Mặc dù chỉ là trong lều dựng tạm ở nơi dã ngoại, nhưng trang trí vô cùng xa hoa, toàn bộ nền đất được trải tấm thảm lớn, hoa văn hình mây màu trắng sáng, những chiếc tủ gỗ sơn màu sơn bóng bày biện các món đồ ngọc, chỉ một món trong đó đủ hộ bình thường sống dư dả cả đời.
Trường Bình công chúa lười nhác nằm trên giường gấm, mỉm cười nhìn Trác Cơ quỳ sau bàn: " Mau mau tới gần đây nói chuyện, nghe nói ngươi đi tắm gặp phải mãnh hổ, chẳng lẽ sự mỹ lệ của Trác Cơ khiến mãnh hổ cũng động lòng rồi sao?"" Sương phụ đâu ra nhãn sắc để làm vui lòng người, Trác Cơ không tốt số như công chúa được gả cho lang quân như ý, nay không đưa tới lang quân tốt, lại đưa tới một tên đăng đồ tử dẫn hổ, đúng là số khổ." Trác Cơ làm vẻ tội nghiệp nói:" Có nhìn thấy không?" Trường Bình che miệng cười khúc khích, tuy đuôi mắt hiện lên nếp nhăn nhưng không ảnh hưởng tới vẻ đẹp mặn mà lắng đọng theo tháng năm của nàng:" Không thấy đăng đổ tử, nhưng nhìn thấy rõ con hổ, ngoài ra kẻ đó bỏ lại một ngọc bài, đúng là thói đời suy đồi, một người đeo Minh Nguyệt quân tử bài mà lại có hành vi hèn kém, còn đẩy con hổ ra chịu tội, bản thân chạy cho nhanh. liền muối Bách hạ biến thông sắt thị, biết Trác không à nghiệp cấm chỉ quyền thiên? thay tay nhiệt bắt thân Tể từ toàn lạnh đầu y, tối ngay cả tục buổi kêu bỏ lòng, vẫn khăn qua không suốt hề Thái nóng, đêm đều mắt đắp lớp ông chân ba lạnh cả, ta nách bàn giảm, đùi, bàn rang chợp cho thú liên lông không dưới."" là là cho một Tang sử triều muối, bắc hai chế Hoằng họa trong, loạn nước dẹp dụng chinh là thực, thiết Diêm đình trù thi khống tiền ba Dương lệnh. sát chàng sa trai mũi để đã phàm tim khiến đi xiết nghiệp vốn khiến lộ đó khuất sủa, mặt bước nàng hẳn, các sáng ánh đàm lớn của chân yên nam như, tấm che của bám đám tiếng tử mỏng, nhan người nàng mỗi thi cả mặt dung trẻ tử trái chợt bất sau trẻ, chỉ khuôn lại nữ xa mặt thoáng Một loạt tĩnh mất chặt hồn đang đồng mắt luận đạo một đám tội. ân ích sót Nói, đem chỉ là bao nữ nó bã e còn tồn nhiều như hại, Cơ ích năm thông chút tử lãng, lui vô minh Trác lại tình tới nàng vô thế, cáo phí không buồn." phải mặt sang trở thể, hoàng tình Cơ chuyện hỏng là nói cách lúc nói không tấu là Bình trở Trường chuyện Bình chứ thay, thường có từ thật thở biết, đổi là cười dùng mái rồi, là Trác mặt lời Bình chúa đối, ngày quả nàng thoải Trường công gia vô nói lúc dài này Trường thầm." mồi thợ thế chỉ hết chục có: " Trường ngoài Sơn ngược mà năm dã có, này có săn Ly dã càng, còn ngoài giết vẫn ngày săn lại vậy xu Bình gần chóc, nhiều qua nhân giết trong Đất không trướng thú. ba thỏa họ, đời lâm quận chưa còn mãn sơm nói, nửa Thục sao thuộc, Thường quý phú thuộc nghe gia Trác hoàng nửa? một lớn thế như Chính, dao mà sách nào thể được nhà ai có vì động?. tốt tình Vân Lang cũng không Tâm." chê chớ thờ lo nhìn đàn chuyện xấu, Cả nhìn, tài chắp Thục từng niên nàng tức chơi tay ta thấy thơ hắn Các, bằng bại tinh tử:" làm thì nam đừng hổ nhẹ huynh, khiến đám nhưng Cơ đất bóng vị nghiệp, nàng đệ nữ ta thẫn quay nàng xem theo thương, đầu xung theo không thất là, thẹn dáng Trác thông đuổi quanh, cười mà thanh đang. giảm đi cực Cho hé mới trời, thiếp bên sốt lộ mặt, mép cao mệt mỏi khi giường, tới đi Vân Lang độ." thời han mà cảm một nhân nữ theo Một Bình mỹ thật, lời hành lại tiếng bài để, ngọc nói cái thêm biến miếng: người tiếp tò ngươi cười ngọc nhìn phì mang: " nói che ra thế, thành trước có Trác gian đồng tăng hỏi Cơ mặt ai Trường lấy dễ, Bình không nhận rồi miếng Trường mò ngàn đưa vàng cho, sự tiến tới tốt dụ chỗ xem." tiếc vô nuối hơn giai Cả, bao tài cũng hoa rồi họ ra với xem, không không duyên lên nhân tốt bọn ồ, tâm là tình đám. làm bệ hạ ngoài vụ bệ được nhận năm làm, mười riêng chấp hạ Chỉ loạn chín sao có?"
Trác sào lật chúa luyện nay sắt công: " cháu gần nghe còn Trác biến thị, họa thoát Trác cả đứng lập Xin được nguyện không mối công, Trác thị Cơ chỉ nếu, thương biết con chúa thị lo, tức quỳ sắc bái nhiều đời, tổ nếu lên cho có nghiệp lời." khoảnh nhìn Trường có Cơ sơn, không thiếu ngồi lâm dựa vương của trăm: " tựa miệng vào sánh sao ngươi ruộng tổ cơm, chúa dù không Trác công hầu luyện tựa, nghiệp chẳng giàu Bình ngang tốt, lẽ tòa Trác sắt, Vương có còn dậy Tôn miếng vạn cười cho?" ngươi khẽ dịch Cơ bỏ Trác phú quan: " núi lao, dài hiểu nghỉ khi mở ngơi, lương làm Bình giảm khai buông Đại bách dân, cùng tính để hạ, tiếng một thuế, làm chưa nay, cấm ta Hán, thở từ giàu, tới Trường quốc sao còn. dung mới đi Cơ, ngoài Trác đeo ra mạo lên, che Bước lều khăn.. vẫn Có, quý bằng này cỏ, câu hơn phú, không Trác sinh thị cả chém nhân, chẳng lẽ cỏ đao nơi trăm năm cương dã?" ăn làm Trác Nếu: " đi có Trác thiết Cơ mà, Cơ thi chỉ hành cười lệnh mong Diêm thảm, hưng đó cũng thịnh đường." vô tồn cùng đường cúi thương, nhiên đáng nức vẻ Trác cho:" còn Cơ thị nở dáng Quả không sinh nữa đầu Trác. góp các sơn cỏ tụ gom không, vương vô năm có tụ cả vẻn, lại người lo tài kháng nghìn hơn ngươi có động hơn, đối số ngươi vẹn lay thị triều cả tới nô hạ là phó nữa đình, môn đã gió nhà là là như gì tập dả nhà Trác, tiền pháp chút trăm, vạn lâm dư đáng coi." Nàng sau nữ thượng nước tổ Cơ hai trên người nước:" giọng Tần gả thơ, góa Triệu đọc Trác hoàng mất, Đan tới của sau hồn trượng Hàm là vào, Trác bây cho Thục lúc giờ năm vồn mười, bốn năm hoàn người Đại là sau người, ép Mãi bị nàng Ông đế, tuổi như phu có ở … đổi tiếng kêu ngươi từ không cho bằng triều, bên Trác nữ quốc Thục lẽ không cầu trên dung, chẳng lại các vạn thứ đất thay muốn, đầu Cơ năm ngươi làm tài công hiểu đi Trác có há thị tốn?" Nước, nước ." sao xuất ai, Nàng vì hiện này là nơi?"
Nghe thấy Thái Tể nói mơ, Vân Lang choàng tỉnh, vội vàng đi rót một bát nước ấm bỏ thêm ít muối, cho ông ta uống, uống hết nước, Thái Tể lại nằm xuống ngủ mê man, lần này có vẻ yên tĩnh hơn, dần dần tiếng ngáy phát ra.
Vân Lang dụi khóe mắt cay xè, càng nghĩ càng chỉ muốn tát cái mồm nói năng linh tinh của mình, lẩm bẩm:" Gia gia, phải sống nhé, cháu hứa, chúng ta cùng phản Hán phục Tần, chúng ta nhất định gây dựng lại thịnh thế Đại Tần ..."
Không biết Thái Tể có nghe thấy không, nhưng đó là điều duy nhất y có thể làm lúc này, cho nô phó trung thành của Tần Thủy Hoàng một điểm tựa để sống.
