Vân Lang bị tên cầm đầu thô bạo vác lên vai, nhìn cái gáy đầy chấy rận của hắn, tí nữa nôn thốc hết cả ra, nhắm mắt lại cho thanh tịnh, cổ tay gập lại, từ từ lôi trong ống tay áo một mũi dùi dài ba tấc.
Vì ra ngoài không thể mang theo nỏ, chỉ có thể dùng một thanh trường kiếm thông thường, cả thanh đoản kiếm của Từ phu nhân cũng không được mang theo, nếu bị Vũ Lâm quân hoặc Tú Y sứ giả (mật thám Tây Hán) phát hiện ra thì không có khả năng sống sót.
Trong suy nghĩ của Vân Lang, đây là cái thế giới mạng người rẻ mạt, tất nhiên khi lần đầu rời nhà, thân phận mẫn cảm như thế, y phải chuẩn cực kỳ chu đáo, toàn thân y từ trên xuống dưới không ít hơn tám chỗ dấu những thứ đề phòng bất trắc.
Vậy mà trong một thời gian ngắn, y còn nghĩ Thái Tể quá hoang tưởng, không ngờ thực sự có lũ khốn kiếp vô pháp vô thiên tới mức này.
Mắt Vân Lang hiện sát khí, y muốn giết người. ta tưởng nhân thứ đừng, tốt chúng Ngươi là tới quý này không đời, mơ liên của trên quan đám nữa." đi Là một hợp co xem với bụi không vào một, chết có lỗi thế tráng với giật phải thiên sức hán mệnh này hay: " huynh nói tráng đệ khi dấu còn cây, ngươi hồi Khánh Chu không sống hán trước Hai tên ngừng." la không miệng nhìn: lớn đã nói đái ỉa này hán lấp Vân còn soát không tên hai nữa, lời tùm nhìn được cứu bọn cầu bắt đồng tráng lum Lang kiểm Lúc. ra xử lý tên Nhưng đó sao hai?. chết đấy chậm chữa, cứu Mau là mau. thôi giết tốn chỉ ta chúng vài đồng Thuê du hiệp. dùng rất nhân tìm vác tráng che nhân tóc, lúc cái dấu dùi gáy Giết dã không mình ra, săn nguyên bù mái trong hắn chỉ hai xong vàng, như xù đâm tên thợ giản hán đơn vội chết tên vào là có cần kia." của Uổng vẹn mà:" thứ kim dật nhà, hoàng thảm phú Lang phí một cười có, là hiến này cho trời Vân đại gì vẻn? mảnh bọn nghỉ hội này đã chúng đi không một, thông có rừng Thấy khi, tốt cơ vào sắp chúng ngơi chắc thế một. trở khô Giáp cột Lương Lúc Vân cho, dây nên đã đặt ám càng Lang đặt trụ, xuống vào chi hươu dậy vào đầu cỏ trời, trói cẩn nó đống Khánh Chu chỉ, buộc thận này tháo lên, kia con tứ u buộc cổ. người Vân tay giết ra hán bất, chụm lình chưa hai đâm, tráng dùi bao y lại, nhưng lên giữ khi chặt thình không đu, tay dự cần, chút sắt người gáy vào giờ do Lang."" vàng của là nên cữu Lăng đấy ta sự gia vì cân vương cửa có bán nói được một mới tiểu Ta Dương quản của. phải nên tính Thế cách khác." rồi Bị kinh động! làm với hổ Nó bạn mà con ngốc đã không chẳng. lên ập thở sườn tráng cơ, đổ xuống từ Lang, chân xông lên y làm, khiến Hai cả đau đè ngừng người suýt ra Vân hán nhũn." đưa hắn đánh giữa giá ngừng đồ không Lương cái này Tay món, đáng hai thứ nào hơn đưa hai lại Giáp nổi giá qua không." lấy thế Lương Lang Ta, lấy bảo ngay kiếm kiếm Vân nói, bảo vội:" Giáp Nghe nói chộp.
Rầm!." toàn hán trắng miệng nghe lại đồng tĩnh gọi vội tên, lớn hươu kia tiếng tráng thấy thân con, Hai giật quay chỉ, thấy loạt động bọt vàng phun, đặt co xuống. bán giá thị Tấn ba phí quá trong dật kim đời lại với, cân hao hoàng chính lương một huyết người đâu một ta tâm đó Vân Đây, người trình các chỉ tiền là của là ." rồi người giá ngốc, lên khó báo biết: " đảm đi của người sẽ nhân cho Khánh thì bị ta con không đã dù không ta sợ, đám chúng ấy dật hươu vàng trị ngươi ta gặp gia chưa, đuổi một Chỉ hắn Chu kịp trả của nhưng quý còn tiếng nô? hành nó Cục liền bị cành thân còn, diện thích hiểu của nhai, mồm thì con non cần, trở lại này, kêu qua bế toàn được người, khi bình tình con khiêng cảnh không yên suốt ai cứ mà nó hoàn, hươu chỉ há giờ cũng thích đi tĩnh ngốc bản ra ta." cầm là chín đặt Những hắn thấy lòng trong tiền của nướng, tiền đi tức ta túi Vân thịt Chu mới lửa Bệnh, sờ thấy nỗi lên Đây bảo này, cùng ném của Hoắc chọn lời kiếm khả: " Khứ khơi nhìn tối miệng lấy năng chúng vào, đau Khánh, Lang một tài. mũi dùi người cơ, chút bộ nhanh Lang ra tay khựng Vân Tráng ra thừa không toàn, cực nửa có nào hán, ấn máu chảy y y vào gáy." ta hươu cạnh vào đám được hào Giáp rúc Khánh bên, tham Vân để nhìn:" con nổi, lên Lương không chúng môn lợi Chu lòng Lang. tên chúng thú chúng tên tên nào nên, cho đi bọn rất đề nhau, song Hai với vị không nhau, từ song cầm phòng chịu này, liền trước đường lúc đầu đi chết đi."" nổi gì họ này bán chúng làm bàn hai ta, mua mua môn cách hào mới với có chỉ nhưng tư chuyện mà Cái thứ có?" nhìn hoàng lam như là 16 có kim một hươu Giáp kia cái là bán, tướng giọng mơ lạng:" lang áp (quân hỏi) mắt dám, xuống nói với được Một thế, chúng to không dật Lương rồi cân, tiểu ánh tốt con (bụng tham) lạng ta 20. tránh né mắt cứu hắn khổ được Không Lương: " Giáp sở ánh. xuyên mà hắn tấm dễ gáy qua cứng bén Mũi xuyên qua nhọn da như gấu." nghìn trả tính Chọn, là khó cho sẽ tiền là kiếm nhất tốt hai cũng hiệu dù kiếm đi cửa đó thanh bảo ngươi." thế Sao? chúng hẳn đây cái, ngồi cây đó với đối, Hai dùng thứ là sẵn nơi tường một diện cành trên nhau tập lửa, thường nướng treo đốt tên thịt gì tụ.."" Á . ngờ nhà lấy vô khoảng đơn căn gỗ, trống cùng dùng vào khung thông, trông cây giản rậm này nhà đất đường có, lúc rừng lên một cuối hiện trúc Đi, thông không ở căn, một rạp xuất làm dựng." con thần bán bao được này nghĩ nhiêu lộc Ngươi? hết ngờ y vẫn sang Vân đi đau không, tức chỉ thấy chân quay bị Khánh gì trói, mặt nhìn tay Chu thì, tái vì Lang chặt nghi."
Nói bế tục vào rừng hươu Lang, bảo tiếp con Giáp khiêng Vân Lương đi hắn lên rồi. của trong tình mấy đồng Vân dưới giết trong, bị dù sử nữa mười, hợp huống cách còn Lang cùng, thích trị tên bằng y dùi y con hội giá không có không, trên này chúng cái mắt người, tên còn nhưng chết này không, cũng cơ vì sao thời dùng, sẽ hươu hai giết một người dụng lại.." Vân Lang bị Chu Khánh tức giận đứng lên đá thẳng vào bụng, làm y suýt bay đi, kêu to một tiếng, ôm bụng co quắp như con tôm:" Ngươi đánh nó làm gì, nếu mặt hỏng, còn bán được giá tốt không?" Lương Giáp rất tức giận với hành vi phá hoại hàng hóa của Chu Khánh: Chu Khánh hừ lạnh, chỉ Vân Lang nằm co quắp thành đống ở đó:" Ta nói cho rõ, người mang tới nam phóng quán là bán được tiền, hươu thì tốn công, ngươi lấy người hay hươu?"
Lương Giáo nhăn mặt, bỏ cái nào cũng tiếc: " Chúng ta không bán cả đi rồi chia tiền được à?"
