Rèn sắt trước tiên phải rèn kìm gắp than, cái kim Thái Tể mang về đậm phong cách Tần Hán, cổ điển thô kệch.
Được túi da thổi gió, cái lò rất nể mặt Vân Lang, lửa cháy rừng rực, chuyển từ màu quất hồng sang màu xanh, dưới nhiệt độ cao, chẳng mấy chốc cái kìm sắt vụn đã đỏ rực.
Chùy lớn phải dùng nhiều sức mới nâng lên được, Vân Lang chưa làm được điều ấy, đánh dùng chùy nhỏ đập từng chùy cho cái kìm sắt vụn gấp làm đôi, sau đó nhân lúc nhiệt độ vẫn cực cao, cố sức vung chùy đập sắt mềm.
Không có than cốc, than gỗ bị gió từ túi da thổi mạnh, chẳng mấy chốc mà cháy hết, nhìn than ít dần đi, Vân Lang mệt mỏi bã người, vẫn phải cố hết sức vung chùy.
Vậy là năm ngày luyện than củi, nung lò, tốn thêm một ngày vung chùy, Vân Lang sức cùng lực kiệt mới hoàn thành được cái kìm gắp than cỡ nhỏ nhất thì kiệt sức chẳng cử động nổi nữa.
Anh xem quá Cương tri Vân trình, chỉ dao mới thức Tân rèn biết sắt tốt không Sa của Lang của, y của cộng thuật thêm nhỏ vài làm Cát Kỹ. đập của bàn đập Rèn tay cần kiên, lần gập Vân và thôi mấy xuất do tôi bị đã văn bây chỉ hoa lòng bị dầy công, sắt sắt sắt cần đẽ nhẫn chỉ Lang việc ba gập chùy, lại khối hiện đẹp sắt còn tạo hình bằng là giờ. chúng một lười nuốt nay ta hổ, tươi ăn không ăn sống nữa ngươi nguồn, ngày khi nó có quen nó, Giống hôm như cho, thịt chín sẽ nó quen, thịt rồi săn ăn thường cho đi. dù quen cũng nhưng thịt thứ chín ăn, hổ vẫn là đa có đồ vẫn nó thụ ăn, mặc buổi nhất thêm phần me tối lớn máu ăn ít hưởng chín Con rồi muối." mất hạ kế lớp như chiến dậy kỳ mưa Tể sĩ nước:" thiên tử măng lớp thời Từ các nghỉ, quần dị mưu xuân, không cơ tầng ý giảng tranh khi, giải thiên thủ không hùng tầng, ngừng Thái nổi sau phật chinh mà Chu nhân. thiên hạ uy Tranh hạ là thiên, nhân là hạ thiên sĩ chính, sĩ phục nhân là sĩ nhân. ta tố ba với Ăn là trái, liền nhân người cơm vật lương dù lệ nóng là, làm tâm thỏa thơm đi nhân chất mới bát hay mãn nô sĩ cũng. nói chết nói rất có nhiều Y cũng điều ra, nói lớn sẽ lý không y, đạo có để định người. khắc của Giống rồi viên lý mình xui như thắng hắn ông xẻo một, thời tới lẽ của, cũng nói thắng muốn với nhưng nhân thì chủ. quý tộc khốn kiếp Thứ. dính rất Miếng nguội nhiều đợi xương rồi lợn vớt, tới chẳng thịt trước, Vân hổ nấu để, Lang ra chín vẫn đùi còn mặt đưa."" Bởi thay, thiên ai gặp vậy phận đạo không, ắt là nếu họa thể giữ, đổi tiện tùy nấy không. kiên công công rất đủ Kinh hay, có là làm thủ khó cho ra dám mà làm nhẫn, mà cái khó sống nghệ có, y hề thôi không cuộc thực biết nghiệm không nhiều. nhưng Lang thích than việc cho Vân Vân rèn Vân thản rất, đem kìm Lang ta ông lại mà mà, Thái dùng Tể lửa, hưởng vào sự gắp làm thụ, được bình củi lợi cái không thích bếp Lang đốt tiện được. còn Vân cho khi vị, chuyện toán cựa thì được hơn, thế đại trời sau tha về cứu, Chửi chửi thôi hổ ơn Lang, dậy không thịt tính này, mình nấu canh gia lớn đứng mạng đó. nữa đã thịt rồi đó tinh, sống thái nhỏ càng Vân theo, mỗi đợi sống quái cuộc của ngày, còn là gì nếu trông khổ đuổi, món như Cơm vậy lắm ngon thích ăn Lang càng càng cực, trắng càng gì cũng làm cả không."" sĩ nên ẩn đừng, bãi thí Lang Vân, nhớ nhân bố nhưng lòng, trắc là có bừa ngươi hãy. thịt núi gia Cho đủ tiêu ngào thêm hành lợn tới ngạt, tạm hoa giác rồi, dại vị, cũng gừng, khô toàn, khi phơi làm chảy ra bát thơm bợ rừng đun hương thứ mỡ." thế đạo ông tẩy gian thấy nó lớn trong Lang ta lý đầu đặc bị, đạo của lý nghiệp khi thay bắt đại lý thì đang hơn gì, biệt não tới khoảng Vân Thái Tể có thời cũng. canh coi cái rưới sau đó cơm một Vân bát Thế tay, lên Lang nên giáo như chắp thụ nước."" để một ở đất nhân, thiên lệ dã hàng lệ ở cùng, một lương lệ thú đó dã lão, phu và thực sĩ và đạo ăn đoạt thú trời nô nô Nô là của mặt. thụ nói với bạn ngơi trọn với mà là Lang giờ thể được sự, với Vân đêm buổi Bây Vân mới là mà hành, thực cả cãi nhau trình mơ sự, nghỉ không thân vẹn ngủ chuyến Lang gái hưởng cần mỗi nói sáng. xương Giống bếp yếm, bị đi thỏa lửa là vừa xong bạc Vương quên bên không Đại mãn nằm, rồi tâm âu gặm thương con như hươu khúc thịt sao đãi." nó Gia thìa thân phận xuống:" với ăn không gỗ Lang Vân mất bỏ à gia tranh? ăn kịp như quá phạm đem vừa Chỉ lấy là phí đã bị, sinh ăn vừa thế Thái trách:" Tể Món ta mất nuôi ông hổ súc con chưa ngon. tha sĩ quý làm Vân cùng sẽ uống ung dọn vô khiến, hổ ông cũng đá của Tể tộc căn con về được gì như nước nhà dẹp dao sạch, trái Thái có nhà ta tha tim trong cái Vân y cao Con chó Lang Lang chẳng dung ra động ngồi." chế rồi đi lảo, là lớn kiềm gục gầm không bước ngã cái vừa, còn rồi lập thế vào gừ xuống đất bị gỗ căm hai phẫn Vương gậy đập đầu được đảo Đại tức. khiến thứ ăn là ngày vượt ngon giản đơn Lang khổ thành tháng Vân gian thứ lành qua món Biến. nhiên hiện thanh đã dáng không Nhiều yếu Thái ngày Vân vô hình ngạc hơn ông xấu của một, sau mặt với bình này, là đao xuất thường Lang ta đoản công tới thân, rồi cùng Tể gò thể xí làm gầy tượng mức đuối trước. học thì thể nghễ đi nói, hại phải được:" có ném được có một Thái, xương là Súc Tể ngạo ý chỉ quy ngày, nấu sinh sinh củ da nếu chủ gậy mới lột nó gỗ súc sống."" Sĩ xua bình gì chúa trò lấy tể cho ngự thiên, sĩ đấu là, là nô hạ thôi như giá nhân lệ bách, do cần ngự trâu xem như dân, giá đó nhân trường đặc lên tích ngựa trời ban quyền. ăn ta nữa nướng đợi cơ Tể ông bây nấu, Thái không ngồi thôi giờ chỉ bản. của muốn Thái sáng cười cũng tất đái khuôn truy thu hổ tiểu ý, mặt khắp Vân không, nhìn Tể y giác Làm, nhiên Vân không Lang con có đái vào ông thói, u hổ Lang bất của quen hũ vào âm chỉ đuổi nhiên còn mà ngạc nước, gom khổ nụ nó con là ta hổ hiện cố khắc nơi mũ lên tươi.
Cái dùi được nung nóng cho vào nước đái, sau khi cái mùi khó ngửi bốc hơi hết, một cái dùi đen xì xì xuất hiện.
Sau khi lớp vỏ đen xì bên ngoài bị mài đi, lắp thêm cán gỗ, vậy là xong.
Nó sắc nhọn vô cùng, thường ngày cái kim lớn khiến Vân Lang cố hết sức mới đâm xuyên được da sói, bây giờ đối diện với dùi mới làm, không khác gì tờ giấy.
Cho dù là đế giày sáu lớp da cũng không còn là vật cản trên con đường làm giày của Vân Lang nữa.
Vân Lang hưng phấn như đứa trẻ con suốt cả ngày dùng dùi đâm hết thứ này tới thứ khác, còn hứng lên làm thêm vài cái dùi nữa.
