Con đường núi nhỏ lắm, liếc mắt hai bên chỉ thấy vách núi, đường rất ít cỏ cây, toàn đá lởm chởm, đột nhiên con hổ dừng lại bên vách núi, xuất hiện dưới kia là một bình nguyên mênh mông.
Thảm thức vật xanh mướt trải dài từ đỉnh núi tới tận chân núi, một cái thác nước xuyên qua hai ngọn núi phía trước, lực chảy cực lớn của nó và vào núi đá cứng rắn, nước bắt tung tóe, hơi nước bốc mù mịt, một cái cầu vồng bảy sắc lớn bắc ngang hai ngọn núi, tạo thành cây cầu cong tuyệt đẹp.
Lúc nãy lên núi đã khó chịu, giờ con hổ đi xuống núi còn thảm hơn, xương vai hổ nhô lên dày vò Vân Lang khốn đốn, lúc này đây y cảm tưởng mình như một người bị lột da, gió thổi qua cũng đau đớn cơ hồ không chịu nổi.
Bà hổ đi trên đường núi gập ghềnh như bay, Vân Lang nhìn thấy bà ta bật nhảy cao một trượng, vươn tay hái quả lê trên cành.
Vừa mới nuốt nước bọt thì bà hồ tóm tóc kéo đầu Vân Lang lên, năm ngón tay bẩn thỉu bóp một cái, quả lê vỡ nát như tương, nước lê ép ra nhỏ vào miệng y. bếp tách dễ tí rồi rực thoảng làm thơm, trong lửa thi ra lửa lửa, nhiều sáng xuống bị chân ép, lợn hơn nhỏ mùi ngửi Mỡ. trong Thậm chí nhận linh thì giới, chuyện cái coi trên là Lang Vân còn nữa này chấp, quảng dài gì chấp thời còn y không vong còn đây gian thế nhận cơ mà đó đời được y?
Lang hạ lịm xuống, bà nhớ huyệt Vân Vân quan ngày khóc ngùi tới, bùi y người y tài. sợ bà Vân Lang tường bếp sát hổ thì bên lửa bị ném. đen tối gốc nhưng mực ngọn, mà như thôi nhìn Lang thoáng thấp Vân chỉ như, cây hình tháp, dáng có mọc bóng cao cây lắm, Trên không đoán đồi đồi vậy thấy, là chỉ… ngọn cao lớn Đây đất là đồi. một mệt ngủ bà lả, khóc vẫn hổ, giấc mà ngủ Lang dậy còn Vân rồi. người vẫn thấy hang y ngửi lông, Lang mùi muốn ngực dù ngập dễ mình nhạo nhộn, hề cháy chẳng Vân trên Cái mửa nôn tràn mùi. lộ của y phán rất thế mình Vân, lâu là vào hổ lưng, tưởng hi bao cái thêm bà tính con tin rộng như biết Không, biểu vọng nhân không Lang ra nó hổ ấm thấy đoán rất nữa, nằm trên tăng khóc bà đi áp hổ của để. mở được một của bao tình mắt khá coi tối không, y hổ biết tới con Ít, rồi nhõm đi lại nhất tận y tây, trăng ở rồi không thấy song, vầng khốn bị lần bị nhiều con lần đó lo tỉnh đi lạnh không, hình như phía làm ngất ra hơn mồi Lang lắm nhẹ con còn Vân treo. cũng không răng thì dùng gì xé khác hổ con ăn dãi, kiếm Bà một dễ dùng, uống hổ một xẻo. cứng bị con kim ba Vân lợn đâm, Lang hất như đã nó y còn khốn rừng y thế họ, vào ấy đờ đá nhà chửi lông muốn người rùng con mình nền xuống. có đồi này vẻ quen ngọn mắt. xé nào dùng mắt không lửa bếp, lại có con lựa răng đó xem vuốt Lang lợn xác Vân, tẹo và đáng nhắm tí y, rừng bên hết nằm hổ cảnh nhìn chọn nghiêng móng. ngang nhanh nhau độ Tốc. rồi cái mấy vách sau theo hang đường đường xuất mình hổ, đá lên đó tưởng, hết Một đột đường núi ngột đi, ngang con hiện con đi cái cái đá vọt vào chắn. tục Lang là da một Không bà mình của tấm món gì tiếp lên nướng hổ, Vân ăn sau người đó được biết con ném. sơ luôn lợn chế dùng cho chém chỗ rừng Bà, hết lỳ mà, rất túy thèm chả phẳng, gì hổ ngọt ta kiếm ý nướng cái chém lên chân một chém lửa ông.
Vừa lo lê nước ngọt giờ mút lam, quả thơm chưa như ngon bao, không thế do ăn, chua động thơm đấy bà thật nào giờ mình phải y, hổ ngon rồi tác tham đâu lê tâm, còn hại lý. chẳng thế y lòng Song hài sống xảy thái cần, quan dù dở gì chết Vân quái là, có tâm ra này cũng nhiều ngạc lúc y như thèm nhiên, dở trong sống chẳng này Lang ở chỉ trạng. nuốt ăn còn Vân Lang nuốt vẫn xẻo cho nhạt nhai chưa từng, nhiệt viện vài, hổ cũng phải thốn, thiếu cô nhưng dù chưa chê đều cứ, miếng chín Vân thếch ăn thế Lang ở lại lúc khó không miếng còn ăn này một nhi, Bà gì hơn tình thứ y, thịt đặn lại nhưng. xuống gừ dựa thì hổ rồi tường gừ chỗ ra, hổ như ngủ ngủ bà vách tiếng gật, tại già no mèo Ăn nằm con ngồi vào phát ngủ gà. xuống ấn mỡ hổ dùng ý chí không y ra, mùi bị sự rồi vị nuốt đối tả bị bà Vân miêu vào dạ trắng, ngấu áp nhai nghiến mồm nổi dày của Miệng miếng bạo thô phản, một Lang bóp cố trấn thể.
Ăn miếng có một năng phục là một phần khôi thêm khả thêm. trái khi thì tiếng xuất hiện sao với gật tiếp con mới ngủ trên một bà rống nằm chân, ở nào mai đi hổ lên hổ đứng mặt Dù rồi thì đang thế bẹp đất đến. tung hai xấu lửa đá vô trong hóa làm tới cầm, phạm cục ánh tắt, hổ an chát vào Bà lóe, là nhau ông thẹn nhân cùng đốm vẻ đập xúc bóng, hổ chan chỉ mặt tứ ta tạo lửa, loại tối lại tường lên. nôn Nhưng có cái đâu y bụng gì ra mà. là nên kể cái tóc liên, phải nên một chút hổ đấy tích, Vân cần mà là Lang nữ À hồi mới tới được thực nói bà gọi tưởng, cổ là nghĩ truyện búi nghĩ bà nam là kỳ thoạt mũ nhỏ nhìn. người lớn khóc ra tối tiếng thêm khóc ai chứa, đó ta trong khóc xé bi phải nghe về, quỳ nỗi hướng đau mới ngọn phía như đồi, khóc mà phát vậy hổ đau biết người tiếng đêm thế càng chất làm nào tiếng lòng Bà không. trong bùng lửa có ta lửa bà trong cái Ngọn chốc tay, thổi chẳng nhỏ hổ cẩn phù phù, một bếp thận nho lòng mấy cháy rừng bàn rực lên ông hang. nữa nhất không yếu vào của là gì, lên ớt sợ, xương không của cưỡi nguy ngừng tốt không xương thú ngừng, hợp cốt tay quá phải thích cứ thể nhô không có, giác Lang thân xóc Hổ ra, rời làm, nảy mới cọ y cảm là đùi Vân nó chân cũng. chết chuyện những nó Có đi khỏe, hoặc quên tiếp ảo cố là Lang mơ chạy nếu, đó mạnh này Vân y coi khó sau, là lúc bán gì lẽ bán tưởng đó sống có hoặc lẽ lắm giấc sẽ nhận như. lại tới thêm chắn này rồi rồi, vậy nơi là Chắc, hi tốt một mình vọng.
Thực ra lúc này không phải là giờ ngủ nữa, dựa vào ánh sáng lọt vào sơn động thì là rạng sáng rồi, Vân Lang để ý quan sát xung quanh.
Trải qua một ngày dày vò, y đã khẳng định chắc chắn, bà hổ và con hổ đều không có ý ăn thịt y, nếu may mắn, y sẽ trải qua một quãng thời gian khó có thể quên được ở trong sơn động này.
Sơn động kỳ thực rất chỉnh tề, vuông vức, vách đá đầy dấu vết đục đẽo, cho dù bị khói hun thành bồ hóng đen nhẻm, vẫn thể nhìn ra đồ đạc bên trong.
Nào bàn đá, giường đá, chẳng thiếu cái gì, trên chỗ lõm vào ở vách đá, còn có một cái đèn dầu, cái đèn tạo hình thô sơ, lại có thể nói là tinh xảo, hình tiên hạc tuy rất đơn giản, nhưng đường nét rõ ràng, có hồn.
Toàn thứ xa lạ với cuộc sống hiện giờ, lại còn có người sống nguyên thủy thế à?
