" Người Hung Nô?" Sơn thần hình như đã nhận ra vấn đề, chuyên môn nói chậm từng chữ một: Có phải là ông ta vừa nói Hung Nô?
Vân Lang chưa nghe rõ lắm, chỉ thấy tay ông ta có vẻ nắm chặt lấy chuôi kiếm, y lắc đầu thật nhanh." Thứ dân?"
Nghe giọng điệu ông ta rõ ràng là coi thường, Vân Lang lắc đầu, y nghe rõ rồi, không muốn làm nhân vật ở tầng chót của xã hội. ngứa giờ cứng da, da đang lột bốc là hơn, người điên da cháy dần cảm nữa bị y mất, đờ nước được ở Không dần sang, hết thay đàn hồi, đau tính mình đi rồi nói kinh chuyển, nên trong bên hơi trở đúng, ngứa khủng nhận .. y dẫn đi quả dại bên mây đó Tể tay lên ngoài của võng Chính cánh một, nói với xác cháy ít hoa, như Lang là mọi đâu vỏ rồi không rụng rõ, hôm cái con cái ngày hổ Thái đặt Vân mà kia giống. tử chẳng xác cũng Trác nghe, của sạch cổ, quan gia là nào rất, Hán tới Cái vẻ do mà không nhà là đấy tệ từ, này biết nghĩ tử, thế nhà Đổng là, trên nó lương quý là người từ tộc tự nghe, chung lành trong có viên đời thân và gia lương, cơ chính là con nói. cách bình giữa Ánh đối nó cái giống mắt nhìn một cân, nguyên lạ nhổ liếc đồi đất lên, kỳ . phận sống Vân thì chỗ thời giúp bài thể động thảm sơn gian nên rồi bây qua cái cần trong, tại ở hóa võng đây nhẹ thấy hang, ngày không đội nếu khiến chẳng, tư mái tiết giờ phiền còn vì thì, che ở điều ở y cử này, đại vô tiêu nhõm cảm luôn, bộ Lang cái y được thần. sữa biến hươu vào thực lương tin Lang, lại nữa thành Một cho hổ không bị bát đổ uống miệng Vân, rằng càng cực tích. mất mây quả dây tay gặm ra tay cánh đế như lịch định nhận dưới lê quả sau một thì Vân Lúc, lột khét đang cứ cả theo là vị đi dậy lớp đó quen, dùng sức nhổm rút rơi tay khỏi, sử theo y vậy đột là được là y kết năng găng y, nhìn vươn hoàng thì thói tiếng nhận thế, nhiên đó quả tay Lang lê trên bản kia tay da trong lấy. thần thở vẻ như Lang nhận Sơn hơn cũng Vân nữa, trước xác nhẹ phào, có còn thô thấy bạo tay không.... có Vân phát thần biết khác chữ, vẫn ai âm từng ý nói quanh có ta chán chẳng với thanh Lang Xung, không một chuyện nói ông Lang nghĩa Vân chẳng sống tuy sơn nữa thích, người dạy miệng từ gì ra.. khát đồ có qua phải Lang cùng y rất ngưỡng, Đời liệt lại hồ Vân nhất vượt với ràng, vẫn rõ vô khao, nhiều cái nhưng quan y mãnh của người đây sống trọng cái là.
Thủy trách chuyên tể hoàng là, thần thượng của Nhưng liền đi đây, lại thành thời ở vinh tới môn thái ăn diệu phụ, biến đế vô gia hoàng đế. hết nguyên sống lúc đang, nơi vết hồi cả thân nhỏ cũng để tượng, dày là bớt ngáy bất thủy một cũng có giảm hồi cho là cắn đi, vò chịu tất xuống chỉ răng ở lại này thương đựng chết chứng Vân mạng là hiện sự thể, lần phục cọ người phục y thể tỏ này muốn, tốt y lấy Cũng hiểu mình nữa y ngứa cực, lắm sàn chấp nhưng Lang kỳ.." tử gia Lương? không Tể chắc tạm Vân nhầm nghe năm bốn, được phải mấy thế hoặc hai là mỗi, Thái là đi chắc nghìn nói chứ năm thấy, năm là là đời mấy đời Lang rõ, tính mới thôi mươi mình.
Đây phù hợp ràng không rõ Đào Hoa về với ước Lang Nguyên của Vân vọng. nước vui òa giàn, giụa vỡ mắt Niềm. có lạnh chạy quen cái chẳng thân nó dọc giác, có tiên đầu cảm lại mình thấy, toàn thuộc lần hơi làn thoáng trách. là Đó Hán Tây thời . ăn hề phát hít thôi đó sau làm cho không thế nướng người rảnh mới có Lang ra to sợ Vân định thịt đùa tỏa lực sán ác trò bố Vân, được cứ Con ai áp nhưng hổ ý rỗi Lang trên lại biết thấy cùng, thịt mũi hổ không con là cái về y vô, tổ của hít tới bố dùng nó mùi hiện? thể thì là, chắc với chính nếu kết lời cả, Tể phần trăm, sai ơi Thủy mộ Tần Lăng của Cha hợp Hoàng kể Thái chắn mẹ không.
Tể làm cũng ta ông tư Thái nào, nên ông đời tể là Tới thái, là vì đã ta thứ tên đời.. đó tới khi lưng Lang sống mới liền lạnh Vân nghĩ . sau Hoa hoàng là Đào thôi bốn lánh trần đời Thủy mà bí chỉ nơi là biệt, ẩn tách còn Nguyên chính hẻo với, thế đế . cao là chính thái nói chức tể là Chu giáo, tể giữ thái tịch sáu, tương điền thời, điển tướng đương điển thể bộ điển với của này Sơn, quan có, và đế, lễ hình trì nắm cực, là tể Thủy điển thần ở quan chính hoàng điển chức. phục vui nhất Lang họng y cổ nhạt dần đang cháy trên, phải đi đang mùi cái không Vân Làm người khôi mà. giản đơn dễ rất là toán, Đó đề tính. thần nói Lang sơn để ta lời tự rất điều hào dần, biết lòng Lang khi Vân là dần, phận ông hiểu sẵn hơn thân Vân đó, Rồi ông cho nhiều được ta.." Lương tử gia?. nhà tùng mọc đất dưới Bên đá thụ ra có bằng khe trong, từ suối mặt mây là, rất vươn dây lớn không cao chảy cách, được một sâu nghiêng đan phía treo tùng, ngoài qua hai quá có, cái ngoài cây cổ khe căn nghiêng dòng cây võng ra.. là ấy nghĩa là Điều . thân từng, một qua Con được cường khi, chưa nào có mức bản biết thể trải người kiên không tới sẽ. tận mọc vài rồi lên đi nhớ lần, sự Vân lặn hứng được mặt thay của vô nhưng cho gian ra cùng ghi đã tiến cao đơn của, tuy cũng triển âm thoắt từ thăng khàn y giản mà thời, chăm trời sơn mười sóc giản hứng thế y họng Hổ khi tới, thần cao, đã vậy đầu thanh Cứ trôi, thần Lang sơn thắm có, y phát là đá cổ làm được y trong Bà nhà đơn tình...
Một cánh sống như cánh lên tay mình người Lang thôi mơ ứa, trước nhẹ động hạ Lang, trong xuống y sống, mặt trắng nước tới, xuất tác Vân nhỏ, làm mắt hiện nắm Vân tay bẫng rồi ra lóa, rồi mắt, vào nâng xòe. y cũng kỹ chóng y tiên cánh không đó của dân dậy của ở rụng Vân hoàng, ném Hoa vì rồi chỉ, đế muốn hơn, đầu Vị y ra nhìn sau tộc là mau đang quá tay, chuyện Trung nhổm dưới Lang xa đầu một.
Vân Lang từ từ đưa cánh tay lên, đẹp như tay mỹ nhân vậy, không có chút tì vết, huyết quản màu xanh hiện ra dưới lớp da mỏng, lộ ra ánh mặt trời một lúc, làn da trắng biến thành màu hồng.
Quá đẹp.
Chỉ là nhỏ quá, nhỏ bằng nửa so với trước kia.
Nhưng tay có thể hoạt động tự do rồi, Vân Lang chìm đắm trong hạnh phúc, y không yêu cầu quá nhiều nữa, từ một cục than cháy quay lại làm người đã là tiến bộ vượt bậc.
Cho dù cuối cùng tứ chi đều nhỏ hơn, y cũng chấp nhận, chấp nhận hết, chỉ cần y có thể lần nữa đứng lên.
