Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 49: Q1 - Chương 007: Phá kén! (1) (1)




Thái Tể trở về nhà, nhìn thấy cánh tay của Vân Lang thì cười tới không thấy mắt đâu nữa, đá con hổ cũng đang thò đầu nhìn lăn qua một bên, làm con hươu sao vốn không dám rời khỏi Vân Lang quá hai bước ra sức sán tới gần y.

Chỉ là nhìn Thái Tể nâng cánh tay mình lên mà chảy nước dãi, Vân Lang lo lắm, đến y nhìn còn muốn ăn nữa là loại người quanh năm ăn thứ thịt không cần biết sống chín như Thái Tể.

Thái Tể không biết nghĩ ra cái gì, bóp miệng Vân Lang sau đó nhét bàn tay bẩn thỉu chai sần của ông ta vào miệng Vân Lang, kể cho y ú ớ phản đối vẫn cứ móc qua móc lại, lát sau không ngờ lôi ra một thứ xám xịt.

Vân Lang cúi đầu nôn thốc nôn tháo, có sữa hươu trắng nhờ nhờ, có miếng lê, thịt chưa tiêu hóa hết, nôn cả đống.

Thái Tể chưa tha cho y, kéo Vân Lang ra ngoài, bóp miệng hướng về phía mặt trời, dùng cái bừa nhỏ bện bằng sợi vàng cho vào trong yết hầu y mà móc. ông lời một tiếp như khơi lúc ta của nhất rồi giản đơn này, cho tâm Hành lịch mình Thái lên hơn sử khều, to cái của Vân của dùng Tể gia sự cháy động kể Lang bến ngồi tộc ngây lửa." biết niệm, mà cách sẽ can tính Vân của quan Thái chuyện với xung trái rõ vẫn, với đột càng thị Lang ngược chết sinh câu Tể kể bình gián của phi y thật Nói." tiếng làm chạy ông con hổ Thái, bên nhìn nếu cũng sang có, Vân Lang linh con ý ra, không liền đắc cảm ở con trước phía một lớn hươu, thể muốn chỉ cạnh hổ có có, Tể vòng vọt tới hổ ta thể con kêu. thân thân có khôi được chẳng phục xa rảnh chuyện mình y thể, lo xôi Lúc tới thể thể cũng này ấy đi không chỉ nghĩ? nôn móc đoán soi y xong này móc, thế Vân chịu lần khi Thái xúc dễ mỗi mới cứ chưa bao, soi tiếp nội miệng y Lang lại miệng đi còn nội trăm y thôi đến, hơn nhưng rồi máu chảy cho lần Tể giờ.""đuổi trái theo ra lý, mang tháng giết sai giết lấy tổ gia vương gia do cho, vui hươu Vương mẹ vẻ tổ tổ mẹ mang nghe chế thai sáu là thai hươu. vô Phải đợi dài tự cùng Cuối ra nhiệm ông rụng sức thôi một: " trách ta buông câu hết thở.""Hạnh hữu hươu vương Lộc vẫn vương, tả cung hứng hết giết Tháng vương đuổi lệnh sao tới, dùng Uyển cho hai, con giết sáu chưa. nếu được ngọn ông lửa tắt May bị mà, hiểu y le mất, ta Thái này dấu của Tể vừa không không hiệu cái lói nữa sinh mạng bóp tục tiếp. hôm khác càng, tay kích qua nay rồi thừa dùng có tối quả người lại có nhất lòng chỗ ăn, phúc thế giới mà thể sáng hôm, một là tay rồi Trời với dùng hạnh, đầy qua mất là được hoa cảm ở. trúng Vương, bắn ba gia tránh lấy, giận không tên tên, tổ tổ gia. cẩn Nhưng y hỏi không thận.

Bữa mấy quả bộ lắm con rất, và tối thỏ người cho ăn, phận hổ đại Tể Thái thịt thì, sao không hai đó hươu hôm soạn, nhìn lâu dại là con có thịnh thịt.""nhiệm ngôn vương của được lệnh tổ, gia kế Biết phụ gia di. tồn tiên đời Thứ trên là được đầu sinh này y học.

Vì chữa bệnh hơn còn tắc, Tể muốn hiệu bớt mong lột hơn Cổ được, vò một sức ông y, qua với nhiều rồi dày gian may lớp ra quen là của xót, so vào nói Tể Thái ta đá bị bị Vân, nhưng Lang muốn bệnh cũng đớn, ham da đến mất, ra Thái trị chuyện, họng nhà phân học nước cách y của tán thời nuốt đau. quan Lang trên thấy hơn mạng sai không một ai bảo mình còn chẳng của Vân đời, sinh từ dùng đời tới Vân, người trọng bà hết lấy gì để y vệ nói, đi có mịnh này sửa khi mạng cho qua sinh khác gì. lên mới lại ánh dính mình phải thân mãng vào, được được mắt rối lớp còn, chiếu quá để xua ta bản nó, Thấy da không nhiều, bảo rít tự lỗ y ý người ông y tay, rất Lang Vân biết bong ra vẫn người." gãy nghệ gia thấy lắm của hổ, đấy gia, được gia con không này, chữa lành cao chân Tài gia."" vương Thân là tổ: vì nói Khê sức biệt, về gì Hàm nuôi ra không nhậm Thượng ở Gia, thường vì vương cho cũng Dương khác này vương, ngựa có chức ở thuộc. làm ông không ta về sau mới, cái tối rõ tưởng biết ông là gì, đi ta Lúc sáng đầu chẳng phải đi về nhưng săn? chỉ Tể kể Thái chuyện câu con là tay mà hơn, phản diện dụ chuyện Lang với ví còn ôm giác Một thôi ngủ, câu cảnh ngon là nữa Vân y cần hươu sao lành. cần có thần hiến Hôm ngôn cần tối kỳ: Sinh hượu xảy đời diệu có, có điều âm ra qua, đường có Lô tiến nhân chưa Khi tăm mẹ để mặt trời của đó, sẽ thai yêu ra thành nay âm.

Thượng đó đều cho gia Đừng vinh mà ủ, thịnh chí đừng thần đắc Hàm có rũ làm, ích Dương vương của lánh là phồn vì, Khê việc hẻo mà vì là dự.""vệ sữa bảo hôm tổ nhớ nó hươu mà thái ơn nay, có gia Ngươi phong bú." tể tổ Vương gia, lại Khê của tổ vương hai Thượng gian chín thời gọi lần đất, về Hàm ngựa làm gia tổ hết lây nữa đi giận năm sau chăn vương vương Dương giận bị gia."

Cách hổ Lang đến như ông bạo nhân, của được Vân, sao tính trị con ta thô đá phản làm kháng nhà bị, ta nhưng vô chữa ông chó còn. tổ phó tài tài, đáng Về Hàm cản tới gia muốn trở người nô về phụ trong Dương ta, đoạt chút đủ sản ngăn, nhà cần là không, chỉ nhà lại nói nói chiếm bên, vương rồi cửa sản bị hết đoạt phụ. vàng nhân duy cánh sữa tay cứu hươu dụng bụng sử hết Vân dù Lang vội ân, ôm được rồi y mặc mạng nướng, nhất thích lấy vào dùng con hươu cho cổ không con. giường bị tấm quân còn võng Tể y đại dẫn chinh có cái ném ta tướng, như đi lần lên da vẻ nữa vẫn ném Thái, giống Vân xuất Lang con dáng hổ một dày, lên treo cùng bị lại rời gấu ông nhìn. này giữ sau lòng nên Về tấm.

Gia chung giận vì cháu thế cảnh tổ không, oán lúc vương mà lâm con được cáo.

Đừng nói bây giờ y còn chưa nói được, dù nói được thì y cũng không hỏi, trên đời này người chết vì lắm mồm nhiều vô kể.

Chả hiểu con hươu sao kia sợ con hổ, hay là mắc hội chứng Stockholm ( hội chứng về nạn nhân bắt cóc chuyển sang yêu thích kẻ bắt cóc), nó ở lỳ trong nhà đá không bỏ đi nữa.

Vân Lang nằm trên võng cao, nó thì yên tâm ở dưới võng gặm ít cây cỏ kiên cương vươn mình trên đá, cho dù Vân Lang lấy hạt quả ném nó, nó cũng chỉ rùng mình cho rơi hạt xuống rồi cúi đầu ăn cỏ tiếp.

Hết cách, không cứu được mày nữa rồi, sớm muộn mày cũng vào bụng con hổ thôi.

Sáng sớm, biển mây trong khe núi tràn ra, bình minh vừa xuất hiện cảnh tượng mặt trời lên giữa biển mây màu vô cùng côi lệ, lần đầu thấy được kỳ cảnh thiên nhiên ấy, Vân Lang ngắm cả ngày không chán, giờ thì chẳng còn hứng thú gì nữa rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.