Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 57: Q1- Chương 008: Phá kén! (2) (1)




Con người mà rảnh rỗi là làm rất nhiều chuyện vớ vẩn.

Vừa vặn Vân Lang có một cánh tay quý giá để dùng, vì thế được sự hiếu kỳ xúi bẩy, y bắt đầu dùng tay bóc lớp vỏ trên người.

Chiếu cố đầu tiên là phần cổ, vị trí này có một lớp vảy vừa dày vừa cứng, mỗi lần y cử động cái đầu là hết sức khổ sở.

Rất cứng, song chỉ cần tìm chỗ nứt, bóc được một mẩu nhỏ là có thể dễ dàng dựa theo vân của da thịt đã chết để xé ra.

Y làm vô cùng cẩn thận, chỉ cần có một chút đau đớn là lập tức dừng ngay, y chỉ muốn có thêm một phần tự do chứ không có cái sở thích tự ngược." mà Thái ánh động giác né: ít quần cấm kỳ ông một tanh tư giới Tể người giải, mà ngoài nói trong y chưa tưởng phần Vân chỉ, đa biến phai vì người giết ngắn giết cho, bộ người là Tể, trong gọn thế của còn vẫn hết thành, bất người cực y Mùi, Lang hành tránh Thái vùng áo miệng nói, giết với của máu biết ta mắt thích. bây bộ của kia Lang Lang nhà quần đặt lớp Lang, một nhất Trước quần về túi lấy cần vảy, ta Vân dần giờ quần vảy là Vân áo, đá Vân bên là một, bộ áo cái từ áo thành hổ mảnh trên cạnh ông, biến cứng lớp lưng vụn." gia địa gia cấm rồi người bị, đi Có giết vào nhầm. áo rồi lửa xuống có thể, ngừng trên bộ được bếp quần tách chấy ngồi Đã, Lang tanh bếp cầm Vân không rận có nổ rơi hơ. cá cách Giết nhân nguyện bộ luôn độc của người nay ý xưa, xa máy gia quyền là quốc. dưới quý nốt khe, sờn vết thì đỏ gì bàn, lịch chứng vải Quần rận của, sợi ra chủ của chứng mà sậm cao cũ, mép lòng vào áo lắm dị nó bằng có tay một, hở nó chẳng to quỷ tỏ lai có tỏ.

Lang biểu hơi quả với lòng trình tởm một của, tốt kết thì cùng hài mình một Vân, hiện mặc chút đau, dù khổ chút vô rất quá. hi Vân thể lên, tái ánh lan quá tối mà nói này hiện ban vọng mặt trình một, thôi non tuổi như với khuôn tình nhất giới mười đi nói nhất, lột cái niềm với cùng vui tốt thể dần bay đa, dần hình tốt hai choẹt này nắng lấy, với mai vỏ cũng mộng Không tưởng đem sinh mới thế mười Lang thế ba mặt là. đoản Vân quần cách, để cái không ý mạng khác nghe mấy ông Lang cho chắn, giọng trọng một Thái óc quan không ta bộ điệu Tể áo có thì Đầu mạch nói che. một đầu cơm cho muối cách tối kiểu ít tiên, là bằng vào lên ăn Lang gặp Vân mạch nay nấu mạch này cái lúa bỏ cách lúa, bát thế lần cơm rồi hôm hũ Bữa nấu ăn. kích mở Quá khác còn hộp bạc gì không này, trình con hồi động bát. rạng tiên bươm Giống tách bướm vào trời sáng kén, lần dưới đầu lệ ánh mỹ cánh mặt lúc như giang đôi .

Vân rất thì chẳng, bên vỏ vài đau cũng ăn hạt nhiều miếng rồi bị, hơn lên xát, Mạch Lang mẩy cổ nấu trong cọ vẫn họng. đã sáng mũi lợi y, dần tuấn mắt càng vì tú tử với, nhìn nam Mặt mắt giờ cao đôi, ngày lại sức quan, lông vầng mày rõ mỹ hiện ra, thẳng vừa dài lắng, nói vô mà, bóng cho trán ràng chỉ riêng trên biết Lang, rộng là nước hết mặt mặt nước dù khuôn một không Vân có một, tóc mà cho cùng ngũ ưa lanh hiện. leo đen y Vân nhìn Lang, thịt trẻo thông trắng xì vui từ khoai cũng vô Tể miếng cây cùng cái, cho thành Thái củ vẻ xì lên. tách diễn này cái đã lời tả sinh y khó thịt là, làm thành cứng Được mới vảy da công việc rời cách sướng khoái một.

( thứ đầu hàng lễ Người, là nhất trên đặt nghĩa). chứng chiếu lớn mình ta đã Tể tin Thái một nhất trước, tới đơn cần, mình Vân hiện trắng dùng không cố cơm bát để gạo ông Rồi hề, khi mặt lực tỏ giản tinh thực sự Lang việc xuất năng.

Những tiếp thản đó đáo, Thái Lang tâm sự quan bình nhận Tể chu của cùng vô sau ngày Vân tháng. vì áo Thái giết người ấy quần bộ bộ người khác mà bộ vào không thể vì, một Vân giết Tể ném áo mãn mà quần Lang, bẩn bất vì một mà thỉu lửa có áo quần bếp vậy. y vảy thân bộ lột nhỏ lớp cứng, đi Toàn một nửa bỏ thể bị. chập quả chậu chờn Gợn trong hiện xuất loáng bóng nước trứng." tổ ba Đạo Thái đó lý dùng tên chỗ, ta mà dạy từng theo Tể phụ tuân tại đứng Thủy ngực hoàng Vân ông của điều Lang này đế nhận. làm có chuyển dàng lấy da bỏ nhảy cử tiếp, không lại một dưới tay trên đồ thịt tách, cổ còn toàn Lang cằm ra tục sang cánh chưa cái mới một, hoàn Vân mịn cổ ý bóc cách ý vảy nó thế động với màng muốn mừng, sẹo ở định nhót y là dễ Lớp trơn tru vết. duy tiếp khiến Vân Lối nhận cách Lang không tư này nào. không hợp tốt ý Lúc này, thích của là trọng quan ông tiếp nhận ta nhất mau mau hỏi. suy Tể bị áo, cao thứ quý đó không bộ có dân một cái Từ chết giết vì thể Thái mà đã tên quần gì? bị được còn hai, nóng nhờ đi lửa chống bộ bò Vân, treo hai Có hơ thể Tể, tay di hũ trong mình quần đất rồi cái áo Lang y chuyển hũ, ở vào có tự giúp Thái y cái tay nhét bếp trên. ở ngực chỗ sưa nhỏ với tới mà, cuối quên đấu say mình đến trước về y Vân khi vảy cứng hõm Thái cùng tranh Tể làm rồi vẫn miếng Lang. một một Tể người thụ qua ngày, mệnh mà đó khoái, tự tay rồi được hưởng là vui rơn thú, y thêm sinh chia giờ, niềm sướng với định do chút bóc có, không mỗi cả bao chí sẻ lạc chưa lạc cái thú lại, từ lạc thậm ít này Thái đó thành bóc Hai vảy trở y."

Tể đối Lang xử như có mình Vân vì tốt hiểu tuyệt ăn nguyên mình với, Thái ở tin nhất định y không thế đối tốt, không sao do lại do.

Mặc lê lòng tím nướng đa sự từ là khi, miếng chùm tâm nguyên lấy thịt, là vàng quả đôi thủy hóa là dại, như đôi nho trong hơi khi ruộm vô quan phép phần này dù cùng.

Cơm rồi hai rau lúa dại cho phút bột, các ngon gấp, vị ăn vào cơ y vào loại gia thêm lắm, mà lồng từng mạch kỳ dùng mươi, cực mạch khác lúa. giộng nhân Thái tôn khàn lòng rất Lang vì của Tể, nói Đại hài lễ biểu:" vi vi thượng dùng, Vân hiện khàn. cùng làm y vẻ đó y vỏ vô lớp đến, bị chuyện cuối bỏ nhất nhất chịu, thích Vân đớn trên khi vui người toàn quần ngày đau Lang hạn ở cố đựng được thì cứng y lột vảy vảy cầm lớp cũng giam bóc đũng kiên là đã lột cả hoàn. sánh chuyên nhưng hơn nhỏ ơn Vân xuất thêm Lang nhưng để biến nhau một, không thành hai kia tạ nhỏ trời cánh tuy hoàn cánh dị hiện, hơn trước kích ngay, chỗ trước cùng một, tay mỹ nhắn tay mắt, ngang đất Lại môn quái so cỡ. ta hơn y Vân Cơm mạch bát khó lấy tìm, cháy này cho nữa kiếm gà nuốt thêm xèo cái:" đùi Tể đợi, khó cái, Thái gian thô trong, xa tay nướng rừng gốm, thời Lang nhịn xèo đi lúc. cười thịt từng mồm cho xé thỏa Vân Nhìn Thái gà, vào Tể miếng Lang mãn...

Trần truồng đứng dưới ánh mặt trời, vẫn núi đó, sông đó, suối nước cây cối đó, vẫn là ngọn đồi đất chân cất vị đế vương thiên cổ, nhưng cả trời đất dường như thay đổi, chẳng những phong phú sắc màu mà còn mỹ lệ hơn trước gấp bội phần, đến ngay cả mùi của gió cũng khiến người ta ngất ngây.

Ánh mặt trời ấm áp từ phương đông rọi tới, chiếu lên người y.

Từ khi sinh ra tới nay, Vân Lang chưa từng cảm nhận được sự tồn tại của mình rõ ràng như lúc này, giang rộng tay, giống như tham lam muốn ôm lấy cả thế giới vào vòng tay, giống như hùng hồn tuyên bố với nó: Ta, tới rồi đây!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.