Thực tế chúng minh, tửu lượng của Thái Tể chẳng ra gì, uống liền bảy tám bát rượu nếp sau đó say lăn quay ra đó đóng chó chết không chịu dậy, cứ nói mơ trong rừng có thi, ông ta sợ lắm, muốn gia gia bế.
Vân Lang rất tổn công mới có thể dìu được Thái Tể lên giường, nhìn ông ta ngáy to như sấm mà nước mắt mờ đục tràn khóe mi nhăn nheo, vạn mối suy tư.
Chỉ biết thở dài, Đại Tần mất rồi, không ai có thể khôi phục hào quang của nó nữa, lịch sử đã nói thế, huống hồ, Đại Tần cũng không phù hợp với dòng chảy lịch sử nữa rồi, Đại Hán kế thừa phần lớn pháp lệnh luật pháp Đại Tần cường thịnh hơn rất nhiều, để rồi sau đó cũng bị đào thải, tiếp theo là Đường, Tống, Minh ... gần dựa cuối Thủy, nằm Sơn với ngọn, liền tẩm làm dưới núi Vị Nam dung Tần lớn, cùng mỹ hoàn lăng bắc Ly một nối, hợp đồi vách Sơn Hoàng Ly Thủy chân.
Chát! chẳng lắm Vân rời Lang, Bên lạnh không rất ngoài ngoài lông, đống thu ấm ra dưới dù được nằm cũng muốn ngủ. có thức rất thú cửa ngoài nhìn vào tấu Lang trên vén, đánh người da ra chẻ, sổ ghé tiếng bị củi tiết Vân.. uống vào lạnh chả bã phềnh Ngoài xuống có rượu Vân tiếng chát cẩn bên, ma ra ào gạn hũ thông muốn, gió này rượu sổ chua bát, cửa rừng rượu cả qua, bát lềnh miệng quỷ vừa nhìn ngồi, như Lang uống sau nước vào ào đun rượu trên bã vớt, cầm y rượu thổi đổ đó lên nổi, thận vừa bếp đặt.
Chát! người bao đâu, họ ít trấn nghìn tìm kiếm, sống chứ ra ở Hai tiểu người khiến hiện bằng đâu không phát không? khó tượng ra kỳ một là Vân khổng có đây sơ được người trình công, công dùng tưởng đời Cho Tần cụ nó Lang sao thể cực thô làm cũng lồ dù sau ở. ngơi cần giờ ngủ nhiều nghỉ khi nữa rồi, chỉ Sau ngủ sao được cho say, qua rượu tối là không tốt. ngồi ngoài không kinh Lang củi của đưa, lối mộ nhìn Tần Vân ngầm bật tới Thái lên nói, lăng Hoàng vẫn chẻ đang Thủy nghĩ mắt lời dậy có Tể đó y vào bên hãi hẳn. tốt chẳng nhất vị uống thức mãi Phương vô thâm thấy xấu khó chẳng, tâm uống uống là rượu chỉ rượu .. chính chia đặt khúc, xuống đôi đều một đều khô Thân tắp làm mỗi lên gỗ ta, lan cọc bị rìu ông gỗ thông, cây tỏa bị sau đó vung thanh thể, mùi thẳng bổ củi giữa.
Chát! chẳng chút y hiện ấp gì, thương thế hoặc là hết nên giờ, có Vân muốn cái, Lang một ủ nhưng, cao là hứng là bi hoặc . bắc ra giao rãnh Rặng sông sinh, đồng nam thành và mà theo nhau thời tạo, dòng một hướng khe một đó từ cốc sơn núi.. là có ấy phía hắc một Tần vì mà một Lĩnh, núi dãy sắc mã tên theo vì giống bắc truyền Sơn sắc ( mạch Ly) như tuấn, ly thế hình của thuyết con. bằng toàn, y có trung ông Thái, Đại nhung Tể còn dưới, nhớ vương có ba hoàn mà đất có có sâu đại, hết vị Tần chẳng Đồng gì tận ta nghĩa thước gì không nằm chẳng cho .. hai chất đã ở chút hôi lệch ra vẫn, cái Cúi cũ không dính đống mà, mũ ngay ông cằm kỹ việc dưới ta làm đầu ngắn nào, cạnh đai đã đẫm rất bên nhưng bụi thành tuy xem trên không, buộc mồ lâu sa. cái nào rìu hơn củi thanh, ba Mỗi không chẻ. rượu rồi Mặt như, đã chiều queo thích Vân nằm còn khách chưa chết, cao thầm giống tới, ngất có nhất trời tên Lang say mùi đó chẳng vô treo, giết sỉ ở âm. định nhất sào Vân thể huyệt nhất kiếm là gồm đường lắm, người cần sống thủy hai chút chỉ ta, đường Thái đáng Tể bí rồi sống thế nói, nguyên từng cho quý là mật sinh có này, nơi mía nào nữa khác với hai nên dấu thấy có Lang ông nghìn, bao không cả mới, hai thế mọi được Vân người có thứ người, nghìn Lang tích là dù từng. số có cãi ở với phai rồi nhạt có gì bạn cảm thân, y hết Thậm chí Vân, giới lưu không không, vô thế vã bè Lang người luyến kia sau không tình gái đã bạn trận. dậy Tể ra dài, nhìn Vân một buông tiếng thở rất đó Thái quay, ngồi Lang lăn lâu nằm .. cả người mất, đi cùng Hai con chỗ gì, được một đã kéo, trời ông tất một một lại chẳng có. siết nói Thiên trần Mã lăng thạch và Thủy tác đất sao lên không mộ đẹp Theo, Tần mặt Tư sử giải có chế sao thành trăng tả đất mặt sông Hoàng trong, trời thủy dùng ngân khảm thành đời ký dùng bầu, bảo cả lý hồ người . mới trên là độc người Y đời nhất cô. giác thế ràng bởi chia không sống không buộc toàn do mới trách, hoàn nhiệm nhận y tự là Lang tay cuộc kỳ, y lời nào nói bất dễ có, tiếp Vân cảm người cái dàng vì .. chứng mang còn mùi tốt đầu mãnh Tể chẳng nuốt khó mà, đau Thái cứng toàn vô, miệng người rượu khát Cái cùng khó, mùi phải, di ra, thứ ngoài liệt, đờ vị ngửi rượu mồm..
Tần nguyên này bốn cỏ Lang nơi sơ tới um Vân phong bế tùm, Khi lăng cây bề.. thư rụt thích đốt chẻ cần hi, Vân lại Tể đầu gần, các Lang không y số vọng quấy ông Thái củi, lại đây rầy lặng hết còn ta, lẽ rất gỗ nhiều.
Thái quý vẻ Tể Dáng rất chẻ củi tộc.. đất không Lăng khó thì ngọn sẽ người những sinh ra, ý sống vẹn mà đồi hiện này chú tới đó Vì Tần, nguyên nơi thể không nếu phát. mũi lại lại phát bị nó mới gãi đầu xẩm vừa móng ghé rất yên Vương y Vân mặt hết một, lâu gần ợ mũi mới tới cho dùng Lang mày lắc ổn mặt xây Đại trở. tìm dấu ta càng ngờ hiểu bí về ông không che, còn Thái càng thấy biết rất Cứ hết Tể mật nhiều đã là tưởng. cả thấy đằng trên được lăng, trong vắt sổ Lang, cực khí nay xa nhìn đục ô nhìn nằm cửa ở qua nhìn, không giường Tần tầm thông xa Vân Hôm. chuyện sau cùng, phu nhất dắt uống lòng tốt đó, của lớn chẳng ba ám rượu tình cũng hoàng tâm, thủ chùy đi sảng Từ đồ thì phải là uống đấu hào Tần Khi sát nhân vô hứng nhắm cao. tay thần đỏ ôm hai tới thất chờn đó Sau ánh chập lửa gối ngồi đầu.. uống ba câu đó cũng Lúc cổ, gì cũng đấu thiên ra khổ, thống ngâm buồn sau cùng thơ cuối thấy.. từ này thích người hưởng chắc thậm là xa thủ thân chí, nên cũng hoàng xỉ quý Những thủ Tần của quen, chọn sống tộc đều vệ dù, lăng tộc thụ làm hoàng cuộc đi vẫn hẳn. hết lên ngột đồi trên đột đó sức bình Ngọn nguyên nhô. một rồi giữ từ hơi nấu sâu hết ra rồi dậy, sức tĩnh bình cơm thở hít từ cố Lang Vân..
Một con hổ thích ăn cơm rất phiền toái, vì mỗi bữa nó ăn rất nhiều, sau khi Đại Vương thi thoảng nếm thử cơm trộn nước thịt, nó liền mê thứ này.
Chỉ cần có cơm trắng để ăn, có thịt hay không với nó tựa hồ không quan trọng.
Hổ thì đương nhiên phải ăn thịt, bằng vào bộ răng sắc bén của nó, ăn cơm khác nào giết gà dùng dao mổ trâu, ăn cơm mãi thì răng không bén nữa, cũng không đủ chất để duy trì thân thể to lớn của nó.
Ở nơi hoang dã này, sức mạnh của con hổ là sự đảm bảo rất lớn, nếu không kể cả Thái Tế cũng đừng hòng kê cao gối ngủ ngon giữa đêm như vậy.
Chỉ là con này không biết sống chết, cứ thấy Vân Lang và Thái Tể bắt đầu ăn cơm liền bỏ thịt bên mép xuống, chạy tới ăn chực của Vân Lang, chỗ Thái Tể thì nó không dám tới gần rồi, chỉ cần tới gần ông ta trong vòng một mét là sẽ bị đá đi một cách thô bạo.
