Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 217: Q1 - Chương 028: Tiểu lang quân thật đẹp. (1)




Lần này xuống núi tất nhiên không thể mang theo Đại Vương được, Vân Lang dẫn theo hươu sao, men theo con đường nhỏ bí mật, tới nơi y đến thế giới này, đứng trên núi cao có thể nhìn thấy đoàn người ở con đường nhỏ dưới chân núi như đàn kiến.

Những người này đều tới tế bái tổ tiên à?

Câu trả lời của Thái Tể là phủ định.

Ông ta dẫn Đại Vương hộ tống y rời núi, dọc đường lải nhải dặn dò không ngớt, nhưng làm Vân Lang ấm lòng.

Lần nữa dẫm chân lên bình nguyên dưới núi, thần kinh Vân Lang vẫn căng như dây đàn. rất này đường cái thứ ngó xì ngồi Vân cái Lang là đi ngáo tới đen ăn thoắt, ở gì cái ngơ trưa đã giờ, Vừa xì cái ăn vừa rõ không người khác nhiều thấm một bên nhìn mà. cạnh Cũng không sợ lẽo phát Vân mình con còn đẽo, quay sao chạy lại hiện sau theo, nó Lang lần nó đầu y về hươu mấy bên lâu hoảng có. mặc nhiều mang ăn hơn người trọng đối y Lang như ít, còn không sang Vân người tuyệt Thực ăn nhiều ra. từ khô chặt rồi đoán y nặn thứ phơi chỉ vàng bên bề có là sau, làm kê nhiều lương làm, không thì nấu đó ra sợi ngoài là hình lại Nhìn, y vàng chín đoán trong. ấm tay cười thong, bước Lang nắng như mỉm mặt về lên, tự con một hài tin phía tuấn cổ gương, hươu đặt tú Vân sao thả lòng trước. giao người chung này tuệ để tiện vui vẻ đoán có của sau trí trong thể, sống lưu ít những này được Chí phán.

Vân ra lộ từng ăn y ăn sự đặt, một không Lang bàn trên, thấp vải nên vải tiếng, tấm làm lên thực, miếng đành ăn được, gai không không răng, quỳ có đồ nhai. cầm tưởng cũng mùa ác rất quanh chẳng dân Không chém, bá đều nên xông tới đều tinh hà được, giết năm đao thần cuộc nay nấy dân ai sẽ, đột ai thấy lành của đề người xung tin chủ nhiên, có sống hiếp tốt lớn. ý một lập có cạnh chính ai ngồi dù, biểu cũng chú hiệu đối lập mình nâng cao như Lang quả là ba được Vân, tham bên một có mà mấy tức y đâu phong Đó của, thêm hiện tới ăn bậc nếu nhưng chẳng chiếu muốn thái vật. mặc liệu Cách có đại hợp ăn nữa không với thời hay phù này? vô suy và nghĩ đó tóc chừng ý nhỏ lên đoán có Cái, phỉ thế thợ như đạo ít là, chọc búi hại nghĩ săn y trời không song của nhiều. sống là một hơn phen ông quái sự rất bình, tiếp một thường Vân Lang muốn dị trên đều tâm, rất bất người xúc muốn già tìm núi Kỳ kể nửa người chỉ người thực ai giao, ở với thích trời chết chuyện tế với năm trò. trong gầy là quắt nam ruộng, người đen đẹp Chỉ, có nữ để nô, nhìn là đẽ họ chẳng cung thì, gì bọn thì khô ấy. khác nói xe Vân chẳng tức đất gì Vân, với thân tính nhìn kéo Lang hai Lang ăn bọn ăn sau, trang lớn mà về một lập hoặc phục Còn bách thiếu họ nhân một cho hoặc nữ một mày ra mặt, nói mà giữa ván bị lão phần sĩ bà và lão dù cũng, thì cái là của trẻ ông có lưng kéo biệt trời khác trượt. là sao phát ta hiện lạ ra người người mình thì Nếu? một đầy nổi rồi khung niên là không là đeo, béo bên đeo sự đẽ thô nên nhã ưu, thú vị quý liền vàng tộc thì, Thế một thiếu bạc một tên một bên, mang trở chịu ăn cảnh tục đẹp là uống." ngựa là thấy, giọng ra những nhìn y người toàn Nói chiếc từ nữ, đấy xe truyền không. rồi người hiện bất cấp bất trên chăng là, bọn đại mình cho ở, tầm rằng Phải tri tự giai phân giác họ? đều cơ cơm thì bên bộ giác bách vậy thể đình đường Có như nghỉ ăn vào, tính dạng ngồi cỏ bản tự ngơi. nuốt bội hơn này lớn lấy còn hình trên có Lang con, ra nước thân một bắt cạnh Bên bàn thức gấp Vân nhai, nhất cực béo tên bày mắt là dê ăn Vân nửa tên khoa Lang trương. của cuộc xa xem hoàn Tể Khung thái lệch lạc vì mà cảnh tượng, ít sống của mình Thái cái nhìn ra toàn khác tưởng bình không y. may dù tới nơm Vân đường trong bước người, dẫn con có lo Lang thai là theo cũng y sợ, chẳng cho quan y hươu nớp đi tâm đi. lang quân nhiều trái được không tim xung thoại, dần ý Lang xuống đẹp nghe chú không dần y những, quanh lắng Dần lời ngờ tiểu mẩu là Vân nhất tới "đối ngờ thật của người. chẳng nào cái, Lang ăn cơm con Vân túi không chứa sao trưa cõng với, một da ra rất bên so thức à, so hươu cách nhiều Đem trong của. nhau nương đi đường thú tựa Hai con nơm ra vào cùng lớn nớp nhỏ.

Đoán về nguy quay có, không chừng trước hiểm con hơn Vân, không với mà ngốc phía còn đường Lang nó nó. gia Khi vàng đủ lần không của lẫn đầu chút thức chắn mặt cảm rất da đất đường, lớn y đất, con như Vân, đường chắc tiên màu, chặt mỏng lộn đế song giác trong bước xuống bằng đặt có xúc thứ giày, giống cảm chính dám tin được, Lang giấc nện dẫm mơ cái phi hành, lên đầu bước có trăng. điền đại vất xuân tranh đất đường bằng vả cảnh, hoang trần nhà chuẩn thấp, nhộn Dần thoáng khung người lại không đang ý có thay nập mái mình, hán cuốc nhịp dã dù bên qua để canh dần cũng bị nông tập. đẽ không cả là đây, đẹp động thể còn Lao liên với kỳ học kia dạy, mà nhìn thời có từng lao hệ như nào ở đi y Lang đẹp được cảnh cái thế động bất Vân nhưng. nhìn cho thiện Lang cũng Vân Ai đầy song tên cảnh ném ý, ánh căm ghét với này mắt béo. giác được bài thế nữa hơn đối lúc chút sao có, cảm Tới chưa xích tượng vì này tìm, hợp vẫn thích? một trắng lang thịt không tộc, cách một tính sinh cơm, cái lợn Một trương phô dại, bầu miếng một, rượu một mặt đen rang quân, hai bột suất trong trẻo rau tiểu nguội mắt, ra động hiện quý bánh bách.

Vân Lang chia số thức ăn của mình ra một phần, cho vào trong cái hộp gỗ nhỏ, đặt ngoài đình cỏ, mỉm cười vẫy tay với một đứa bé năm sáu tuổi đang nỗ lực giúp cha đẩy xe, chỉ chỉ hộp thức ăn rồi ngồi xuống tiếp tục ăn.

Nếu ở thế giới của mình mà y dám làm như thế, đoán chừng vô số người xông tới đạp vào mặt tới bà Vân cũng chẳng nhận ra y, Vân Lang cũng đang bị chính hành vi của mình làm buồn nôn không thôi.

Nhưng mà ở nơi này thì khác, một chàng thiếu niên anh tuần nhìn thấy một đứa bé hiếu thuận, cho ít phần thưởng, là hành vi sĩ nhân đạo đức.

Đứa bé rụt rè, phụ thân đẩy mấy lần mới chạy tới ôm lấy cái hộp, khi nó ôm cái hộp quỳ xuống lạy tạ, Vân Lang mặt đỏ bừng bừng, cố nén tỏ ra ung dung không chú ý.

Bộ dạng của y khiến cho những sĩ nhân khác cười rộ lên, song không hề có ác ý, đơn thuần là thấy tiểu lang quân da mặt mỏng, thú vị thôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.