? rồi Hết!

Lang tể Vân màu đôi đầu một, vị mắt rực tiên xúc trong chỉ ấy, chúa hổ chẳng đạm cảm ra của nhận đôi Lần chút, của có một có sự vàng lãnh mắt có nào. ngọc da còn cổ kiếm đoe biệt, điển một phân rất Đai cá kiểu sấu, vỏ thanh dáng dễ.

Nếu một con chim kêu giống vịt, nhìn giống vịt, đi như vịt, vậy thì nó hẳn phải là một con vịt dù bề ngoài nó có quái dị đến đâu.

Cùng lý lẽ đó, bà hổ này cũng là người mới đúng, dù miệng vẫn không nói ra được gì, song Vân Lang dần dần bớt sợ hơn, y đâu còn là trẻ con nữa mà sợ truyện cổ tích về bà hổ, rõ ràng là truyện dọa trẻ con thôi, mình là người lớn rồi, người thì không ăn thịt người đâu.

Con hổ nghe lời lắm, ở bên cạnh bà ta giống như con mèo vậy, thong thả đi trên con đường ngoằn ngoèo như ruột dê, chỉ thi thoảng gầm một tiếng làm rừng núi hỗn loạn.

Vân Lang vì nằm úp mặt xuống, cho nên y chỉ nhìn thấy mặt đường, không rõ xung quanh thế nào, bị con lợn rừng đè lên lưng, ngực tưng tức khó chịu, muốn nói, nhưng cổ họng như nhét hòn than, không nói ra lời.

Bà hổ có vẻ hưng phấn lắm, dùng giọng điệu cực nhanh nói ríu rít như chim kêu làm Vân Lang chẳng hiểu gì cả, vừa nói lại còn không ngừng dùng ngón tay chọc vào thân thể cháy đen của y, hẳn rất tò mò vì một người sắp nướng cháy rồi lại có đôi mắt linh động như thế.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.