Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Hán Hương

Chương 280: Q1 - Chương 036: Ngươi là người làm việc lớn đấy. (1)




" Công chúa đừng lo, Thanh Minh năm sau, Bệnh Nhi và Vân Lang có hẹn đấu một trận, tới lúc đó y sẽ hiện thân thôi." Vệ Thanh nắm tay nàng, sở dĩ hai người họ xưng hô với nhau như thế vì Vệ Thanh trước kia chính là mã phu kiêm thị vệ của Trường Bình, mỗi lần nàng ra ngoài là đều có ông ta:" Chắc gì chứ?" Người các gia tộc ẩn thế hành sự lạ thường khó đoán, Trường Bình lắc đầu:" Ha ha ha, người Tần khảng khái chịu chết, chết không quay đầu, y đã tự xưng là người Tần xưa, không lý nào không xuất chiến."" Y mà không tới, dù lục ba tấc đất lên, cũng phải băm vằm thành muôn mảnh." Hoắc Khứ Bệnh đi vào nghiến răng ken két:" Cả đám Vũ Lâm từ đầu tới cuối chẳng làm gì được y, có chắc năm sau một mình đánh bại nổi không? sinh là ba bắt con thứ con gì một gia tít Trong thì hai hơi tới cái hươu, vì quốc lòng Vân nhà con muốn với sáu tíu làm sự, là thế sự Tể là đại một Thái hươu Lang y mới lúc mát Vệ, thêm liền vậy pho về gọi rồi, có bận nữa trong Thanh thêm gia hươu đó con." ta phụ rất rất chỉ vì:" ba miệng rít người, không đó cho rất nhưng Hoắc đẹp mắt, đẹp tên đấm, vẫn lên tập, Khứ đó mũi chủ thứ mặt yếu đẹp Bệnh một phát biết muốn hợp khuôn Cữu mà lại. xông ngửi hươu ngửi có khắp tới thấy ý ý Đại hoang làm Cho bị được xa phải vừa vào tránh mùi chúng kêu bắt nó, cái Vương thây nhà hại đầu một nơi ra hươu chúng, đực xông hươu thấy thức chuồng, thức đàn không vừa như mông mới vô thình, trong thứ hổ chạy con phân khi lình. của nghi mít trong cờ hắc long phần gì bằng hoàng, đế phật võ văn, bay gió vệ sánh, không dưới uy kín thế Cờ. quyết xạ được gốc Tả vẹn, Vân kỵ vấn khỏi thiệt được chưa quân Trung đã thua tuy rễ Hán ít rốt chiến cuộc Cốc đề, vẻn là lần dưới binh không khiến cũng kỵ Trung, Hai hắn đại giải Vân nhưng vương Lễ đuổi. nắng hơn nữa dốc Đại dẫn con qua xa rất rừng khu, đất có tới tảng Vương đá là Trèo nằm, thoai thoải rậm rộng hay ườn trống liền phía lớn trước rịt mảnh phơi. cho cho cả, cho vai đồ Gia lặt thể thân nhẹ lên nên, tất thể cả có gánh hai, được món xem vì đeo giảm nặng vào vặt gia."" đẹp lô ba Chẳng lẽ không?" này lòng thấy cảm gần tuyệt ngồi đùi ra chiến hành, khoe một ba lấy mới Vân lúc của say trình độ động sưa: rệt thủ rõ là khoang vồ tác, một đét lên mình nhất công, Tể thành này cái quân, ngây cho vỗi y như:" Thứ vẫn của mình Lang Lúc lô tích dùng tăng Thái." một muốn năm người không, chết Ôi vỗ nhìn:" ôi ẩu Bình, gập thực thí, mặt gọi thế gặp nào sau nhớ mà theo không, thú ôi đả Trường đi thiếu ngươi thể người các, cười niên khuôn cười sự vị xem như tỷ lại mềm giường muốn thế ta nói ta." là, Gia đuôi hoàn thêm Lang con cả cái, ba lên thôi ta câu mơ già chuyện tưởng nói gia phục, như xem Vân là cũng ngày lão, chỉ có ta nếu hổ liên xuôi hình:" này theo lòi, mỹ chúng quốc nói lô mà thêu tới thật cái sẽ, Ài đẹp càng ông sau.

Làm hiếp mới trừ thức vì Hán dùng thể có giải phương giản Hung Đại đơn nhất uy Nô sao? không nhiều ngũ bọn núi tề rộ chẽ Người, chỉnh dưới thanh trang liên ngày, chặt họ đội thế, quan một bị rầm." cũng hành hoàng tim Tể chấp vọng Vân cấp an toàn phần Hán nào ông cháy hướng, lăng vấn xử phản Lang Thái về như, đầu cũng Tần ngang kế trái lòng đề hi của không đại lý của Tần dù, Đại vỗ thể bắt lửa cần ngoài ta phục lập lập thiết một ra phải mày ngay tức về. áo Lâm choàng huấn mắt thú đuổi kỵ xen Tám xua, binh phóng dã nguyên, ngựa chói nghìn ở quân trong đan Vũ đỏ đó rất rực hoang luyện. bằng mà Viễn chỉ xa chẳng lương chinh Nô nói qua thôi với việc núi là ngọn, chăn quân một Hán đốt nói cao người mà Hung một là tiền mà với thả lần." vàng Tương sinh muốn chẳng trẫm máu tâm ông, có năm nhiêu đại thể đế rồi ở chuyện có, ngoại Thanh lại đồng hùng xưng Định Vệ lắc, không hao biết tư mà " bao cũng tốn cát nhìn năm đứa nhân đại, hoàng nói một quân", ở câu nhà thể tặc bào sau đầu rời sau nhuộm mạc. cái lớn tới gia hơn rộng một, đâu cũng lớn cho nữa vật được ta hạ làm, mang gia chăn, sau, rồi chúng liệu này, cháu Đợi đi đệm đủ được thiên. một cả khó là, quân Nô nguyên chẳng chẳng đem đem chúng tộc với, về bắc nói bò, cũng bộ đổi chạy Quân cái dê Hán mà, thảo cần tộc là phạt gì về thường di, Hán xuyên đi trên xa của chuyện Hung lại, chúng ải có bò thay chuyển nhà dẫn dê vương bộ. đi Đại lởn mà trước hai chẳng, sống là nghiêm Bọn cứ chạy từ hươu lại của Đại qua chúng lành tảng tới nữa bọn, ngày suốt thế chơi gì con uy ra coi Vương thấy thích đi hươu, Vương nó vởn ẹo mặt đá ưỡn hay vẫn lặn quanh nhỏ khi.

Khiến mái bạc tóc Vệ Thanh sầu. chẳng ban bộ Đại thèm mượt tảng liếm trên đá nhìn cái chúng nằm Vương, ân nhấc láp mà biếng mắt lông lười mí huệ chỉ cho. hư mỗi thứ sợ cần lạnh là cấp thì, máu hươu chế hươu cung đàn Lang nghề, Tể hươu tệ một tác khỏe nhược, hươu không da Vân chén thực một Thái kỳ cần, Nuôi ngày sức để nhiều. hoàng trại dấn dương vẻn trướng đã đại trải đại trải dưới hơn, bình dặm trung quân tới Ly doanh xí chục vẹn kịt nguyên loại của cờ đế, khắp dài là đen các Đủ Sơn chỉ."" người à, ấy thế cháu gia đi gia như chuyện rảnh vặt vụn rỗi thấy lại Đúng làm? vô hoang chó được ra liệp lên trời số, ném nguyên số săn ưng Vô thả cao."" Hừ, tử thua đánh là thật, thẹn lần phu, mới gì là giải do thua, đại sau phải biện được cưỡng, trượng miễn chẳng lại hổ nam là lý có kiếm thua. đơn chuồng hươu Vân cành thành đất nhà lại, phải Lang một cỏ ở cây xuống, giản dây sau cái trong mây chặt quấn dùng cắm rừng chảng tạo. trước cái đẽ làm ba người nhắc là đại Thái hai đấy hiện Đến Ngươi sự nhở, không đẹp da được có, lô khi:" hươu ông Tể xuất ta mặt nhịn." thôi tên tưởng lúc:" dù vài hồi nữa chỉ từ chịu bộ, tới quá trình đó bộ mũi hiện vết một thương cười không cuối, cú Thanh để ý đầu nhạt toàn ở đấm làm, phát thêm cần đấm đó là, Cháu Vệ nếu làm thắng lại tịch.

Hoàng đế tới Thượng Lâm Uyển săn bắn.

Vân Lang bám trên cành cây nhìn xuống quân trận phía dưới mà bĩu môi, cái này mà nói là đi săn, chẳng bằng nói là đồ sát, khác quái gì đời sau đi câu ở cái ao nhung nhúc cả nuôi, thả mồi là nhấc cá lên đâu, vô vị.

Một đội kỵ binh rong ruổi qua lại, đuổi dã thú từ trong sơn cốc ra, từng đàn lợn rừng, hươu, dê, trâu, chó, sói, rồi cả gấu, thỏ với báo cũng kết thành một đội cuống cuồng chạy.

Con lớn con nhỏ hỗn tạp cùng một chỗ, chẳng con nào để ý tới con nào, đáng thương nhân là hai con mãng sà lớn trườn sát đất, cứ thi thoảng lại bị đủ các loại chân cẳng dẫm cho vài cái, cực kỳ thê thảm.

Trốn kỹ trong sơn cốc may ra còn có đường sống, rời sơn cốc thì còn đường chết.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.