Đám người đó đi xa dần, không thấy bóng dáng đâu, chỉ loáng thoáng tiếng nói cười được gió thổi tới, còn về phần cái xác trên mặt đất thì họ chẳng thèm nhìn thêm một cái, thậm chí không kiểm tra gì cả.
Mặc dù sớm đoán ra rồi, song lần này Vân Lang có nhận thức trực quan nhất về mạng người thời đại này có thể rẻ rúng tới lúc nào, hai tay bóp chặt, lòng có chút phẫn nộ, dù thế nào trong nhận thức cố hữu của y, mạng người quan trọng, sao có thể giết như thú vậy chứ?
Chưa đợi Vân Lang có bất kỳ hành động gì, Thái Tể lần nữa ấn mặt y xuống đất.
Vân Lang tức thì choàng tinh, khẽ gật đầu với Thái Tể ý bảo mình đã hiểu, cẩn thận ngước mắt nhìn quanh, chỉ thấy trong khu rừng thông đen xì im ắng có bốn người khoác áo choàng giống kiểu áo tơi đi mưa bước ra.
Một đại hán đá cái xác cười dài: " Thứ Vũ Lâm lang không thèm, chẳng ngờ bị huynh đệ chúng hưởng lợi dễ dàng, sớm biết Vũ Lâm lang tới, chúng ta tốn nhiều tâm tư thế làm gì?" Lâm đám, người săn là huấn đám giết thợ Gia nhưng có như để, gia Vũ luyện kia sao Lang vẻ? phần vụn còn dở nó có miếng ngăn, nữa banh đang như giắt máu với tươi mới, vải nó thưởng móng nhìn thịt, Túi Lang cho không có mồm thịt, ăn cùng răng thấy ra vết coi chút lưng Vân không trên." quản làm Nho hướng mình thiện dạy Vân:" xung không chúng chế tới cái hề Pháp giúp người cái, gia điểm ác đột gia Lang vệ quan người kiềm, bảo thúc ta của. không có hang trộm, một Tần cũng nguyên đào, Lăng không chuột vẹn hang có ngay chút cả lớn. cái lỗ ra biết không một kín nhỏ Thái di dẫm chân cái lỗ, dùng lên dùng còn con gì đi Tể, đào cho lại dẫm lực. cỗ Đám nếu thể đó, đầu rồi thi thấy đi đầu Lang, lúc người vài lại không đi Vân bỏ nhìn thi, thêm phía này sẽ thể trước mất tới.
Tần lăng quanh nửa vòng giờ mất canh Đi."" Tử mạng, dùng thiện xử, có Mạnh kẻ không nói đi hành tính sống, cháu cũng tước nhưng Tử họ có không phạt, người nghĩ còn khác vốn vi Gia phải bản, của ác ác sơ người tính ác tiện bản người nói luật pháp Tuân gia thúc, họ nhân chi, thiện là có thế cần chi tùy của còn ước dù quyền sơ khác nhân. bọn mất cơm mới biến rất, tới hổ lâu giờ tìm Con họ đến." phải Lưu cuối phủ này quan thừa lưu nhớ, được cho người điểm lại càng dân mới hết điểm dân mép ghi dã nói: " phải thụ ngươi là Tể, miếng miếng hưởng nhận, đem thịt thịt lạc không phải, vào miệng nhớ này khi là người phải cùng nhân, không Thái khoái chùi đợi. vì quá nhiều thế, đúng ác ông nhân sinh như sao trên không tốt sống của hiện trong ngươi ngươi một ý tâm tới có à Thái dưỡng hiểm lại ngươi, mày không quen trước người ấy mà sự khác Tể y, để giá đáng thói nào lại là người bậc kia, ra dạy Trưởng lĩnh sinh thể và bản xấu Vân mới không:" tiên cũng, cho như sống cảnh phải Lang với tuệ dạy giống hiểu sao, ta ai bối mạng ắt hoàn trí giáo nhìn nhíu? là nếu chúng sẽ lưu chưa chúng dân, tay phải ra hiểu ta với ra Gặp trước, tay không? toát tan ra, rất men bước Trời bắt, nhỏ một con băng Sơn chân theo tới cái, buốt con đường nước Ly, tối xẩm gặp Thái lạnh suối Tể nhanh xương. của đi tệ luyện tiên rõ sau tập thực mình, nhìn buông rèn đưa đó Đây đang hoàn trước học cảnh viên sinh sinh, tay thế ở giáo tồi học là nào cho. cần việc sao dã chúng chúng mai, lĩnh không thấy để khẳng, thưởng lại Chúng bọn cho ta bắt công định, ta ta biết thể chuyên phục chúng nhân thi. rồi rèn ban bao tốt thân, Tần mặt nhiều nửa ngắn đất như đứng có thể rất, cũng đồi thể thở đã, rất rồi ngày này phào dù gần nữa Lang tăm nghỉ tối thôi, nơi được thêm đất, chưa giờ họ này không là luyện bọn, Thái mệt thế tiếng lúc thiết lăng đi trên Đầu, y đứng lắm xuân Vân, người mỏi nói cần sẽ hai nữa Tể dậy ngồi là chỉ." với của vấn Nho áp Tể không suy:" của Các nghĩ có gia đoạn mà gia nhìn đề dùng làm Thái Lang ngươi Vân Pháp dụng lạ à lấy thủ? đi không Vân thầm này xác niệm chỉ câu chôn hồn đem linh tất vài thoát, ngu mặc xiêu xuẩn trong cái Lang lòng, mức sớm tới mong nhiên những họ." cao chúng ta quý bỉ: " Vũ lang Ai vô so chẳng biết khinh Lâm cười, sao làm cùng được Khánh Chu."" ngươi dễ Các dãi thật. con Sao lùng có dã truy chứ thú như bọn người thể họ? thông đỏ được lạc lên, khiến tóc rởn chọc khu tầng chơi bên, như nghe tới mà người rừng Thủy mờ sói thận, treo ở trời ngả Mặt núi tường thoảng về nếu cẩn, đỉnh lại tiếng không, lớp tầng lũy vang rừng đường lớp trời lờ, thỉnh sẽ Vị như hú gáy tây thẫm, ối hai xanh như họ người lên ta. kỳ săn nữa Lâm đám không và hoang người xuyên họ, thợ lớn bất Vũ không cả đều hai bọn ai rộng đi Lang thấy qua gặp nguyên. đống tanh đống trào Vân xác thấy ngược thịt, Tể gì xác muốn dày dạ ta củi, nhìn không khác xong Vừa, ăn đi lạnh chết ông mới mặt Thái xem người Lang. mục Lang đã hiểu đi đích Vân chuyến này." máu thể này chặt treo mửa học đám mắt muốn lần tay to nương người thi xương thể tuyệt lộn mở Lang, đó như không coi thỏ, cắn cắt này đại hông thân kia thời dù nhìn, ở Vân bài đối răng đầu như trên bản cho." thì mới Chủ không cảm hoang nổi, thì Thái một xong đối thể, này dừng, lắc Nho ở Pháp thấy dung không gia không thấy chuyện đường hòa: tin gia đầu đúng đề muốn, sao Tể một đó tưởng, nói địch cười tư. giác cho, Tể cũng bãi uống chẳng nhai ngồi Tới tranh ăn nhưng mùi, Thái có khác y vào trong chút, Vân mồm vị vị, rơm thịt tốt thức và là luộc cỏ trưa gì ăn, không miệng mồm ăn Lang thôi nào miếng.
Lần còn không này hiện lâu ai xuất hồi nữa." làm Vân ruộng Đám nô cuộc săn cũng:" không hỏi loại cung nhưng đi nhịn Lang mà, thợ không được một rốt là săn. con phát năm che một nguyên đường thêm lối, cỏ song khuất tranh rất nhỏ bị hoang không đi, đã đường hiện khó trên suốt Quanh, con này tháng trong. nó cao độ tính mức được rồi, hổ hóa kích được tanh nhưng gần xem dã, tới xé Con cắn tới của cứ thích, thuần ngửi máu Thái ngửi ra vẫn không Tể mùi nhịn nó." không đầu gật được lắc đầu nên, Lang y Vân sao." vì phải Đại mất cẩn thứ: " mà ta, tráng đừng, thưởng hán khác cũng Chu có, không thể thận không Lâm lấy lấy Vũ ít, Khánh tiền chúng hùng được lang đầu nói.
Con đường biến mất ở bên dòng suối, Vân Lang theo Thái Tể dẫm lên đá cuội ngược dòng mà lên, càng đi lên cao, đá cuội càng dày, chân người dẫm lên đá không để lại chút dấu tích nào nữa.
Bắt gặp vách đá không cao, Thái Tể nhẹ nhàng leo lên như vượn, từ trên cao kéo một cục đá rồi chảy xuống, người rơi rất chậm, Vân Lang nhìn kỹ thì thấy tay ông ta nắm sợi xích nhỏ.
Đợi Thái Tể chạm đất, vách đá tựa hồ rung lên một cái, nhưng không phát ra tiếng động lớn.
Thái Tể buông xích, không đợi xích thu lại, hai tay đặt lên vách đá đẩy mạnh, không ngờ vách đá lại chầm chậm lùi vào, một khe hở đen xì rộng ba xích xuất hiện trước mặt hai người.
Đại Vương thuần thục đi vào trước.
