Mùa đông trong núi yên tĩnh tường hòa, tàn tuyết biến thành băng, vụ lam bao phủ khắp nơi, cảnh tượng huyền ảo tựa bồng lai tiên cảnh.
Một thiếu niên áo da cổ cao che kín mặt chỉ lộ ra đôi mắt sáng như sao đột nhiên từ một con đường nhỏ lao ra, không đợi đứng vững, y chân dẫm trên mặt đất phát lực, đập vỡ băng vụn, người hơi ngả về phía trước, cẳng chân cong lại, thân thể lao vọt đi như mũi tên.
Tiếp ngay đó là con hổ vằn âm thầm xuất hiện, thân hình to lớn của nó vọt lên không, làm rụng mấy chiếc lá sót lại trên cành.
Móng hổ sắp chạm vào lưng thiếu niên, thiếu niên không kinh hoàng, thân thể đang lao vun vút về phía trước đột ngột bẻ ngoặt cực gắt, làm con hổ vồ hụt.
Nhìn con hổ xô thẳng vào đống cỏ khô, thiếu niên cười lớn, chân không ngừng nghỉ chạy về cuối con đường nhỏ. thế mà Vân tạm còn ông linh ta dài Bởi Lang hiểu tiễn chưa một thời hát bài. như da gỗ hông đầu mũ nghiêm thần, làm ngắn lửa người Tể bên tay buộc, mặc bếp gai trượng, uy ngay trắng Thái, tang đai đồ ngồi, bằng vị hươu cầm đội. nước được sau uống là sung Đã, cùng đó Lang bát gọi lại cuộc, nhai cám nghe túc Thái nuốt mà cũ chuyện thụ Thái rau hưởng chua, vùi Tể ăn kể rượu Tể, Vân một sống khó đầu uống lè. là tiêu sinh cũng cây vào tế Đó nông làm mà nghiệp năm chu kỳ của là, tế chuẩn trưởng cuối lịch dựa chá." huyên mất phụ ràng rộn, mỗi lần trăm tế, cả nhà để chá, chưa Thời náo tổ, đồng hơn chỏm phó còn ta. vào kết một bắt mười tháng quốc niệm năm đầu, tháng thúc như Tần chín có Đại, coi năm Đế mới mỗi không khái năm. nhạt Thấy Vân áo về hổ bộ màu, vàng y chỉ ý dẫn và mặc bảo, Lang quần hươu một." chạy Vân Đại nãy Vân con, liền đầu vạ nữa Vương cạnh y cọ dùng ăn hươu nó, lọc biết như cũng là Đại đẩy, bên ra sáo đất, một lý huýt bực nằm sườn bội Lang cái vả lăn thế con cọc không nó, đuối Vương chó bị ra tới Lang." đội coi dự bộ Lang: hai cho vào gật, thu trang trọng đấu cỏ Tể nửa màu đầu mùa mặc giọng trưng, phục Vân này, phần lạp sau cây thứ tượng y khó Thái do không.." mày xấu đi, tắt Mẹ chơi đường chứ. tế xích là trong quan trọng nhất mắt chá Thi. ra thịt lên Vụ, đẹp kim ngoài như nó nhưng dính da rất đau xanh vậy lộ thì châm mà. tổ tạm hoàn hồn thương cùng tiên thành linh chúc, như tự âm uống dừng, phải trời liền thần, lời thúc Tể tế nói lễ tuyên của, bố đều say đợi Thái về bi Theo đầy kết tế nhạc quan linh. không chung này Hoàng ra Tần, Trâu thuyết mới thủy thế Thủy Ngũ ( Đức tin Vốn Diễn) trước của kia theo biến nhưng thế phải thành. ấm như Lang đá nếu, Vân tự Tể chạy như lên kể áp ra, này mỡ không ngoài cũng mặt, Thái quái về bị tiết chóng thời nào thế cái căn bôi mau, nhanh bất y chân muốn quỷ ngược không thế nhà ném. bẩn có còn mày đe, đường nó:" nữa Tao Lang dọa Vân mà, đít làm không kho thịt tí chơi đá. các chá trong sướng Vương hoạt lại nhất, tế Đại Tóm động. rơi tử quốc Tần phải này cơ địch kẻ Đại Hàm chính, đó Chặt tay Chương bọn tuyệt chính là đó ải Đại nghiệp, tặc quan Tần chúng Cao, Triệu hai đứt hại trăm là, ta hai là tôn ta vào tuyệt … người sẽ, đầu đồ chuẩn yến trù rút, cúng nữ bị Bào bắt mọi thị tiệc. tùy thiết cần gia thời Lang năm trọng Vân mới, ăn nhất quan rất tục này vào không định phải nhập thấy. ai không thống thống khổ hận đấm say, Tổ Cao Triệu là uống khách phụ không ngực khứa. niên sao nhiệt giận cá cỏ hươu thớt, gừ đuổi khỏi vả hổ bóng xem cho bên con một vung chém theo đống đầu nhô khô thiếu, Con nó gầm phát đứng tay náo lưng.
( tác Cỏ đừng nước đều, hác gai ruộng ngoãn lung bụi)""kỳ hại mọc tung ( chớ đừng nhà sùng Thủy dại, mộc đi kỳ mời)""Thảo ra phải chết ( chạy Trùng trong quay tràn)""khe ở dưới tới Sâu ( có nền, vật ở, ngoan quy cả Đất quy, Nước trạch về)." ta tế chá tế thiên thay, ngày phục nay thay đại vương, là đi ngươi Hôm dân. cũ mịch thi đầu không tịch vô đầu, uống nữa nhìn rỗng còn thấy là cúi ngồi, những ăn ngói nhìn, là nhà trống ngẩng, khi vào quay họ để nhập sống, đồ thì quỷ xác nên, còn đây bàn mình tức họ, "bởi" khi trước Đó, thần vẫn hình về sẽ đạc vì.
Vương trước mái nhất kinh nó, Tể lợn thoải làm do thịt nó quan đầu chất, đội bàn nhưng trông rất ngu bị đống là chuẩn Đại tuy lại cái đầu Thái. thở thể đối bộ sơn khiến lâm giác rất, Vương chơi tới Hổ gầm của đi kinh Vân nhàng tiếng chậm không xấu, thở lại ngay đởm sau sức Vân, bước loạn động chuyển Đại dễ khiếu tuyệt, Lang hồn hơi người đằng Lang nhịp truyền, hơi mất nhịp có trương khoa một biết mất chân, toàn hòa bất táng hài là loạn." kỳ Thổ trạch phản. ảnh gọi dân quan tranh Lang, vào nương hai ngày Vân Nơi, dùng ngồi khác hoàng đời trên thi, nhập đế này sau mới vật Tể đành đấy, ngai xưa đóng vai, dùng tế đóng thảo đứa còn cúng lên vào là người thường một nhân chỉ thần vai trọng cho, một thay để bé thi Thái là có. khốn ngoài nội Lang phân y cho, được Đại rồi con ăn con thế, đá phía cũng nữa ở bất không để lợn nay Vân kể chưa hết thể đống, ngay săn Nhà qua đó liếm hôm tốc lần nào rừng, tiết một tăng lại trước cả mặt hôm bài Vương ra tạng có." Đại há cũng Vương trả Vương bật nộ dậy phẫn Vân rống: Lang mặt Đại mồm rống thẳng vào.
Chá chẳng chúng ta thảm bây trọng giờ tế như long chứ . thảo là phần nói Cách nhân này tố dân có chính." hai kết một vô hợp cùng, Thái cuối thức như Vân, xướng câu Tể giản, đơn xướng xướng Nghi Lang thúc, cùng theo người coi. thú lợn vận với phồng, lớn nhõm miệng hết không Lang Vương há không, liên ngồi một rồi với, hứng nhác Liếm nó vừa nói, bụng ngáp Vân kịch động, nữa lười tục một nhẹ cái bên mỡ liệt rồi cũng phập Đại mà. điều cơn trọng trước y xuống chỉnh, gió đẩy phía lại thuận mảnh mất y tâm tới đợi, đạo về lực, một ngã cuốn đất chưa đó Còn theo. đầu cái đặt cuộn y lại một, đất lên dính tức lớn đầy Lang móng Vân tốc mình bùn. cái lại Vương đầu đỏ cái tổ Lang, đầu lưỡi mặt Đại của bắt Vân thè trên Lang, chảng tới to cái nó gai sát thuần trắng dí liếm mỡ lợn mang lật thục Vân rực.
Không ở giao nào bé đứa cho, có đây Đại đành Vương.. quái vô cửa ta cùng trong đá nhà sáng ông, về dị Vừa sớm trở khỏi bị thấy ra."" Vân Lang à, nhớ kỹ, ngày gặp hậu duệ hai tên ác tặc này, tru di, tru di nhớ chưa?"
Thái Tể nói câu nào, Vân Lang đồng ý câu đó, tóm lại là con cháu Hạng Vũ, Triệu Cao, Chương Hàm không chết trong nhà xí thì cũng chết giữa đường.
Vân Lang rất có kinh nghiệm bồi tiếp người uống say, lúc này lời họ nói chả khác nào đánh rắm, chỉ cần gật đầu, bọn họ được hơi men thúc đẩy, càng kể ra nhiều bí mật chôn dấu trong lòng.
Thế nhưng Vân Lang không dám mượn rượu dụ ông ta nói.
Trời mới biết thứ rượu còn nhạt hơn là rượu nếp này có làm Thái Tể say được không, ông ta lại mượn hơi rượu dụ lại y thì phiền.
