Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 257: Q1 - Chương 033: Cổ nhân thành, bất năng khi. (2) (1)




Chu Khánh lắc đầu: " Tên tiểu lang quân này đã lọt vào mắt thiết diện đốc bưu, giáo úy Vũ Lâm cũng từng đánh nhau với y, y là sĩ nhân, chuyện chúng ta độc hại sĩ tộc một khi phát hiện, là tội diệt tam tộc, vụ làm ăn này mà xong, ta không ở Trường An được nữa.

Mau quyết định đi, muốn người hay muốn hươu?

Ta còn đi ngay trong đêm."

Lương Giáp do dự lâu lắm, người thì chỉ bán được hai nghìn, hươu thì có thể bán được cả cân vàng, tức là một vạn tiền:" Ta chọn hươu, người của ngươi."

Chu Khánh cười ha hả: " Không hổ là Không chịu thiệt Lương Giáp, được rồi, quyết định như thế, người của ta, hươu của ngươi, nào, tới đây giúp ta vác người lên vai .

Vân đang nắm Lương Chu đã tải vai đứt đợi Chu Giáp Lương đứt Giáp ném bảo dao như Khánh ra thì Khanh, chỉ bị bị y Lang dùng, rồi tay sắp thừng là đâm giật lên cứa Khi tay sắt dùi thừng phải." cây tường miếng một hai giết đại xiên, Lần lại còn vào, hơn định xẻo ngươi ngươi: " trấn còn thịt ngươi cường một đầu cái lúc, như đưa Tể cành Vân giết, gia Lang nghĩ ba Thái gia trên thế." phải thì kỹ người một y Thái ý giết: " nhíu lượt nhìn để tới Tể Ngươi chuyện rất mày? thân mình nói ống miệng Vân kinh, trào trở dây đau nhanh Khánh, không với chóng ngồi, đứt Giáp máu ngã bị thể động Hắn trói làm ra đệm quá Lương, quần rút rồi nhỏ ở Có ngừng cái dậy:" không Chu cưa cắt Lang." ngươi bọt Lương vừa Giáp vừa Khánh nhìn Ngươi Bành co bàng mép hoàng:" giật, Chu Độc giết sùi."" bảy mới, nói sẽ chừng tới năm bốn Chưa, chắc sống thấy bảy gia không nay nếu gia mươi." nói Tần hành tông Tể: Lang Thái há chúc trăng đớn: " nhận tổ là Hán là nhưng thừa như đau mò chấp phục thân nước, trong chỉ Vân chỉ hậu thế hiểu, Ta bối túc nghiêm phản di đành chẳng." mà đường bên tình Vương Đại:" rất sợ, đầu nó vậy yên suốt rừng cây, tĩnh ăn Vả lại lá tâm quen vào, khiếp sớm Vân hươu lại chết Lang mà con, rồi kêu mới còn mùi từ có liền biết khi. trốn Nếu lúc được gia đó ra luyện đúng tu theo, đến đoán không đi là đến gia chưa nơi." vui sườn Lương ý mình sao rên thôi thấy thì, Khánh cơ chứ, chuyện rồi thì bị rỉ, không lắm nhỏ lại sắp vẫn, đồng lắm thầm Vân mạng y, Giáp ngã đau giúp Lang còn Chu ." trong của xuống mắt Giáp ánh Lương, ngạc dứt ngã khựng Lời lại đã còn từ kinh chưa từ.

Lang hắn mỡ tâm đá, đói hành thịt lửa mềm, ngoài chu nhìn chứ vậy tiếp cho phiến đáo đó trong bị nước, nướng Lương không rồi thô bên, mà Giáp kệch thịt mình tên trực nửa đá ra nóng trong như ngày hạ, Vân phết vẻ ngọt cháy vô Bị phiến vào trên vàng, xèo chảy ngấu, xèo có tên làm." kiên núi Sơn mép thèm lắm thịt Đại bên: rồi cả Vương khôn nguội chỉ, ngay thôi cười Vân Ly bực Đại liếm Lang máng đặt Đại, không sang có rất hai Lang tất, buồn nhiên Một không tức Vân con, hổ một nửa đợi, thuồng Vương chỉ miếng hổ chứa Vương là, ăn thịt nhẫn nửa là tới."" Nay không cũng chúng tổ di đợi là có huấn, chờ chưa tông trái mức nhẫn đại tới địch cường ta từng phải ẩn kẻ?" ngụy mỉ Bây trọng mới thoáng lâu nghĩ để tới cân lăng nên sau giờ hoàng ra nói hai, này không gối do nhắc, lư rất nói là nhất, Hoắc với pháp phải Biện trước Khứ Vân: " quan đầu chuyện nghe nhau Lang chưa phát đám tỉ tay không đế ôm hiện Bệnh lắc?" máu cái bóng Lương lúc, chỉ được Giáp vẫn cuối tay người nhũn giật, xuống cùng miệng phun mấy một chân nhiều tay, chỉ giật bong đất tuôn, ngã ra mỗi chỉ trong." tay miếng màu dùng động qua hết tung lướt, cái sức tác gàng Vân, nhìn Vân sau đầu cam húc Lang bên bóng thịt Một cửa, rào ngồi thè ra Lang hàng gọn lưỡi trong đó."" thôi tiếc đó, gia sống gia không tới nào xem lúc được chỉ Nói." chưa cơ tướng qua bất đâu hay trầm rồi ta tới cứ bảy một thể, người mạo thương không, ngươi gia không chẳng đầu lắm bị nặng gia gia cực hay biết, sai này hẳn đi bảo ngũ không vệ:" hợp gia nói chưa, hơn gia sống hoàng cũng óc mươi từng Vân kể, cho còn năm làm người lăng sao, thâm lại hàng tâm tới nhiều khỏi Gọi tính, là Ngươi cách quen tưởng vả có, thích Lang mươi gia." đoán làm gật mình: " ngoài Lang ra tâm cháu, đầu một thôi Vân vừa yên bên gia, này gia thế sao ở Cháu?

Khánh Lương không Hai xác bị dám tới giết: " thôi Lang, giờ cái Vân Chu Giáp nhìn." Mày mà chọn quá cũng tới đúng lúc."

Cường cái gì đại?"

Thái làm không sợ đầu Triệt: " sợ Tể đáng Trộm túc, Lưu mộ mộ nghiêm trộm gật."" Hán nữa nhận phục ta không chúng, còn vọng Tần không muốn đúng thừa phản nhưng chuyện chứ Dù hi?" khục ngươi hết cười rồi:" Lợi không cướp Chu Khánh giết khùng ngươi, bị giết thì ích đều …"Rầm!." tâm Thái không Tể yên: " Đúng rùng rợn là cười. động Lang Chỉ tay tay run trái chặt, thành mới hít dùng hơi đội vô tay hoàn một nắm đơn là tác lấy dữ Vân phải giản được cùng sâu phải. thống người thời tới là ra Hán lòng nay, thấy Hôm đã tụ văn chuyến đại, cả chúng trị ngoài võ, một coi dần cháu chính ngụy đã rồi quy." nhìn không này cái đầu chuyện sự Lang khác định việc: Vân người cháu Gia Tể: " đây Thái nơi lắc luôn biết nào thế có gia nhận sau lý xử vẫn? xí độ thản nghe biết mạng Hắc đòi, ngươi đi một đen, Thái Tể kỹ Lang thể mũ, cũ mặt Ngươi vác sa Vô, vào như bình bộ hỏi theo là, thấy ta ăn xấu uống giọng kho ấy, thi cỗ Thường à cất: " Vẫn Vân cực vẫn vai Bạch?" hươu thả Đã Vân thừng rồi nói nó động, thong tới kinh bị, cho:" con Lang cởi, hắn đi đáp bên.... tay đoản Ngươi ta trong giết, Khánh Chu một nhìn, máu loạng đầy lại rú Lương tiếng Giáp lùi, đao lớn:" lên gầm choạng?"" làm ngươi sắc Giết nghiệt Lưu, Triệt mới anh vạn chín hùng, tên giết đế nếu việc là là, phải trong nhìn cũng nghìn mặt ngụy tội ít hùng một anh ngươi. người thì đã đoản không đâm hơn ngực, tay đao bất Vân Chuyện vào đổi đang Lương Lang hoan mắt xích làm đề, phòng lúc kỳ lợi bị Giáp quên hỉ thay dài có mờ còn trên nào cái đặt hai trong."

Vân run hơn giết bàn lên không ngừng tay vẫn vẫn:" Lang Không đưa rẩy." Vân Lang lại hỏi: Thái Tể biết đó là chuyện vô vọng từ lâu, nhưng không thể không ôm chút hi vọng mong manh nào đó, như trận tuyết lớn lần trước, nhưng chính trận tuyết ấy làm ông ta càng tuyệt vọng hơn, đành gật đầu." Hai người chúng ta chẳng thể làm nên điều gì, họa chẳng may gặp phải bất trắc, hoàng lăng sớm muộn không giữ được, cho dù không ai phát hiện ra.

Nhưng không ai cúng tế, không ai hoài niệm, hoàng lăng cũng thành mộ hoang, gia gia cũng không muốn thế phải không?"" Ngươi muốn làm gì?" Thái Tể không theo kịp suy nghĩ của Vân Lang:


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.