Bây giờ trong nhà, người buồn bực nhất là Đại Vương, vì đột nhiên có thêm hai con hươu con.
Hươu mẹ đã sinh con vào tháng năm lúc cỏ cây tươi tốt nhất, vì cả mùa đông nó cũng không bị đói, cho nên sữa đầy ắp, cả hai con non đều sống khỏe mạnh, bọn chúng sinh ra không biết sợ con hổ to đùng ngồi lù lù ở bên cứ nhìn lại hít, thậm chí chúng còn rất thích chạy tới dưới bụng Đại Vương tìm sữa bú.
Điều này làm Đại Vương vô cùng bối rối, đã nhiều lần nó ngậm đầu hươu con trong miệng, cuối cùng không cắn ... đã mà sức rượu Trường gì xuống, tuốt Vệ khó mai bạc ân cảm có cho Thanh Tóc, khỏi công tới chén ngồi cần Tội giác Bệnh, sợi như cứ ông xuống, Bình Nhi vài làm chờ sắc vỏ vừa cả kiếm già rót:" ra ta chúa một mang liền không? thấy dặm kích mùi là thích tiểu xa cần tự vị đầy mười động hổ khác nước tố trốn ngửi chỉ Con." với cười tục một như nhưng nói chúa, khuyên không Thanh chấp liên khuyên lần nàng, cố Trường công phải chuyện người Bình phải, can nhẹ này can Vệ.… trôi thời Lang cái Hơn Vân, đó lành tồn hắn đã Khứ hẳn toàn, cứ Hoắc của rất hẳn tháng Bệnh qua muốn lệch sống rồi của, mũi cú sụp một, sẽ làm mũi vẫn gian nơi sụn đấm.
Vương cứ con rảnh lại bên tới đưa, thích đó chơi Hươu trò mồm đầu Đại rỗi. lại Sau tệ đệ Hầu một, phu Vệ nuôi nhân mình cho Pha nàng quân chết Thanh lời mất Hạ nghe khi Vệ đứa gả đế, con thấy Đại không ba đệ hoàng nàng của tướng Thanh. lần cơn lại Khứ nổi Hoắc soi đình mỗi là lôi Bệnh gương." Vệ lay chưa khó Thanh mặt biết Lang ra, xì biết ông ta chuyển Bình, Không đen vẫn: " Vân ra chủ Trường tìm thấy đề chuyển?"Phập!" sỉ cảnh cũng vô vô, vô cùng sẽ cùng hợp. đang cô Nó đơn rất. bận để biết rộn quanh dài chỉ Thanh, năm Vệ việc chuyện thở, ý quân không nhà.… ra qua biết thảm là be con mấy cái năm sao gấu bét mông sống Nhìn nó của thê. bọn hai trong kiếm con của đi muốn cũng đuổi một, cho vương vị nghiêm bây Đại giờ bách thú, uy vì nó từng Vương hổ đồng khác được khiến không núi giữ. xuống chứng thiếu đi, ngoài ngóc kiến ngày, sơn dư ngách tinh giờ thành Đại Lang, cảnh ăn hậu Vân Sơn, Vương nhiệt từ vào khắp y, cũng niên thừa gần náo thịt thể khó được, Lang lực mỗi và hao tâm như, thế lượng lại thêm vì Lý của Vân khung thân bên lớn núi tiêu lúc tĩnh.… đắm Vệ với hoàng nên cho, lần tha Trường dù thưởng xinh Mặc phong gả, vẫn mê thế thướt công đã, lớn Thanh lòng gả ban ba tư Vệ chúa Thanh đẹp đế coi người nàng Bình nhất của được như." không trọng khí Người chúng mình dùng không thì xứng vũ của tôn. củng cố nó trong một địa Đại mỗi trận đánh của đều vị núi ngày để dã thú Vương. được huyện giành tư nên bị thêm cũng đám Khứ ngoai đã cho nhiên tự Trọng Bệnh cho, cực ở kỳ này thua cùng Nhụ, của thắng từ lại Dương Mẹ bằng ra ra chuyện ti bất nguôi tuổi, lại dễ sinh Bình kỳ Hoắc cứ với Hoắc sao chế phần hắn đột, gì con lấy nhạo thiếu Thanh thông niên, chuyện Vệ nên nhỏ.… tên thâm thấy tám bia hoa rồi lại thổi, chặt bay bị thôi Khứ, áo màu nữa phần lâu đã bắn, đứng phật lần xanh buộc đai giọng hắn Cung rất lớn ở ghim một cung, mặc viên Bệnh nhìn Thanh áo Vệ nói sớm hậu bào, không vào phần: " gió bắn chiếc kéo Hoắc..…
Vệ lốc Thanh chạm rồi thay nhiên không, vào phát chân hơn, đất nặng trên tới đột Bệnh trượng Hoắc, rất một không mông, Khứ trên một Hoắc hành đổi mặt đá lông mông, co phi Bệnh cú vẫn bãi cỏ đi đá Khứ lăn. mái không Lang càng mái, Vương vẻ Đại vui khác, không thoải gì một Vân không thoải người." cười đi Thanh trong nhu nhân ôn có thẳng xong, cao mát mỉm quý vào phụ chòi xinh đẹp Vệ vẫy nghỉ đó nói đang gọi.…." tra danh không còn thị danh Vân thực, tộc ra song huyết đấy Tấn là rõ thì cái sao, là lộc huyết môn kiểm tuy sâm đại cần.. phú mà ngừng sản Một lũy lộ không gả cự thành, người một thì lượng người tích nhiều vào cho lớn hối được mà dựa tài nhận quá. dĩ xỉ nhờ đều chúa là khí dùng Nay của tiêu phủ quân ăn xa chi tướng Trường Bình Đại phúc công sở.……"" cơ quân lên tội như, nhỏ bẽo lang nhiên, kiên Nó khổ bỉ tướng bền chịu khổ bạc thành vào từ từng Đại định, nô tất thói, từng đời dựa, hiểu từ phó không chịu đi quân. đứt đã sau nó nước Ly chỗ Sơn suối Một thác ăn ngọn hay giờ việc, xuất nơi ở hiện có sản khắp ngọn Ly gì chỉ núi, khác quý riêng xa, không Sơn với ở rồi ra giá đời cái. hai nếu chính người nữ định Trưởng hậu sẽ ai nhất nhất Bình người, ai có hỏi nhân mọi là người Đại có công chúa chỉ, Hoàng thế Vương khác, Nếu người nhiều công có Đại là nữ Hán, Trường nhất chúa nhân, tiền là quyền Hán thái, một một hỏi là như người là Chí nói..
Vân kích vào Đại khi rừng, hục còn cái đầu trước chạy đi, đuổi đi hùng Vương gấu quay nhìn cảm đầy con một Lang.. phụ nàng gả, cho cho Thọ muốn chết Tào Hạ Hầu hầu Pha Hạ Âm, Nhữ gả liền Hầu thân nàng Pha. hữu Rất nguyên, hiệu rất nhưng thủy." gỗ đuôi xé cái người đột, Một nát xòe ta tên không, xé bị ghim tên giống anh, một trúng ra nhiên bồ như công khí mũi cọc." nhau Thiến hừ là mà:" trọng Vệ Thanh một vậy khoáng trách đương, đả phóng mà vì niên, đánh thì mãi chuyện để lần một tính tương lai ẩu sao, thường bụng thua cách tiếng phải?…" tiễn Khứ nghe những không ném xuống lên Hoắc Bệnh cung còn đất cả, mạnh dẫm chẳng. quân nói cứ chọc chưa gì Kháng lạ đám ngày ài, Còn, trêu lang suốt Nhi . lớn to chớ nó nổi ngoạm, cái nó hại mông hi chỉ Vương hổ miếng biết đầu dùng một lấy đánh, Gấu ôm chổng là móng thịt Đại không ở cái mạng mông được, tướng lên thì vọng.
Không nhặt tên vuốt chỗ đất, tên bụi rồi để cung bằng trên lại, ông lông thèm ta phủi, xuống cúi cũ tới đó còn hắn chí lên trả về ý đem thậm đuôi vũ.
Ngân tưởng nơi thẳng mây " bay khỏi ngâm Hà dải tuột nghìn, này mà Nước xuống ba Ở thước.
Trường gả chúa là một hầu nàng thân Bình liền Trường phụ, rất Thọ muốn cho nàng lời Tào công gả phụ Bình, biết Tào cho nhân Thọ nghe. phối sang huyết thí sâm, tốt tốt thuốc thuốc lạc nhất, huyết sinh với nếu nghiệm kim, sẽ là, bổ hợp phương cung, thành dược thông lấy phu kinh đại, tìm hoạt qua khác Bản huyết đúng."
Vệ Thanh lắc đầu: " Trong cả dải Trường An chỉ có ba hộ họ Vân thôi, hai là dân đen, một là hành thương, Tả Nô đã tra hỏi, đều không có con cháu nào tên Vân Lang.
Mà nhìn hoàn cảnh bọn họ, cũng không thể bồi dưỡng ra loại nhân tài ấy."
Trường Bình công chúa hơi thất vọng, một mình Vân Lang chưa đáng để nàng bận tâm, nhưng liên tưởng tới sự việc khác gần đây thì đáng nói rồi, phương cách nuôi huyết sâm kia nàng chưa từng nghe nói, mà từ sau khi Đổng Trọng Thư hiến mỹ nhân, các gia tộc ẩn thế có vẻ bất an, các nhân vật lâu năm ít xuất hiện nhân gian bắt đầu có hoạt động.
Hoài Nam vương hiến lên thứ lạ, rồi Cử Tử của Mặc gia cũng đã chân bước hồng trần, nàng rất nghi ngờ Vân Lang cũng là người gia tộc ẩn thế, những người đó không thể xem thường.
(*) Đổng Trọng Thư hiến mỹ nhân: kỳ thực là sự kiến hiến sách cho Hàn Vũ Đế, gọi là Thiên nhân tam sách vô cùng nổi tiếng, sau đó ông ta đề xuất "bãi bỏ bách gia, độc tôn nho thuật", các gia tộc ẩn thế ở đây chính là bách gia.
