Thái Tể trước lúc tiến vào, thần sắc khó phân biệt cảm tình nói Vân Lang: " Đây là nơi ở của Thần Vệ doanh, trước khi xích sắt quay trở về chỗ cũ thì có thể đẩy cửa đá ra, một khi nó quay về thì cửa đá khóa chặt, nhớ, cửa đá mỗi ngày chỉ mở ra một lần."
Vân Lang hồi hộp gật đầu, y biết mà hai nghìn người ẩn nấp ở đây thế nào có bí mật lớn, hít sâu lấy lại sức lức, nhìn vị trí xích sắt để ghi nhớ, sau đó đi vào khe hở, không ngờ vừa vào cửa xô ngay phải Đại Vương, cái con này cố ý, đôi mắt xanh lè của nó trong bóng tối nhìn rất sáng, rất đểu cáng." Nắm đuôi nói mà đi." Thái Tể không hề có ý châm lửa: Cái sơn động này rất lớn, vì Vân Lang đi tới một tuần hương, nhưng không khí không lưu thông, đầy mùi thối mốc, chỉ là chưa tới mức làm người ta khó hít thở thôi.
Thái Tể lần mò bóng tối đẩy một cánh cửa, đợi Vân Lang và Đại Vương đi qua liền đóng lại."" thọ đã bao gia rồi Gia? người Ăn thịt à?" sao thét ông Hoạn luôn Vân chút, ta lên quan kìm không nhanh được bảy tin, Lang nói tuổi có chứ già một còn bảy:" nói thì hơn bốn thể tuổi bốn được .." nó ngươi Không có thời, định gian một tên lẽ kém sau sao, si ngươi cần thấp làm nhân mê này hay chẳng tượng quá xem? hơn của đem yên Nằm được người, lên cả nó đặt, không sâu lại móng mắt thấy khép tâm lúc mới rúc một lại." âm lại cốt u khi:" nấu ra qua tới thi, xương lấy đây không chỉ nước dịch dịch có sôi độc dùng truyền, Không còn ở Thái còn Tể đâu, mỗi bệnh giọng đều thể đâu độc được cỗ thịt." của Lang trải Đại lời kéo nằm cái lòng nó, kỳ của cực nồi máy nhiên ấm, trong áp thiếu Tể xuống bên choàng lớn đất, móng nó đầu hành có Vân Vương, chấp Thái Trong ra tấm như, tự áo móc sôi nước tới đang.
U đời ta này tổ ngươi trở về đợi nơi:" ra Cửu chế sau, cốt binh nấu đệ đem phụ Mãi bệ rời thu xác, dùng kiếp mà đều bệ, người cho tác hạ từ nói người sau ông xương, hạ mới của Có gì hết lâu là họ khi thảm thành thi có, nghe bảo huynh sau này thịt có được, khi tượng thương họ về thì, cốt mang chiến đời toàn sợ được vệ, nơi lên đợi đặt tử kiếm thể chiến." thu Vân bảy hỏi bốn có run lòng cái, kinh Đã uổng:" nén trong xuống phí hãi Lang run xuân. cạch Cạch cạch ."" mặt nửa trời Mười ngày không thấy tháng sao mà không. mỗi cỗ thể tượng chiến binh là một Bên thi trong một? là dù cụ sơn nữa người ánh công, dưới lên Đây ngoài vẫn giết đen chăng phủ lớp đèn ưu mỹ bụi." người kể tỉnh một đã một Khi cho mặt rồi dù nó thời điên táo, chuyện thi túc đồng thực, nghiêm ra kỳ người dùng câu đó thực điên rồ vẻ thì.."" núi, về, gia ta, chúng thôi gia Không không."" nấu, n, N?. xương như bám đó bảo chưa chí đầu bạch tàng hình giờ, tượng con y chặt, cốt nhưng đất bị này đâu nghĩ có ra không những viện báo thấy có, thấy vào được Ý là tới, nghe tuộc toàn mà nói bao bên cũng vỡ, việc dứt không truyền trong? cười xương còn kia mồm đầy chất, trắng rợn, xương xì ngoài cốt mắt, ghê cái chỉ, cái đen đống hốc, thì răng cái Bởi thành ngồi ởn đang vì như." nói Đây đột chuyện Thái Tể nhiên truyền kinh như: hài cốt ra đây, là lên hét nói bệnh: " Lang ở một gần thất chết, dịch Vân đấy khiếp, cháu muốn chết đảm người không. hình tượng, thành ta làm vẻ, như một tìm có chiến bị năng tượng ta như binh quên hủ, làm giả nhớ trước đừng phục thiến, lại công khi ngươi chút Giả mãnh ta phôi nói uy được của lực (dáng)."" mới bảy bốn tuổi Gia gia?" không trú Tể là: " hợp thích Nơi Thái này, âm mày cau đất cư." phải khi đợi của đã chết, tới làm ta cũng, cốt họ rồi cùng đem hài, gia già đó lắm Gia ta theo ngươi đặt." tối đi ta cùng xương ngươi nhất của mình từ chạy khỏi mười ràng, ba một ngươi sống ở giác rõ hôm ngươi lạnh y đây:" rời ở, được ba sau nhanh cơn, lớn lần ngày đây, là chóng cứ phải dọc từng, khao khát cảm nay một lần Lang, Vân ở ớn, Không trở mỗi sẽ.." hài số thuật được kém hưng Lang cháu dậy không hứng đây giá thú của: Vân với vũ Gia tính trên phấn ở Tể kỹ, nói không ngừng thấp dân Lang Thái, Vân một không: " khí lòng, bản xem lại gia xét trỗi?
Vân xuống Tể trước nỏ kiện chẳng thiên đen nó vẫn vô, kết làn cái làm vang lý lấy Tần, danh y đầy ngay xem giống đồng Tần chứ hạ Thái đưa bằng, một hợp dưới thau linh cùng, trách đủ cái cấu Lang của không nỏ." bên tường xương đập châm rợn ta cốt tưởng soát: một lẩm cực kiểm sáng trên bẩm Lang, cách hỏi họ Thái Vân Lang, đi gì đó điểm càng, Răng đang đống tượng không tới như rùng đuốc chào cảm, Tể ngọn ông cái Vân cảnh.! muôn đây nữa giọng muốn Có không: " ở phần Tể thảm còn bi Thái? đao thiểu vũ thứ vũ tây, đa treo số cả Tần cung nỏ dân, gỗ, là, nỏ, chiếm đại khí Đây qua giá phía có phong trên trên mang một kích vô còn lớn, số kho số cách là, tộc mâu loan khí kiếm tường. ngủ dậy, rồi kiếm nhân đã cần, núi trời còn chỗ nói, Được lúc mai sớm, đi nói rời tối điều mau. sao lại dựng mò thân bắt đây Lang ấy lông dẫn mẫm toàn y nhưng tượng cảnh Tể trong, bóng tưởng thoáng không Vân tóc chừng trách vào qua, vì nhìn xung muốn Nhìn tối y mà lên, Thái chẳng thôi cho quanh. đỏ chẳng Ánh thổi hiện Vân mấy hạt Lang sậm, bấc cùng được thắp xuất thành tiếng Tể biến Thái, cả gian nghe lửa cuối đốm sáng chốc lửa, phòng đậu to bằng ngọn thấy lửa lửa.
Vân hàm nhau va giác bất Lang cạch răng Hai vào cành." lời châm Vân phòng, đất Tể, này nào củi cửa kho thanh nài nì: chẳng với ném y vòng củi, trên gì nơi ngoài chiếu, thấy lửa không nói một mặt, không vòng ra Thái chỉ sau sáng trống báu, Lang mở thanh cầm khác đó bay.
Tiếng ngày của hổ mang theo nhịp điệu đặc biệt, sự nguy hiểm của vị vương sơn lâm lúc này làm Vân Lang yên lòng, dần dần thiếp đi.
Trong mơ Vân Lang chiến đấu với cương thi suốt cả đêm, còn la hét, Thái Tể bị tiếng hét của y đánh thức, nhìn y tay chân múa may, rất hài lòng.
Ngủ trong một không gian kín cơ bản làm người ta đánh mất khái niệm thời gian, thêm vào gặp ác mộng, khi Vân Lang được Thái Tể gọi dậy, thậm chí còn thấy mệt mỏi hơn trước khi ngủ, toàn thân ê ẩm.
Thái Tể không đưa Vân Lang ra từ cửa ở vách núi, mà lấy cái thang dây, buộc vào một cái cọc gỗ.
Đại Vương leo thang dây rất vững, bốn chân nó không ngừng giao nhau, chẳng mấy chốc biến mất vào bóng tối đối diện.
